Đi Qua Hoa Cúc
by Nguyễn Nhật Ánh
15 reviews
Có 15 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Đi Qua Hoa Cúc

Duy Tiến đã review

Mọi người thường bảo Mắt Biếc là truyện buồn nhất của bác Ánh nhưng theo mình thì Đi qua hoa cúc nên nhận lấy danh hiệu đó. Đây là một trong những quyển mình thích nhất của bác Ánh :") Dù kể ra thì truyện có hơi buồn, nhưng mình thích những quyển hơi buồn của bác Ánh hơn những quyển vui vẻ dễ thương. Mình cũng thích truyện bác Ánh hồi xưa hơn bây giờ.

Ở cuốn truyện này, cách hành văn của bác Ánh ở đoạn cuối thật tuyệt vời, đem lại nỗi buồn man mác và dằn vặt mãi. Thương Trường, giận Nhàn, và ghét Điền kinh khủng. Kết rất hay nhưng cảm nhận riêng là khá tàn nhẫn với Trường.

"Tôi khẽ nghiêng gàu cho những giọt nước xôn xao rơi ngập ngừng trên hoa vàng lá biếc. Hay đó chính là lòng tôi đang ngẩn ngơ nghiêng xuống mối tình đầu."

Bác Ánh đã khắc họa một cách hoàn hảo khoảng khắc từ trẻ con trở thành người lớn. Khi qua biến cố nào đó trong quảng đời trẻ con của mình thì mình cũng không còn là trẻ con nữa. Cái cách mà tác giả hoàn thiện nhân vật anh em nhà Chửng tuy tinh ranh và đầy mưu mẹo làm mình bồi hồi nhớ lại quãng thời gian đẹp đẽ đơn thuần của tuổi nhỏ vô tư lự, ngông và hiếu động mà bấy giờ nó đã biến mất thuở nào không hay. Về nhân vật chị Ngạn, có lẽ ở một khía cạnh nào đó, bản thân mình không thích nhân vật này. Song, cái kết chưng hửng thế này ấy vậy mà mình lại khá hài lòng. Bởi, cá nhân mình thực sự không thích những vấn đề cái gọi là "tự kết liễu" mình

Đọc xong sách, tôi cảm thấy lòng trống rỗng. Không biết nữa, khi đọc thì có thể phát hiện ra số chuyện, nhưng quả thật bất ngờ... Có lẽ là buồn, hụt hững. Đúng là một câu chuyện buồn.



Review khác về sách này 14
ĐI QUA HOA CÚC – Nguyễn Nhật Ánh 20/11/2017Ấn tượng với quyển đầu tiên là Hạ đỏ của ông bởi lối kể chuyện gần gũi, tự nhiên, mô tả chân thực các câu chuyện, cảnh vật. Để bắt đầu khám phá 1 câu chuy... chi tiết
Khép lại những trang cuối cùng của "Đi qua hoa cúc" mà mình chỉ biết thở dài, ngơ ngẩn nghĩ đến câu văn mình từng đọc đâu đấy "Yêu thầm ai đó cũng giống như đeo tai nghe và mở nhạc ở mức to nhất. N... chi tiết
Review “ Đi qua hoa cúc”Cuốn sách kể về câu chuyện tình của Trường- anh chàng 16 tuổi với chị Ngà – nhiều hơn anh 3 tuổi. Tình yêu có sự chênh lệch về tuổi tác khiến dường như Trường không đủ can đ... chi tiết
“Chiều nay tôi ra đi, tuổi thơ tôi ở lại, mối tình đầu của tôi ở lại và màu hoa kỉ niệm kia cũng ngập ngừng ở lại”Tôi đến với “Đi qua hoa cúc” vào một buổi chiều nhẹ nhàng, để cảm nhận chân thật sự... chi tiết
Đây là lần đầu tiên mình đọc một tác phẩm của bác Ánh dù đã nghe danh bác từ rất lâu rồi. Câu truyện thật sự gây cho mình một ấn tượng lớn. Ngay từ đầu truyện về cảnh sinh hoạt làng quê đã khiến mì... chi tiết
Cuốn này của bác Ánh vẫn viết về tình yêu chớm nở, mối tình đơn phương biết rõ là không có kết quả nhưng vẫn yêu của nhân vật Trường.Câu chuyện xoay quanh các nhân vật Trường, dì Miên, chị Ngà ( bạ... chi tiết
Buồn..."Đi qua hoa cúc" là một câu truyện buồn, thực sự rất buồn, nó khiến người đọc cảm thấy chênh chao đến lạ, thứ xúc cảm không biết phải định hình rõ ràng như thế nào, lúc mờ, lúc tỏ nhưng lại ... chi tiết
Dạo này lên trường, những lúc trống tiết, có cái thói quen rúc vào một xó thư viện đọc sách. Thế rồi đọc hết được cuốn truyện nho nhỏ của bác Nguyễn Nhật Ánh, tên là " Đi qua hoa cúc".Vốn chẳng phả... chi tiết
"Có một người đi qua hoa cúc Có hai người đi qua hoa cúc Bỏ lại sau lưng cả tuổi thơ mình" Lời tựa nhẹ nhàng và đầy vương vấn cũng giống như chính những trang sách ngả vàng màu hoa cúc. Mình ít đọc... chi tiết
Không biết sao nhắc đến hoa cúc vàng tôi lại thấy đượm một nỗi buồn man mác. Đối với tôi mùa vàng của hoa cúc là đẹp nhất đẹp hơn cả mùa vàng của nắng, của rơm mới gặt thơm mùi dịu ngọt. Có lẽ nào ... chi tiết