Trăm Năm Cô Đơn (Tái Bản 2015)

by Gabriel Garcia Marquez
4.0 2 reviews
Thêm vào tủ sách của bạn
Viết Review
So sánh giá bán
Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Cho đến nay Trăm Năm Cô Đơn vẫn là cuốn tiểu thuyết lớn nhất của Gabriel Garcia Márquez, nhà văn Columbia, người được giải Nobel về văn học năm 1982. Trăm Năm Cô Đơn ra đời (1967) đã gây dư luận sôi nổi trên văn đàn Mỹ Latinh và lập tức được cả thế giới hâm mộ. Sau gần hai mươi năm, Trăm Năm Cô Đơn đã có mặt ở khắp nơi trên hành tinh chúng ta để đến với mọi người và mọi nhà.

Trăm Năm Cô Đơn là lời kêu gọi mọi người hãy sống đúng bản chất người - tổng hòa các mối quan hệ xã hội - của mình, hãy vượt qua mọi định kiến, thành kiến cá nhân, hãy lấp bằng mọi hố ngăn cách cá nhân để cá nhân mình tự hòa đồng với gia đình, với cộng đồng xã hội. Vì lẽ đó Garcia Márquez từng tuyên bố cuốn sách mà ông để cả đời sáng tác là cuốn sách về cái cô đơn và thông qua cái cô đơn ông kêu gọi mọi người đoàn kết, đoàn kết để đấu tranh, đoàn kết để chiến thắng tình trạng chậm phát triển của Mỹ Latinh, đoàn kết để sáng tạo ra một thiên huyền thoại khác hẳn. Một huyền thoại mới, hấp dẫn của cuộc sống, nơi không ai bị kẻ khác định đoạt số phận mình ngay cả cái cách thức chết, nơi tình yêu có lối thoát và hạnh phúc là cái có khả năng thực sự, và nơi những dòng họ bị kết án trăm năm cô đơn cuối cùng và mãi mãi sẽ có vận may lần thứ hai để tái sinh trên mặt đất này.

Mời bạn đón đọc.

Reviews 2

TRĂM NĂM CÔ ĐƠN – Gabriel Garcia Ma’rquez

Đọc xong 12h ngày 12/7/2018 mà mọi thứ ngổn ngang quá k biết tóm tắt từ đâu đây. (bắt đầu từ 13/6, quả thực khó đọc cho xong thật nhanh khi nhiều thứ khó hiểu cứ chạy vòng vòng mà không mấy thu hút, nhưng vẫn đọc từng ngày từng ít để xem kết quả và bài học của nó ra sao)

(đọc tiếp...)

Cuốn sách này sẽ hack não và vấn vương mùi cô đơn trong bạn đấy :)))

Đúng như cái tên nó mọi sự cô đơn bao trùm dù đông đúc hay chỉ còn lại 2 người trong dòng họ, mỗi người sống riêng biệt lập trong thế giới của mình và chết dần với sự cô đơn.

Tác phẩm đoạt giải Nobel văn học năm 1982

Thông điệp qua bài học đắt giá từ lối sống ích kỷ và tách biệt khỏi xã hội bằng sự cô đơn từ đó là kêu gọi tình yêu thương giữa con người, mọi người sống đúng bản chất, vượt qua các định kiến để hòa đồng với gia đình và xã hội

Thực trạng xã hội Mỹ La tinh được phản ánh như: tình trạng chậm phát triển của Mỹ Latinh, cuộc nội chiến triền miên giữa phe Tự do và phái Bảo hoàng; cuộc thảm sát của tư bản Mỹ…

Đoạn đầu là tóm tắt hết cốt truyện của sách, hệ thống hóa nhân vật, thông điệp ý nghĩa của sách, quá trình tác giả viết sách, cộng gia phả của dòng họ Buendya… Thật sự là mới đọc vô rối như tơ vò, vì quá nhiều thứ cần nắm bắt nhưng đọc qua rồi vẫn chẳng hiểu gì, nhưng sau khi đọc xong sách quay lại đọc phần đầu này mới thấy thấm thía hơn. Thực sự thì chưa cảm hết cái hay nhưng cũng rút ra được những bài học ý nghĩa.

