Reviews 33

Đây là cuốn sách đầu tiên làm mình trông giống như một đứa tâm thần phân liệt vì hết khóc lại cười. Là cuốn sách mở đường cho mình đến với văn học nước nhà, đặc biệt là những cuốn viết về chiến tranh, và hối hận tại sao mình không tìm đến chúng sớm hơn.

Không giống như những tác phẩm hay trích đoạn được đưa vào sách giáo khoa đều có một chút chất văn, tuổi thơ dữ dội giống như một cuốn bút kí, chỉ ghi lại những cuộc đời có thật, những câu chuyện có thật. Mình muốn gọi những nhân vật chính trong cuốn sách này là “em”, bởi các em mãi mãi đều nhỏ tuổi hơn mình. 

(đọc tiếp...)

Phần đầu của cuốn sách là “đi tìm thuốc cho mẹ” , nói về Mừng - một cậu bé có mẹ bị hen suyễn, đã đi tìm và hái lá tầm gửi chỉ mọc ở trên các ngọn cây cao nhất mà được cho là sẽ chữa khỏi bệnh cho mẹ. Ở đâu có thể có là em đến, cái cây nào dù cao đến đâu em cũng sẽ trèo, bất chấp mọi nguy hiểm có thể xảy ra. Đây cũng là lí do dẫn em đến với đội thiếu niên trinh sát của trung đoàn Trần Cao Vân, vì trong sân huấn luyện có lá tầm gửi để chữa bệnh cho mẹ.

Phần còn lại của cuốn sách viết về cuộc sống và nhiệm vụ của các em khi ở đội trinh sát. Mỗi em trong đội đều có tính cách và hoàn cảnh khác nhau: Quỳnh sơn ca là con trai của phó tổng trấn Trung kỳ, bỏ nhà đi theo Vệ quốc đoàn; Tư dát – một cậu bé lém lỉnh, vì nghe bài hát “xếp bút nghiên lên đường tranh đấu” mà vứt cặp sách xuống sông, lén nhảy lên tàu theo đoàn Nam tiến rồi gia nhập Vệ quốc đoàn; Vịnh sưa bị người thím ghẻ lạnh; Vệ to đầu xuất thân từ gánh xiếc rong; Lượm sinh ra trong gia đình cách mạng nòi, có bố bị Tây bắt đày ra Côn Đảo rồi chết ở đó,... Tất cả các em đều vô cùng gan dạ và dũng cảm. Tất cả các em đều hi sinh trong chiến đấu. Phùng quán viết về những cái chết đều nhẹ như không nhưng lần nào cũng đè tim mình đến không thở nổi, phải dành một khoảng nhỏ để bình ổn lại mới có thể tiếp tục đọc. Vậy nên mỗi khi đọc cuốn sách này mình đều chui vào một góc không người.

Một khoảng thời gian dài sau khi đọc xong cuốn sách này, mình không thể bắt đầu thêm bất cứ cuốn nào, bởi những rung động mà nó đem lại.

“Tôi chỉ mong làm sao cho tất cả các em thiếu nhi Việt Nam được đọc sách này.”

Đánh giá: 9,5/10

Đọc lại đến lần thứ 2 rồi vẫn không sao tìm được từ ngữ để diễn tả trọn vẹn cảm nhận của mình.

Lần đầu tiên mình đọc ebook gần như trọn vẹn 2 đêm thì xong. Lúc đọc đến cuối, nằm cùng 2 chị nên không dám khóc lớn, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện sau đó là: Tại sao cuốn này không được đưa vào chương trình giáo dục bắt buộc? Thiết nghĩ (theo kiểu của tác giả): mấy đứa con nít đầu chưa sạch cứt trâu ni, rứa mà đi quyết tử cho đất nước, thì cớ chi ta sống trong hòa bình mà lại không xây dựng đất nước vững mạnh?

(đọc tiếp...)

Lần thứ hai được cầm sách đọc, những thiếu niên ấy, mình vẫn còn nhớ rõ, nhớ từng câu chuyện nhưng cảm xúc vẫn nguyên vẹn.

Cuốn truyện xoay quanh cuộc sống chiến đấu và sự hy sinh của những thiếu niên 13, 14 tuổi trong hàng ngũ Đội thiếu niên trinh sát của trung đoàn Trần Cao Vân. Cuốn sách đã đưa tôi đến với mọi cung bậc cảm xúc: tự hào đối với hành động của các em, hồi hộp trước những lần vượt ngục của Lượm, đau xót trước sự ra đi của Quỳnh, bồi hồi xúc động trước hoàn cảnh của Mừng và dạt dào niềm vui khi nghe tin chiến thắng.

****

"Mạ! Mạ! Không phải! Không phải! Con không phải Việt gian! Con là Vệ Quốc Đoàn! Mạ ơi!"

