Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Yêu Hà Nội Thích Sài Gòn

Một là nhà, nơi có cha mẹ, bà con, bạn bè chung thủy, một là thời niên thiếu nhiều kỷ niệm... Một là nơi sống, làm việc, được thấy cuộc sống rộng hơn, bầu trời lớn hơn và được là mình hơn. Một là cảm xúc và mơ mộng, một là lý trí và thực tế. Một là sương giăng phố vắng, một là nắng gió xôn xao. Một là bún riêu cua ốc, một là hủ tiếu bún bò. Một là hoa đào năm ngoái, một lại là mai cúc chói chang... Dễ tới cả trăm lần, dân xa xứ ngay trên chính quê hương mình như tôi, tự hỏi: phải nghiêng về nơi nào?

Thôi thì đành Yêu Hà Nội Thích Sài Gòn

Reviews 2

Yêu Hà Nội Thích Sài Gòn - Hồng Phúc

Review của bạn trọng tuấn

(đọc tiếp...)

Có khi nào đọc một cuốn sách mà phần lớn trong ấy bạn thấy như nó viết riêng cho bạn chưa?

Đã bao giờ bạn đọc một cuốn sách mà như nó là những điều bạn muốn viết như tác giả chưa?

Đã bao giờ bạn đọc sách mà cảm thấy như có mình trong đó chưa?

SÀI GÒN trong tôi hiện lên với nhiều sắc màu, mảnh đất phương Nam lưu luyến người con trai đất Bắc. Người Bắc chúng tôi khi đi xa hay khi đi lập gia đình thường có 2 câu tục ngữ: một chốn hai nơi, một chốn bốn nơi. Bởi khi lập nghiệp phương xa, sống xa nhà, bản thân bạn chỉ có một bản thể, nhưng tâm hồn bạn bị chia làm đôi. Còn nếu bạn lập gia đình với một người mới , ở nơi ở mới , thì nội ngoại hai bên sẽ thành một chốn bốn nơi.

Ngày xưa khi phong trào Nam tiến vẫn chưa rộn ràng thì Huỳnh Văn Nghệ đã có hai câu thơ để đời:

“Từ thủa mang gươm đi mở cõi

Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long”

Những người con đất bắc, lớn lên trong khí lạnh Hà nội, thành Nam, khi tới quê hương mới, mảnh đất nắng vàng mai rộ thì lại nhớ nhà. Nhưng không thể hay không muốn quay về , bởi gắn với họ, níu giữ họ và cảm mến họ là cái nắng vàng ấm áp của xứ nhiệt đới, níu giữ họ là những dĩa cơm tấm sườn nướng thơm phức mũi những ngày mưa dầm gió chướng, cảm hóa họ bởi tính hào hiệp sởi lởi không tính toán quá nhiều, mến thương họ bởi mảnh đất mới đều là những con người từ xứ sở khác tới. họ không bận tâm rằng bạn từ đâu tới, bạn nói giọng miền nào, bạn giàu hay nghèo, bạn đẹp hay xấu. ở xứ sở ấy, đảm bảo giá trị của bạn chỉ là câu nói giới thiệu của bạn bè: “ thằng ấy chơi được”. thế đã là một bảo chứng cho con người, cho tính cách và phẩm chất của bạn. chúng ta đều có một cơ hội lần thứ hai ở đây, đều mở của tâm hồn mình thêm một lần nữa.

Khi mới lớn, mới bước ra khỏi nhà, người con gái đầu tiên tôi gặp là Sài gòn, mối tình đầu tiên của chàng trai “thủa ban đầu lưu luyến ấy…” là sài gòn. Nó như một mối tình đầu , như lần đầu tiên rung động với trái tim trong trắng. tôi nhớ những buổi chiều trời đẹp tới nao lòng , tay trong tay người yêu dẫn nhau qua từng hàng cây phố Nguyễn Huệ, từng đêm lạnh lạnh yên tĩnh bước bên nhau qua cầu Ánh sao, hay những lúc ngồi ở Thanh Đa, mắt buồn nhìn nhau trong buổi tối lãng đãng sóng đánh dưới chân, nhìn những con tàu chầm chậm đi qua, thấy tâm hồn mình như lạc trôi, đi tới bến đỗ hay đi ra nơi thăm thẳm sóng dồn???

Nếu yêu người thì tôi đã bao lần đắm say, biết bao thất bại, nhưng nếu nói yêu sài gòn thì tôi không bao giờ hối hận, không bao giờ thôi đắm say, bởi một tình yêu như thế là không bao giờ thay thế được. Với Hồng Phúc thì cô ấy Yêu Hà Nội thích Sài Gòn, còn với tôi thì mến Hà Nội và yêu Sài Gòn

trọng tuấn

" Sân ga chiều em đi/ Bàn tay da diết nắm/ Vừa thoáng tiếng còi tàu/ Lòng đã Nam đã Bắc". Những vần thơ trong "Sân ga chiều em đi" của nữ sĩ Xuân Quỳnh đã gợi niềm cảm hứng cho tác giả Hồng Phúc trong quá trình làm bìa cho cuốn sách này. Nhìn hình ảnh chuyến tàu trong những ngày cuối năm này luôn mang lại những xúc cảm thật đặc biệt.

Hồng Phúc là nữ nhà báo sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, song công việc khiến chị gắn bó với mảnh đất Sài Gòn. Cái cảm giác thuộc về một nơi nhưng lại gắn bó với một nơi khác thật khó để có thể nói hết. Nhưng chị đã nói lên được, không những vậy lại còn nói rất hay nữa trong cuốn tản văn này. Chị còn nói thay tiếng lòng cho những kẻ "di cư" như tôi. 

(đọc tiếp...)

Chị viết: “Một là nhà, nơi có cha mẹ, bà con, bạn bè chung thủy, một thời niên thiếu nhiều kỷ niệm... Một là nơi sống, làm việc, được thấy cuộc sống rộng hơn, bầu trời lớn hơn và được là mình hơn. Một là cảm xúc và mơ mộng, một là lý trí và thực tế. Một là sương giăng phố vắng, một là nắng gió xôn xao... ”. Hồng Phúc viết tình cảm, sâu sắc, làm hiện lên tất cả những vẻ đẹp nổi bật nhất của hai đô thị.

Nếu có một điều gì đó tôi chưa hài lòng về cuốn sách đó là những trang chị viết về Quận 4 lúc chị mới tới Sài Gòn định cư. Cái cụm từ vốn đã được mặc định "Quận 4 giang hồ" chắc chắn đã khiến chị có những ác cảm phút ban đầu như vậy. Tôi sinh sống tại quận 4, tính ra cũng được bốn năm rồi. Những lời đồn đại về một quận giang hồ đã lùi xa vào dĩ vãng. Sống ở quận 4, tôi thấy người dân tình cảm, hồn hậu chẳng khác gì các quận khác của Sài Gòn cả. 

Thông tin chi tiết
Tác giả Hồng Phúc
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Lao Động Xã Hội
Năm phát hành 01-2017
Công ty phát hành Alphabooks
ISBN 8935251403572
Kích thước 15 x 20.5 cm
Số trang 301
Giá bìa 79,000 đ
Thể loại