Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Tử Tước Chẻ Đôi (Tái Bản 2014)

Con người có hai phần sáng và tối, thiện và ác, điều đó không có gì là lạ, nhưng ở tử tước Medardo, vị tử tước bị chẻ đôi người trong chiến trận, hai phần ấy lại tách biệt hẳn với nhau. Tử tước chẻ đôi, câu chuyện về một con người nhưng đồng thời cũng là câu chuyện về hai con người, tiếp tục cho chúng ta thấy sự sáng tạo vô biên của văn chương Italo Calvino và khả năng của ông trong việc chạm tới sâu thẳm những gì đen tối nhất, mà vẫn giữ được một phong cách văn chương trôi chảy, khinh khoái.

Lời khen tặng dành cho Tử tước chẻ đôi

“…ông đã tặng cho chúng ta một câu chuyện dịu ngọt tuyệt vời có tính chất lưỡng đôi trong Tử tước chẻ đôi, một mẫu hình hai phe thiện và ác chiến đấu với nhau, một câu chuyện hai tầng bậc mở ra thật dễ dàng như một cái phéc mơ tuya…” (Seamus Heaney)

“Kết luận của tôi, nếu có gì đáng nói, là: một số cuốn sách được yêu quý nhiều hơn khi ta còn trẻ; càng già tôi càng có thêm nhiều thời gian dành cho Calvino nhà văn ngụ ngôn (bộ ba Tổ tiên của chúng ta gồm Nam tước trên cây, Tử tước chẻ đôi và Hiệp sĩ không hiện hữu), Calvino nhà viết truyện ngắn […] hoặc Calvino nhà tiểu luận.” (David Mitchell)

“Trong một phần tư thế kỷ vừa qua [1950-1975] Italo Calvino đã vượt rất xa các nhà văn Mỹ và Anh cùng thời với mình. Họ tiếp tục nhìn vào nơi lũ nhện chăng mảnh lưới, còn Calvino thì không chỉ đã tìm ra cái nơi đặc biệt ấy mà còn học được cách tự mình tạo ra những tấm lưới văn xuôi kỳ ảo tóm bắt được mọi thứ.” (Gore Vidal)

Trích đoạn

Cuộc chiến chống quân Thổ Nhĩ Kỳ đang diễn ra. Tử tước Medardo xứ Rạng Đông, chú tôi, phi ngựa băng qua các bình nguyên Bohemia, trực chỉ doanh trại quân Kitô giáo. Viên lính hầu Curzio bám sát theo sau.

Từng đàn cò trắng bay là là trong không khí mờ đục và tù đọng.

- Sao nhiều cò thế này? - Medardo hỏi Curzio - chúng bay đi đâu?

Chú tôi, hồi ấy vừa mới nhập ngũ, chiều lòng một số vị Công tước vùng lân cận đang tham gia cuộc chiến, chân ướt chân ráo tới đây. Mang theo con tuấn mã và viên lính hầu ở một tòa lâu đài cuối cùng nằm trong tay quân Kitô giáo, chú tới trình diện tại đại bản doanh của hoàng đế.

- Các đàn cò này bay đến chiến trường - viên lính hầu thiểu não nói - chúng sẽ là bạn đồng hành với chúng ta trên suốt chặng đường.

Tử tước Medardo đã được cho biết, tại các xứ này, cò bay là một dấu hiệu may mắn; chàng muốn bày tỏ niềm vui mừng khi thấy chúng. Song chàng thì thế, mà lòng chàng lại không yên.

- Này Curzio! Điều gì có thể mời gọi loài chim cao cẳng này bay đến chiến trường vậy? - chàng hỏi.

- Hiện nay thậm chí chúng còn rỉa cả thịt người - viên lính hầu đáp lời - từ khi nạn đói khiến ruộng đồng tiêu điều và nạn hạn hán đã hút cạn sông ngòi. Tại nơi nào có xác người, thì cò, hạc, sếu đã thay chỗ cho quạ và kền kền.

Chú tôi bấy giờ còn rất trẻ: ở cái độ tuổi mà toàn bộ tình cảm dồn vào một niềm hăm hở hỗn độn, chưa phân biệt thành sự xấu sự tốt; ở cái độ tuổi mà mỗi trải nghiệm mới, ngay cả chết chóc và vô nhân, cũng đều phập phồng và nồng cháy tình yêu cuộc sống.

- Thế còn quạ? Rồi kền kền? Và những loài chim rỉa thịt khác, chúng có ở đây không? - chú hỏi, sắc mặt xanh xao song cặp mắt nhấp nhánh.

Viên lính hầu, một quân nhân da ngăm đen, để ria mép, không bao giờ ngước mắt nhìn lên.

- Hăng tiết rỉa xác người mang bệnh dịch hạch, chim cũng bị nhiễm.

Anh ta chỉ ngọn giáo lên những lùm cây đen ngòm, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện ra, không phải cành lá, mà là lông vũ, và các cặp chân đũa của những loài chim rỉa thịt.

- Thế là không ai biết, chim hay người, ai chết trước, và kẻ nào sà vào kẻ nào mà rứt xé - Curzio nói.

