Review sách Dâu Đêm Đoạt Mệnh - Strawberry Night

Camellia Phoenix đã review

Tác giả: Honda Tetsuya. Dịch giả: Trần Phương Hằng

Mua quyển “Dâu đêm đoạt mệnh” từ đầu năm 2018 nhưng nhìn bìa sách sợ truyện thuộc thể loại kinh dị nên chần chừ mãi không đọc, nhân dịp nói đến Dâu Tây với một bạn trên hội 4T nên gần cuối năm lấy sách ra đọc luôn ngay dịp Halloween.

Một thi thể được phát hiện ven bờ hồ câu cá thuộc Tokyo, ban điều tra án mạng của Himekawa Reiko lãnh nhiệm vụ hợp tác với cảnh sát các đội khác để xử lý vụ án. Reiko là một nữ cảnh sát xinh đẹp, có trực giác thiên bẩm trong việc điều tra tội phạm nên nhiều lúc bị đồng nghiệp nam ác cảm, bên cạnh đó cũng có vài người buông lời tán tỉnh nhưng cô vẫn muốn tập trung cho sự nghiệp cảnh sát. Qúa trình điều tra tuy diễn tiến chậm nhưng nhờ trực giác của Reiko nên đã có bước đột phá, phía cảnh sát nhận ra rằng vụ án mà họ đang đối mặt là một vụ án lớn và rất đáng sợ.

Tuy muốn kể thêm vài sự việc vào phần tóm tắt truyện nhưng như vậy sẽ spoil, làm mất cảm giác bất ngờ của bạn đọc khác nên Biển chỉ tóm tắt hơi thiếu muối như vầy. Cần nói liền rằng “Dâu đêm đoạt mệnh” không phải truyện trinh thám kinh dị nên những mọt nhát gan có thể đọc thoải mái. Truyện được chia thành 5 chương, trong mỗi chương gồm nhiều phần, mở đầu của mỗi chương gợi liên tưởng đến quyển Zoo của Otsuichi nhưng đỡ đáng sợ hơn nhiều. Cách viết của tác giả khiến ban đầu Biển cho rằng có thể đoán ra hung thủ, nhưng sau đó lại mơ hồ không biết hung thủ là nam hay nữ! Vài chương đầu hơi chậm, ngay lúc Biển đang lo rằng mình đọc trúng một quyển trinh thám buồn ngủ thì tình tiết có chuyển biến, trở nên lôi cuốn hơn. Đầu truyện có cảnh cảnh sát và bác sĩ pháp y vừa ăn vừa nói chuyện thi thể, gợi liên tưởng đến bộ phim Pháp Y Tần Minh, công nhận những người đó có cái đầu thép và thật chuyên nghiệp trong công việc, chỉ thoáng nghĩ đến thôi thì Biển đã thấy mất khẩu vị trầm trọng.

Tâm lý căng thẳng khi đọc quyển sách này không phải do các vụ án trong truyện, mà do cảm giác oán ghét đối với nhân vật. Nhân vật đáng ghét nhất trong “Dâu đêm đoạt mệnh” là một kẻ thuộc phe chính diện, vừa đọc Biển vừa nghĩ sao lão ta không bị kẻ sát nhân bắt và giết cùng hình thức với nạn nhân luôn. ____ Nữ chính Himekawa Reiko là trợ lý thanh tra kiêm tổ trưởng cảnh sát, cô là một người có tài năng và rất cố gắng trong công việc của mình nhưng đôi lúc vẫn nhẹ dạ và không biết cách đối phó với đàn ông. Là một phụ nữ Châu Á có ngoại hình xinh đẹp, tuổi gần 30 mà chưa lấy chồng, làm trong một ngành có nhiều nam giới, lại còn làm rất tốt công việc của mình, Reiko không tránh khỏi bị làm phiền, bị ghen ghét bởi những đồng nghiệp kém tài, thô lỗ. Mỗi khi Reiko xuất hiện, Biển lại mơ mộng đến Amelia Sachs và sự mạnh mẽ của cô nàng tóc đỏ ấy.

Đây là lần đầu đọc truyện Nhật mà Biển không nhớ nổi tên nhân vật, trong truyện hầu như tên họ của ai cũng có 8 âm (phiên âm Romaji), các đội cảnh sát khác địa phương lại hợp tác làm việc với nhau nên số lượng nhân vật càng tăng lên, đọc mà nhớ đến nhóm điều tra ít người nhưng rất hiệu quả của Linlcon Rhyme. Lúc đọc “Thánh giá rỗng”, Biển tưởng rằng tên nhân vật đã khá khó nhớ, nhưng đến quyển “Dâu đêm đoạt mệnh” thì Biển mặc kệ luôn, chỉ cần nhìn mặt chữ để biết ai là ai (kiểu như biến chữ thành ký hiệu để nhìn!)

Yếu tố trinh thám trong truyện khá mới lạ, có lẽ vì vậy mà truyện được nhiều giải thưởng, được quay thành phim và chuyển thể thành truyện tranh. Truyện phần nào khắc họa khía cạnh tối tăm bạo lực trong xã hội Nhật, tâm lý biến thái đôi lúc đáng thương của những con người bị hành hạ đến đường cùng và phản ứng bằng cách biến thành ác quỷ. Truyện cũng đề cập đến cách phân chia thứ bậc trong ngành cảnh sát ở Nhật, đến việc cảnh sát dùng tiền riêng để mua thông tin cần thiết cho vụ án.. Đọc truyện trinh thám từ nhiều nền văn hóa thì thấy rằng ở đâu cũng vậy, khi điều tra án mạng, bên cạnh những người gắng sức tìm ra hung thủ để trả lại công bằng cho nạn nhân thì cũng có những tay cớm bẩn chỉ quan tâm đến thành tích lợi lộc, cư xử ăn nói rất gợi đòn, gièm pha đồng nghiệp một cách ác ý…

Đánh giá cá nhân thì Biển không thích “Dâu đêm đoạt mệnh” cho lắm, vì không thích cách nhân vật chính bị “hành hạ”, cũng không thích cách cô ấy đối phó với những sự “hành hạ” đó. Ngẫm kỹ lại thì truyện cũng không truyền tải thông điệp nhân văn nào, duy chỉ có lý do khiến Reiko muốn trở thành cảnh sát thì khiến Biển khá cảm động. Sách khổ nhỏ nhưng khá dày, trình bày sạch đẹp, văn phong minh bạch, dịch tốt, không có lỗi chính tả hoặc lỗi in ấn nào. Truyện thích hợp với độc giả thích phong cách hiện thực và không đòi hỏi nhiều yếu tố lãng mạn khi đọc trinh thám.

(Sea, 1-11-2018)



Review khác về sách này 2
Strawberry có đầy đủ yếu tố của một tiểu thuyết thuần trinh thám.Với một phong cách viết rất chậm rãi, rất tỉ mỉ, thậm chí là hơi quá sâu sát - về cuộc sống riêng của cảnh sát, về tâm lý nhân vật,.... chi tiết
Ai muốn vừa đọc truyện vừa chửi bậy Ai muốn 1 câu chuyện với kết thúc bất ngờ đến té ghế Thì đọc ngay và luôn Strawberry Night, 1 cuốn sách cầm lên rồi là không làm sao bỏ xuống được cho đến khi ch... chi tiết