Càng đọc thì mình càng thấy cái hay đó là tác giả đan xen tài tình thời gian kể chuyện nó biến hóa có thể cả thế kỳ mà mình vẫn đọc liền mạch chẳng lấn cấn, phải nói là chuyển tiếp cực mượt về không gian và thời gian cứ như nó liên tục vậy. Ví dụ đang kể Phecnanda nhận đứa con hoang của Meme trước cửa nhà rồi liên tục đến quá trình nuôi nấng nó trong ruồng bỏ và cấm đoán rồi bà ngoằn lại kể về tại sao đứa bé được sinh ra lúc nào k hay… Và ấn tượng với việc làm sâu đậm tính cách của mỗi nhân vật để mặc dù trải qua 7 thế hệ, 100 năm, cách đặt tên con giống theo tên của bố mẹ mà ta vẫn có thể phân biệt được ai ra ai.

Câu chuyện về dòng họ Buendya để trốn tránh tội loạn luân và ám ảnh tội lỗi vì đã giết người đã bỏ đi lập một làng mới sống biệt lập và êm đềm. Hai ông bà tổ có quan hệ họ hàng với nhau, đã bị cảnh báo sẽ sinh ra đứa con có đuôi lợn (là anh họ bà tổ), mặc dù mặc quần trinh tiết nhưng một lần k kìm được vì bị chọc tức khiến ông tổ giết chết 1 người khiêu khích, hai người đã qhe và mang thai. Nỗi ám ảnh vẫn bám theo họ để rồi họ và vài người bạn bỏ đi lập làng Macondo luôn lo sợ về những đuôi lợn và cảnh báo con cháu biết nhìn họ hang nhau mà k bị tai họa. May mắn thay con họ k bị sao, nhưng càng sống lâu cụ tổ càng nhận ra mỗi đứa con cháu của mình đều mang trong mình dị dạng về sự cô đơn, mỗi người một vẻ.

Ông tổ từ hiền hòa, chăm chỉ, bị những mới lạ của khoa học từ những người Digan kéo vào những cuộc nghiên cứu, đúc vàng, đĩa bay… Chết già bên gốc cây dẻ

Đứa con đầu Hose Accadio bỏ nhà đi sau khi có con hoang với gái Tecnera (Accadio), khi trở về thì vạm vỡ, lỗ mãn, cưới Rebeca sống ngoài nghĩa địa. Ông chết vì chính vợ giết trong nhà.

Đứa con thứ 2 thì tự ti, thu mình, và trở thành lãnh đạo 32 cuộc nổi dậy chống Bảo hoàng k phải vì lý tưởng gì chỉ để chứng tỏ bản thân, sau thất bại phải ký đình chiến đánh đổi bằng cái chết của những ae trung thành thì ông thu mình sống tuổi già làm những con cá vàng. Trong khi đấu tranh ông gieo rắc dòng dõi khắp nơi tất cả 17 người con và tất cả sau này đều bị giết.

Đứa con gái Amaranta sống cô quạnh đến già vì thói kiêu ngạo, trinh tiết, hối hận vì k đón nhận tình yêu, tự may khan liệm cho mình và đón nhận cái chết, nhận đưa tin cho người chết.

Cháu Accadio lãnh đạo làng khi chú đã đi lãnh đạo khởi nghĩa. Nó tàn bạo và giết người vô cớ khiến chính phủ tử hình. Tính cách nó hình thành cũng bởi tuổi thơ đơn độc và k ai quan tâm (Ông nghiên cứu, bà kiếm tiền bằng bán kẹo, cha thì bỏ đi, mẹ k ở cùng, 2 người phụ nữ Amaranta và Rebeca tranh giành ty). Nó có 1 con gái Remediot – người đẹp và 2 con trai sinh đôi sau này bị nhầm lẫn