Để trốn tránh nạn dịch hạch đang thảm sát cư dân, trọn những gia đình lê bước trên các vùng quê, và gục ngã hấp hối tại đó. Trên những đống xác ngổn ngang, rải rác khắp miền đồng bằng trơ trụi, người ta trông thấy những thi thể đàn ông, đàn bà, trần truồng, bị biến dạng bởi các hạch xoài, và (điều này thoạt tiên không thể giải thích được): có lông, như thể từ các cánh tay trơ xương và cạnh sườn mọc ra những cọng lông đen và những cái cánh. Đó là thây kền kền đã thối rữa trộn lẫn với thi hài của họ.

Giờ đây mặt đất lổn nhổn dấu tích của các trận đánh đã qua. Tiến độ phải chậm lại vì hai con ngựa bị chuệch choạc, khựng lại, và lồng lên.

- Mấy con tuấn mã của chúng ta làm sao vậy? - Medardo hỏi viên lính hầu.

- Thưa tướng công - anh ta trả lời - loài ngựa kị nhất mùi bộ lòng của chúng.

Dải đồng bằng mà hai người đang băng qua đúng là đầy rẫy thây ngựa đang rữa, một số lật ngửa, vó chổng lên trời, số khác phủ phục, mõm vùi trong đất.

- Này Curzio! Sao nhiều ngựa quỵ ngã ở chỗ này vậy? - chú Medardo hỏi.

- Khi một con ngựa cảm thấy bụng nó bị mở toang ra - Curzio giải thích - nó sẽ tìm cách níu giữ phủ tạng. Con thì áp bụng sát mặt đất, con thì xoay sống lưng nằm ngửa, để phủ tạng không bị đổ ra lòng thòng. Song sớm muộn gì cái chết cũng sẽ không buông tha chúng.

- Thế thì trong cuộc chiến tranh này, ngựa sẽ bị gục ngã trước tiên à?

- Những thanh gươm cong Thổ Nhĩ Kỳ dường như được chế tạo ra để thọc một nhát là rạch toang bụng chúng. Tiếp tục đi về phía trước, tướng công sẽ trông thấy các thi thể con người. Trước là phiên con tuấn mã, sau là lượt chàng kỵ sĩ. À mà đây rồi tướng công ạ, đại bản doanh kia rồi.

Ở viền chân trời: lô nhô các đỉnh lều cao nhất, các cột cờ hiệu của quân đội hoàng gia, và một cụm khói bốc cao.

Tiếp tục phi nước ...

Reviews 1

Tiếp tục gặp Italo Calvino trong một trào lộng quái dị nữa, nhưng thực ra đây là cuốn đầu tiên trong bộ ba "Tổ tiên của chúng ta", mở đầu cho những số phận quý tộc trớ trêu ngang trái, kẻ vì danh dự, người vì chính nghĩa, vị thì phận sự, họ đã sống những cuộc đời rất mực phi thường, tác giả tự nhận họ là tổ tiên của mình thật cũng đúng thôi. Những câu chuyện của tác giả Italo Calvino khởi đầu "mông lung như một trò đùa", bắt nguồn từ một ý tưởng "tào lao" tinh quái và đầy ma lực với trí tưởng tượng. Nhưng nếu không thể khai triển được ý tưởng ban đầu ấy thì tác phẩm có còn lại giá trị gì? Nên Calvino cứ thế mà viết tiếp trên cái nền tảng kỳ quặc nhưng hợp lý đương nhiên một cách vô biên ấy. Những cấu tứ quái lạ, ranh mãnh, tưng tửng mà chua cay cứ dạt dào trong tác phẩm, những nghĩ suy quan sát về chiến tranh và hòa bình, thiên tính ác và thiện.

Nếu người đọc khi còn là thiếu nhi đã đọc "Chuyện xứ Lang Biang" của Nguyễn Nhật Ánh thì tình tiết một con người có hai phần sáng và tối, thiện và ác được phân thân thành hai, một nửa cực kỳ thánh thiện, một nửa cực kỳ gian tà, thì cuốn sách này có ý tưởng khởi đầu cũng đã quen thuộc: vị tử tước Medardo, bị chẻ đôi người trong chiến trận, hai phần ấy tách biệt hẳn với nhau. Cá nhân tôi và chắc hẳn nhiều người đọc nữa, rất muốn có một phép màu hoặc công nghệ để có thể tách biệt hẳn phần xấu xí của mình, thậm chí giết bỏ. Nhưng ngay cả trong ngụ ngôn, việc đó là bất khả, để rồi cuối cùng, con người nào đâu có thể tách biệt bản thể của mình làm hai, và chàng tử tước của chúng ta phải nhìn thẳng vào chính mình, giải quyết chuyện đó rốt ráo đến cùng, để lại tái hợp thành một Con-người nguyên vẹn.

Thông tin chi tiết
Tác giả Italo Calvino
Nhà xuất bản NXB Văn Học
Năm phát hành 12-2018
ISBN 8935235202986
Trọng lượng (gr) 300
Kích thước 20.5 x 14.5
Giá bìa 42,000 đ
Thể loại