"-Anh ơi, anh đừng nghi em là Việt gian nữa anh hí!

Lời cầu xin khẩn thiết cuối cùng của người chiến sĩ thiếu niên vừa tròn mười ba tuổi đời, yếu ớt và nhỏ gần như một hơi thở, nhưng trong khoảnh khắc ấy đã trùm lấp cả tiếng bom đạn giặc, và cả tiếng sấm rền của trận địa mìn đã làm tanh bành hơn hai đại đội giặc."

Tớ lưu ebook của cuốn này khoảng chừng một năm. Mỗi lần mở ra đọc ba trang lại gập vào. Thực sự mấy trang đầu tiên k thu hút lắm. Cho đến một ngày đẹp trời, ngồi xem phim "Mùi cỏ cháy", thì tình yêu với văn học cách mạng của tớ trỗi dậy. Tớ mở cuốn này ra và khi đi qua khoảng chục trang đầu của cuốn sách, tớ đã bị hút vào dứt ra không được. *Bài này tớ sẽ spoil khá nhiều nên nếu ai không muốn biết trước nội dung thì không nên đọc nhé*.

Nếu trước đây đôi khi chúng ta hay dùng cụm từ " tuổi thơ dữ dội" để đùa vui thì sau khi đọc truyện này tớ tin không ai làm vậy được nữa. Vì cái " dữ dội" mà nhà văn Phùng Quán kể là một tuổi thơ có máu và nước mắt. Có sự can trường cũng có phản bội và lừa lọc. Tuổi thơ của các em là bài ca bi tráng nhất, đẹp đẽ rực rỡ và cũng bi thương đến tận cùng.

(đọc tiếp...)

Mừng, Lượm, Tư Dát, Vịnh sưa,... từng cái tên mỗi khi nghĩ đến tớ lại chẳng thể nào ngừng khóc dù đã đọc xong lâu lắm. Mỗi em là một câu chuyện, một hoàn cảnh sống, một lý do gia nhập Vệ quốc đoàn khác nhau,... nhưng các em đều là những đứa trẻ đáng tự hào của vùng đất Huế. Từ một đứa trẻ gia nhập Vệ quốc đoàn chỉ để hái lá tầm gửi trên ngọn cây tháp bút về chữa hen cho mẹ, Mừng đã trở thành em bé liên lạc giữa chiến khu nơi núi rừng rộng lớn. Cho đến ngày em ra đi ở tuổi mười ba- sự ra đi khiến ngta tức giận, khiến ngta đau lòng, em đã sống xứng đáng với danh xưng người chiến sĩ. Hay Vịnh sưa, em xuất hiện như một chiến sĩ Vệ quốc đoàn nhỏ tuổi nhưng trưởng thành và đầy kỉ luật. Cách em quan tâm đến đồng đội, cách em hành động giữa lòng địch khiến tớ khâm phục đến tột cùng, em hi sinh thân mình làm cột mốc để phá hủy kho vũ khí của địch. Hành động coi thường mạng sống của em là hành động dũng cảm nhất, là huyền thoại trong những đứa trẻ Vệ quốc đoàn và trong lòng người đọc.

Hay Quỳnh sơn ca, cậu bé sinh ra trong nhung lụa với tài năng âm nhạc thiên bẩm. Em là niềm hạnh phúc của các anh, chị giữa những tháng ngày gian khổ nơi chiến khu. Em ra đi vì biết tin cha mình làm tay sai cho quân giặc. Tớ đã không hiểu sao nhà văn lại kể về một em nhỏ ốm yếu từ đầu đến gần cuối truyện, chẳng chiến đấu được trên chiến trường. Cho đến cùng tớ đã hiểu, em mới chính là người chiến sĩ kiên cường nhất. Bài ca về dòng sông Ô Lâu em viết, hay sự quật cường trong những phút cuối cùng của một đứa trẻ tuổi 13 là lời nhắc nhở, lời cảnh tỉnh cũng là lời động viên sâu sắc nhất cho những người chiến sĩ của chiến trường Bình-Trị-Thiên. Là động lực để chiến khu và rộng hơn là cách mạng giành chiến thắng.

Hay Lượm- nhà văn dùng cả nửa cuốn chuyện kể về em. Về sự tài trí, thông minh và dũng cảm. Về tố chất của một người lãnh đạo, một người chiến sĩ xuất chúng.

Còn rất nhiều rất nhiều những đứa trẻ được nhắc nhiều hay nhắc ít, các em vẫn đều giống những vì sao rực rỡ giữa những tháng ngày cách mạng đầy gian khổ.

Đọc truyện, tớ đã khóc nức nở giữa đêm, khóc đến ngừng không được. Quá chân thực cũng quá xúc động, cho đến khi viết những dòng này, nghĩ về các em, nước mắt tớ vẫn chảy. Các em là những con người thật, những đứa trẻ của thế hệ trước đã vĩnh viễn ở lại cái tuổi 13, 14 của mình để có một Viện Nam toàn vẹn. Cảm ơn các em, cảm ơn cuộc đời mà các em đã sống: chúng ta độc lập rồi, sự hy sinh của các em đã không là vô nghĩa.