Rebeca là cô bé mồ côi được gửi đến nuôi mà ông bà k biết là ai nhưng buộc phải nhận, cô có thói quen ăn đất và làm lây truyền dịch mất ngủ. Cô tranh giành người yêu là thầy dạy dương cầm với Amaranta, cô được phép cưới a ta cùng ngày đại tá cưới Remediot. Amaranta hãm hại Rebeca nhưng nhầm Remediot nên từ đó Amaranta sống đơn độc và nuôi dạy những đứa trẻ. Rebeca sau đó mê vẻ đẹp của Hose Accadio sau khi mất tích về, và cùng ra nghĩa địa sống. Amaranta và thầy giáo yêu nhau và cầu hôn, cô kiêu kì giả vờ từ chối khiến a tự tử.

Remediot – người đẹp như từ cõi khác, quá đỗi xinh đẹp, có mùi hôi nguy hiểm nhưng quyến rũ mọi đàn ông. Nhiều kẻ phải chết vì tỏ tình nàng nhưng nàng chẳng để tâm. Có lẽ chỉ cần 1 tình yêu chân thành thay thế khát khao chiếm hữu họ đã k phải chết. Nàng sau đó bay lên trời.

Hai ae sinh đôi, quá giống nhau và từ nhỏ đã bị lẫn lộn, nhưng đến khi chết số phận vẫn trao trả lại đúng tên và tính cách và số phận của họ. Người a thu mình nghiên cứu trong phòng kim hoàn, sau lãnh đạo các cuộc đình công, đến nỗi cụ tổ thốt lên sao thời gian cứ như quay vòng (giống đại tá) sống trong nỗi giằn vặt vì chững kiến tàn sát >3000 người mà chẳng dân làng nào tin vì bị chính phủ che mắt bằng mùa mưa 4 năm, mùa khô 10 năm. Người em thì ăn chơi tiệc tùng, nhân tình đến nỗi gia súc mắn đẻ vì ả và ông giàu lên, tài trợ cho người anh làm tàu thủy, 1 trong những người con của đại tá phát triển nhà máy đá đưa xe lửa về làng…

Người em có 3 người con với Phecnanda con gái nhà quyền quý, 1 con trai đầu kỳ vọng học làm Giáo hoàng nhưng k thành – chết trong nhà tắm; con gái Meme – chết trong tu viện - có đứa con hoang với a chàng có bướm vàng bay xung quanh (Aureliano); con gái Amaranta Ucsula vui tươi, lanh lợi. Vì Phecnanda giấu nên 2 gì cháu k biết quan hệ của nhau.

Mỗi người có 1 vẻ cô đơn khác nhau. Đến cuối cùng bi kịch ập đến khi chẳng còn ai theo sát nhắc nhở về dòng dõi, k biết quan hệ của nhau, 2 dì cháu yêu đương cuồng nhiệt với mong muốn cải thiện giống nòi thì đã sinh ra 1 đứa con đuôi lợn. Số phận cả làng và dòng họ chìm vào cơn cuồng phong khi các thông điệp về số phận trên tấm da được giải đáp.

Tóm tắt đầy đủ về truyện: http://www.sachhay.org/sach/ChiTietSach/2580/tram-nam-co-don?BookShelfID=10

Điều gì khiến "Trăm năm cô đơn" - một tiểu thuyết theo chủ nghĩa "hiện thực huyền ảo", dày tới hơn 600 trang, chỉ kể về câu chuyện loạn luân của một dòng họ ở một ngôi làng "huyền thoại", giành được giải thưởng Nobel Văn học? Phải chăng tác phẩm đã đạt tới hai tiêu chí cơ bản của giải thưởng. Đó là bút pháp độc đáo, mới mẻ và ý nghĩa nhân văn của thông điệp tác phẩm gửi tới người đọc.

