The firm - Công ty rửa tiền
by John Grisham
1 reviews

Review sách The firm - Công ty rửa tiền

Camellia Phoenix đã review

Tác giả: John Grisham. Dịch giả: Đức Hải

Thể loại: Trinh thám Mỹ, xuất bản năm 1998

.

.

Mitchell McDeere là một chàng luật sư 24 tuổi vừa tốt nghiệp Harvard, tuy có vài công ty lớn ở Phố Wall đang ngấp nghé chàng nhưng cuối cùng Mitch đã đầu quân cho công tư Tư vấn Pháp luật Bendini ở Memphis. Với mức lương cao ngất ngưỡng và chế độ đãi ngộ quá mức hào phóng (nhà mới, xe sang), Mitch Mc Deere cùng vợ là Abby tưởng họ đã gặp được cơ hội đổi đời. Điều gì cũng có giá của nó, lương 100USD/giờ khiến Mitch ngày nào cũng có mặt ở công ty khoảng 5h sáng và về nhà sau nửa đêm. Abby là giáo viên toán bậc tiểu học, cô thường xuyên phải chờ đợi bên bàn cơm nguội lạnh đến tận khuya nhưng chồng vẫn chưa về. Cuộc sống xa hoa với vòng giao tiếp thượng lưu không xóa đi được sự trống vắng nhớ nhung của đôi vợ chồng trẻ dành cho nhau. Ngày nọ, có hai luật sư trong công ty Bendini thiệt mạng do nổ tàu ngoài khơi gần đảo Cayman. Sau đó, FBI tìm cách tiếp cận Mitch và cho chàng biết rằng những cái chết ấy không phải do tai nạn.

Sau khi đọc phần một của “Luật sư nhí”, Biển có ấn tượng sâu với truyện của John Grisham nên thường ca ngợi truyện của tác giả này, có người nghe được nên đem sách của tác giả này cho Biển mượn. Phần tóm tắt trên của Biển khiến “The Firm” nghe có vẻ ngôn tình như những tiểu thuyết của Nora Roberts hay Linda Howard, nhưng không, những ai từng mê mẩn dòng trinh thám pháp lý của John Grisham sẽ biết được cốt truyện và lối viết đặc sắc của ông ấy. Trong “The Firm”, độc giả sẽ hồi hộp theo dõi quãng thời gian đấu trí của Mitch McDeere với Hội đồng quản trị của công ty Bendini và với cả FBI. Phần phỏng vấn và phổ biến nội quy công ty ở đầu truyện hơi dài và chậm nhưng nó đã kết thúc kịp lúc để nhường chỗ cho những diễn biến nhanh và gây cấn hơn. Vì tựa truyện được dịch là “Công ty rửa tiền” nên Biển không ngần ngại khi viết trong review rằng công ty Bendini thực chất là vỏ bọc để rửa tiền của mafia. Ai đã trở thành nhân viên của công ty này thì chỉ có “theo” hoặc “chết”. Trong bối cảnh nguy hiểm đó, Mitch McDeere đã chứng tỏ trí thông minh vượt trội, sự điềm tĩnh khi xử lý tình huống và biết nắm bắt mọi cơ hội thoát thân. Cuốn này khiến Biển nghĩ đến series về Jack Reacher của Lee Child. Tuy thích đọc thể loại siêu anh hùng nhưng phần thực tế tỉnh táo trong não Biển vẫn hiểu rằng vì là nhân vật chính nên họ mới thoát hiểm cách ngoạn mục như vậy, chứ nếu tác giả muốn họ chết thì họ không thể sống nổi!

Nhân vật người vợ Abby trong truyện tuy được miêu tả rất xinh đẹp nhưng cô không phải kiểu bình hoa di động, cô cũng là trợ thủ đắc lực cho chồng trong quá trình đối đầu với bọn mafia. Thế nhưng, nhân vật mà Biển thích nhất trong truyện này là Tammy: một phụ nữ hút thuốc như ống khói tàu, thân hình toàn những đường cong bốc lửa, dũng cảm và làm việc vô cùng hiệu quả. Đoạn đối thoại gần cuối truyện giữa Tammy và nhân viên FBI Tarrance khiến Biển phải dừng đọc để cười. Biển mà là Tarrance và còn độc thân thì Biển sẽ làm mọi cách để theo đuổi Tammy, bất kể gã chồng cô ấy quái dị đến mức nào.

“The Firm” được tác giả John Grisham viết vào năm 1991, ý kiến cá nhân thì Biển thấy cuốn này tương tự như “Điều lệnh thứ 11” của Jeffrey Archer và hay hơn nhiều so với “Không hơn không kém một xu”. Tuy được xếp vào thể loại trinh thám pháp lý nhưng truyện hầu như không có đoạn nào đề cập đến luật, cũng không có cảnh tranh cãi trước tòa, nhưng tổng thể vẫn rất lôi cuốn. Những chương cuối cao trào kịch tính khiến độc giả đọc quên cả thời gian. Năm 1993, truyện được chuyển thể thành phim cùng tên do Tom Cruise đóng. Biển xem trailer thì thấy phim không hấp dẫn như sách. Vì đã quen với ngôn ngữ văn viết trong những cuốn sách của năm 2020 nên khi đọc phần dịch thuật nhiều từ văn nói của năm 1998, Biển có cảm giác lạ lạ và thú vị. Thời đó chưa có Google Translate nên có thể tưởng tượng ra cảnh dịch giả cặm cụi ngồi giở từ điển giấy để dịch từng câu chữ. Cách tùy biến đại từ nhân xưng trong truyện (từ “em và cưng” chuyển sang “tôi và anh” trong vòng một nốt nhạc) khiến truyện thêm phần hài hước, đỡ phần khô khan. Trong lúc đọc và sau khi đọc, Biển cứ liên tục mỉm cười vì 1) truyện hay, 2) được ưu ái cho mượn sách còn kèm một ly trà hoa. Xin cảm ơn một vị tiền bối trong hội trinh thám đã cho Biển có cơ hội đọc những cuốn sách đúng sở thích và quý hiếm vì không còn được xuất bản.

(Sea, 2-2-2020)