"Tuổi thơ dữ dội"- câu chuyện về sự dũng cảm, về tinh thần đồng đội, về những tiếng cười, và những giọt nước mắt.

"Sông Ô Lâu đôi bờ trắng tóc lau

Hát lời thề kháng chiến đến bạc đầu"

Sẽ có một lời khuyên hay nói đúng ra nên là một cảnh báo dành cho những ai đang định đọc cuốn sách này. Những ai có tâm hồn nhạy cảm chút hoặc dễ xúc động nên tránh thật xa cuốn sách này và dù chỉ đọc thử một phần cũng không nên đâu. Một người tạm gọi là cũng sắt đá như mình và chưa bao giờ rơi lệ vì một cuốn sách nào trước đây mà khi đọc "Tuổi thơ dữ dội" cũng không thể kiềm lòng được, nước mắt chứ thế chảy ra, cảm xúc dâng trào và lòng quặn thắt vì cảm thấy tiếc thương, cảm thấy đau xót. Quá chân thực, quá đau thương, quá mãnh liệt. Những cậu bé 13, 14 tuổi còn quá hồn nhiên với đúng chất ngây thơ, nghịch ngợm mà đã có ý chí chiến đấu kiên cường vượt qua mọi khó khăn cả về tinh thần và vật chất để hết lòng vì cách mạng, đã phải bỏ gia đình bỏ mọi thú vui "trẻ con" để hy sinh vì tổ quốc. Khi thì buồn cười vì những suy nghĩ những hành động của tuổi nhỏ khi thì phải phục sát dất những suy nghĩ người lớn, rồi khi phải bật khóc phải thán phục vì những hành động anh hùng từ các em.Chúng ta thấy được một góc độ hào hùng của dân tộc trong thời kỳ quyết tử cho tổ quốc quyết sinh, thời kỳ mà đúng chất già trẻ, giá trai hễ là người Việt Nam thì đứng lên chống giặc, bỗng nhiên ta cảm thấy yêu quê hương đất nước hơn, thấy muốn được một lần vì nước. Tất cả tội lỗi đều thuộc về chiến tranh, thuộc về những kẻ cướp nước và bán nước.

Trước hết, tôi nghĩ rằng đây là cuốn sách có thể chạm tới tâm hồn mọi lứa tuổi. Khi bạn còn nhỏ, tâm hồn còn ngây thơ và trong sáng, cuốn sách sẽ là một người bạn dẫn dắt tâm hồn bạn, truyền cho bạn động lực và niềm tin vào cuộc sống; khi bạn đã có tuổi, tôi tin rằng, sự từng trải của bạn sẽ khiến bạn hiểu sâu sắc những thông điệp của tác giả.

Đất nước chúng ta trải qua bao thăng trầm của lịch sử, chiến tranh, mưa bom bão đạn, người Việt Nam ta từ nhỏ đã được tôi luyện một ý chí sắt đá và một niềm tin tưởng mãnh liệt.

(đọc tiếp...)

Tôi đọc Tuổi thơ dữ dội năm tôi 16 tuổi, vào độ tuổi tràn đầy năng lượng và nhựa sống và không biết đã phải khóc bao nhiêu khi đọc nó. Có rất ít cuốn sách khiến tôi rung động đến như vậy. Hình ảnh của những chú bé-những anh hùng trong tiểu đội trinh sát- những người chiến sĩ đó có lẽ sẽ khiến thế hệ trẻ VN bây giờ thêm phần tự hào về quá khứ đầy khốc liệt mà không kém phần vẻ vang của dân tộc mình.

Kỉ niệm đẹp nhất của thế hệ trẻ bây giờ có lẽ sẽ đọng lại nơi mái trường thân thương, nơi có bạn bè vui vẻ, thầy cô dìu dắt nhưng kỉ niệm đẹp nhất của cuộc đời các “chiến sĩ” ấy là sự thiếu thốn về vật chất nhưng tình cảm lại đong đầy trong hoàn cảnh đất nước ta còn khốn khó.

Những tâm hồn cao đẹp, lòng dũng cảm vượt lên trên mọi hiểm nguy gian khó ấy đã đánh động lại tâm hồn mỗi độc giả yêu nước. Cảm ơn các em – những chiến sĩ nằm lại nơi chiến trường bom đạn ấy đã truyền lại cho chúng tôi niềm tin và nghị lực đã vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.

Hơn tất cả, đây là một tác phẩm xuất sắc!!!

Thông tin chi tiết
Tác giả Phùng Quán
Năm phát hành 07-2018
Giá bìa 110,000 đ
Thể loại