"Trăm năm cô đơn" được đánh giá là sản phẩm tuyệt vời của hư cấu nghệ thuật. Với bút pháp "hiện thực huyền ảo", Márquez đã dựng nên một ngôi làng có tên gọi Macondo. Đó là ngôi làng không một người dân nào sống quá ba mươi tuổi và chưa có nghĩa địa, đã từng xảy ra những chuyện hoang đường như cơn mưa hoa trong một đám tang, những con người được hoài thai bởi bướm và bọ cạp, những người có đuôi, có người bay lên trời không trở lại... ở ngôi làng đó, những người con trai và con gái cùng huyết thống đã yêu nhau, lấy nhau, sinh ra những đứa con dị tật có đuôi như lợn hoặc như khỉ!

Nỗi ám ảnh về tội loạn luân đã đẩy những con người nơi đây chìm sâu vào nỗi cô đơn. Họ cô đơn trong ngôi nhà của mình. Cô đơn giữa những người thân thuộc. Cô đơn trên chiếc giường của mình, trong giấc mơ của mình... Cuối cùng, sau một trăm năm sống trong cô đơn, làng Macondo bị một cơn cuồng phong cuốn mất khỏi thế giới. Rõ ràng là, về phương diện xã hội, Márquez muốn viện dẫn một vấn đề có tính quy luật. Đó là, nếu anh đơn lẻ trong cuộc đấu tranh với thiên nhiên và con người, anh sẽ thất bại. Nếu anh khép mình, đóng kín, quay lưng lại với thế giới, đi ngược lại những quy luật vốn có, anh sẽ bị hủy diệt. Tương tự như thế, đất nước Colombia cùng với lục địa Mỹ Latinh nếu đóng cửa, tuyệt giao với thế giới bên ngoài, sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong lạc hậu, đói nghèo.

Còn về thông điệp, Márquez muốn nhắn nhủ một điều giản dị, nhưng sâu đậm tính nhân văn: Mọi người hãy sống đúng bản chất người - tổng hòa các mối quan hệ xã hội của mình, hãy vượt qua mọi định kiến, thành kiến cá nhân, hãy lấp bằng mọi hố ngăn cách cá nhân để cá nhân tự hòa đồng với gia đình, xã hội.

LƯU Ý KHI ĐỌC

Trăm năm cô đơn là câu chuyện về dòng họ Buênđya tồn tại bảy thế hệ, người đầu tiên bị trói vào gốc cây và người cuối cùng đang bị kiến ăn, một dòng họ tự lưu đày vào cõi cô đơn để chạy trốn tội loạn luân.

Cái tội loạn luân này khởi sự từ việc tên cướp biển Phranxit Đrăc tấn công Riôacha khiến các cụ tổ của Ucsula Igoaran phải chuyển đến lập nghiệp ở một làng hẻo lánh. Tại đây các cụ tổ của Hôsê Accađiô Buênđya đã lập nghiệp bằng nghề trồng thuốc lá. Qua ba thế kỷ, hai dòng họ này đã có quan hệ thâm giao, cháu chắt họ lấy lẫn nhau dẫn tới thảm họa đẻ ra một người đàn ông có đuôi lợn. Chính cái gương tày liếp này đã khiến cha mẹ Hôsê Accađiô Buênđya và Ucsula Igoaran tìm mọi cách ngăn cản nhưng họ vẫn cứ lấy nhau. Khi đã là vợ chồng rồi và dẫu Hôsê Accađiô Buênđya tuyên bố "dù có đẻ ra kỳ đà anh cũng cóc cần". Ucsula Igoaran vẫn sợ đẻ ra đứa con có đuôi lợn, nên khi đi ngủ bao giờ cô cũng mặc chiếc quần trinh tiết do mẹ may cho. Sự việc kéo dài hơn một năm khiến dân làng ngạc nhiên và đồn rằng anh chồng là kẻ bất lực.

Một hôm, bị thua Hôsê Accađiô Buênđya trong một cuộc chọi gà, Pruđênxiô Aghila không kìm được lòng đã lỡm bạn: "Tao mừng cho mày và để xem cái con gà này có làm phúc cho vợ mày không". Vì lời nói lỡm ấy anh ta phải trả cả tính mạng.

Nhưng không vì thế, người chiến thắng được sống thanh thản, trái lại lúc nào cũng bị lương tâm dằn vặt đến mức phải bỏ làng tìm đền một miền đất không được hứa trước để lập ra làng Macônđô, để tự lưu đày trong cõi cô đơn trăm năm. Rồi trong cõi cô đơn ấy, những Hôsê Accađiô và những Aurêlianô, những Rêmêđiôt và những Amaranta đã ra đời, sống cuộc đời với số phận bi đát dường như đã được định trước: lay lắt trong nỗi cô đơn và hoài nhớ, thấp thỏm lo phạm tội loạn luân.

Nhưng lo cũng chẳng được. Lúc còn đang thời sinh nở, sau mỗi lần đẻ Ucsula Igoaran đều cặn kẽ xem con mình có mang bộ phận nào của con vật không. Về già, cụ luôn luôn nhắc nhở đám cháu con hãy mở to mắt để nhận mặt họ hàng, đừng chung đụng xác thịt mà sinh con có đuôi lợn. Nhưng cụ không thể sống đến hết chuyện để khuyên giải Amaranta Ucsula và Aurêlianô Babilônia. Vì không biết rõ gốc gác, không nắm được quan hệ ruột thịt, Amaranta Ucsula và Aurêlianô Babilônia đã yêu nhau mãnh liệt, ăn nằm với nhau và lấy nhau với hy vọng tình yêu sẽ cải tạo nòi giống mình. Nhưng họ đã đẻ ra đứa con quái thai có đuôi lợn và con vật huyền thoại này đã kết liễu dòng họ Buênđya tồn tại bảy thế hệ. Rõ ràng trong thế giới cô đơn và hoài nhớ ấy, những người trong dòng họ Buênđya đã phạm tội loạn luân dù cho họ có ý chạy trốn tội loạn luân. Như vậy chúng ta thấy trong Trăm năm cô đơn, loạn luân là một đề tài đã mở và đóng lại một thiên truyện.

Nhưng sự ra đời và tồn tại của dòng họ Buênđya lại gắn rất chặt với số phận của làng Macônđô.

Lúc đầu Macônđô là một làng quê hiền hòa. Tại đây chưa một ai đã ngoài ba mươi tuổi. Macônđô chưa có nghĩa địa, dân trí Macônđô chưa được khai sáng. Ðứng đầu làng là Hôsê Accađiô Buênđya, một tộc trưởng. Ông chăn dắt dân Macônđô theo lề thói của công xã nông thôn. Dân Macônđô sống hiền lành, không phạm tội giết người nên không cần có quan cai trị (phần đời) và cha cố (phần hồn). Mặc dù sống biệt lập với thế giới bên ngoài, dân Macônđô đã biết làm cho làng mình trở thành một làng quê trù mật và yên vui.

Người Digan, theo tiếng chim hót và tiếng nhạc đồng hồ, đã tìm được đường đến với Macônđô. Họ mang tới đây biết bao thứ mới lạ mà dân Macônđô chưa hề biết tới. Họ mang tới làng nghề thủ công và nghề buôn bán. Họ lập ra phố Thổ Nhĩ Kỳ.

Macônđô từ một làng quê trở thành một thị trấn. Chính phủ trung ương phái tới làng một Quan thanh tra. Ðó là ông Apôlina Môscôtê. Sự có mặt của Quan thanh tra đã làm cho cuộc sống vốn thanh bình của Macônđô bỗng trở nên bị xáo trộn. Cuộc nội chiến triền miên và khốc liệt giữa hai phái Bảo hoàng và Tự do đã nhiều phen tàn phá Macônđô, làm cho dân chúng phải nhiều phen điêu đứng. Tương ứng với thời kỳ này của Macônđô là sự trưởng thành của thế hệ thứ hai dòng họ Buênđya mà người tiêu biểu là đại tá Aurêlianô Buênđya.

Ngài đã phát động ba mươi hai cuộc chiến và ngài phải chịu thất bại hoàn toàn, buộc phải kí hiệp định đình chiến Neclanđia mà thực chất của bản hiệp định này là sự đầu hàng của lực lượng Tự do trước lực lượng Bảo hoàng.

Nhờ có đường xe lửa, Macônđô thực sự giao lưu với thế giới bên ngoài. Phim ảnh, máy phát điện, máy hát, gái điếm, khách du lịch đã tràn ngập Macônđô. Công ty chuối (thực chất là Công ty hoa quả Mỹ) cũng đến đây và lập đồn điền chuối. Dân tứ xứ đổ về Macônđô. Cuộc sống Macônđô sầm uất lên. Giai đoạn này của Macônđô tương ứng với thế hệ thứ tư dòng họ Buênđya mà người tiêu biểu là hai anh em sinh đôi: Aurêlianô Sêgunđô và Hôsê Accađiô Sêgunđô. Aurêlianô Sêgunđô to khoẻ đầy sinh lực, sôi nổi sống hết mình trong cõi đời thế tục. Ngược lại Hôsê Accađiô Sêgunđô vóc người mảnh khảnh nhưng rất thông minh, đã tham gia lãnh đạo cuộc đấu tranh của công nhân chuối đòi cải thiện sinh hoạt và tăng lương. Người Mỹ, ở đây là ngài Trao, rất xảo quyệt và tráo trơ tìm mọi cách thoái thác những yêu cầu chính đáng của công nhân. Khi cuộc đấu tranh lên đến cao trào, người Mỹ đã thẳng tay tắm máu công nhân bằng một vụ thảm sát tất cả những ai có mặt ở sân ga và sau đó dùng đoàn tàu dài hơn hai trăm toa chở xác chết ném xuống biển như Công ty chuối vẫn đổ chuối thối.

Công ty chuối rút khỏi Macônđô. Bằng phép màu, Công ty chuối đã dìm chết Macônđô trong một trận mưa lụt kéo dài bốn năm mười một tháng hai ngày và sau đó lại rang khô nó trong nạn hạn hán kéo dài mười một năm. Macônđô tiêu điều xơ xác. Cỏ dại, sâu bọ sinh sôi nảy nở nhanh chóng và hung hãn tiến công con người ngày một quyết liệt hơn để đến một ngày kia một trận cuồng phong nổi lên xoá Macônđô khỏi mặt đất này.

Loading 1

Có lẽ do tuổi hai hai hoặc do kinh nghiệm sống của bản thân chưa đủ nên những gì mà Trăm năm cô đơn để lại cho mình là một mớ bòng bong không thể hiểu nổi. Mỗi nhân vật đều đúng như bà cụ Ucsula nhận xét, dòng họ Buênđya toàn những người điên. Họ điên một cách kỳ lạ, khi mà tưởng như đã hiểu được tính cách và con người họ thì hóa ra tất cả chỉ là sai lầm, chỉ có cụ Ucsula là hiểu tất cả, cũng như việc cụ có vẻ là người bình thường nhất của dòng họ. Cách kể chuyện của tác giả cũng làm người đọc bối rối, có lúc ông đang kể về nhân vật này, ở thời gian này nhưng ngay sau đó ông đã nhảy sang một dòng thời gian khác để kể một câu chuyện dài dòng khác, rồi nhảy ngược về thời gian lúc đầu và tiếp tục câu chuyện còn dang dở, người đọc nếu không nhận ra các mốc thời gian sẽ không thể hiểu nổi và lẫn lộn các sự kiện với nhau. Theo mình đánh giá thì quyển sách này khó đọc và nên đọc lại nhiều lần.

Loading 1
Thông tin chi tiết
Tác giả Gabriel Garcia Marquez
Nhà xuất bản Nxb văn học
Năm xuất bản 09-2015
Công ty phát hành Huy Hoàng
ISBN 8935095619412
Khối lượng (gram) 528.00 gam
Kích thước 13.5 x 20.5 cm
Số trang 456
Giá bìa 95,000 đ
Hash tags #Sách_văn_học #Sách_văn_học_nước_ngoài #Tiểu_thuyết