Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Trại Hoa Vàng - Tái Bản 2013

Truyện đã được đăng dài kỳ trên báo Mực Tím. Chuẩn nhà nghèo, học không khá lắm, nhưng có nhiều bạn. Yêu hoa, Chuẩn đã tự trồng được một vườn hoa vàng. Có cô bé tên Thảo hàng xóm thường hay sang chơi cùng chăm sóc hoa với Chuẩn. Một hôm, Thảo ngỏ ý xin một đóa hồng, Chuẩn đã ngần ngại vì nghĩ hoa hồng chỉ tặng cho người mình yêu… Lúc đó, Chuẩn đã phải lòng Cẩm Phô - một người bạn gái học chung từng bênh vực cho Chuẩn. Và…

Reviews 7

Cũng là lối văn quen thuộc phong cách nhẹ nhàng. Hầu hết truyện của Nguyễn Nhật Ánh đều mang tính hoài niệm, đến một cái tuổi nào đó, khi đọc lại những quyển sách này, có lẽ bạn sẽ mỉm cười cho một khoảng trời kỉ niệm ùa về.

Cốt truyện đơn giản kể về quá trình làm quen giữa chàng Chuẩn béc-muda với cô bé xinh xắn Cẩm Phô. Nhưng câu chuyện này làm mình chú ý nhất không phải nhân vật chính mà chính là cô bé chỉ xuất hiện vài lần trong truyện, đó là nhóc Thảo. Có lẽ tác giả cố tình để hình ảnh cô bé lẳng lặng bỏ đi để cho đọc giả suy nghĩ 

(đọc tiếp...)

Cô bé bên Chuẩn từ thuở thơ ấu, luôn nghe lời Chuẩn, hì hục giúp Chuẩn chăm sóc vườn hoa. Nhiều lần bị chuẩn bắt nạt nhưng chẳng hề kêu ca, thậm chí còn hí hửng hái ổi là quà cho Chuẩn. Đôi khi cảm giác thật bất công, cô bé dành nhiều tình cảm cho anh chàng đến thế nhưng cũng chẳng là gì so với vài câu của Cẩm Phô. Phải chăng khi những thứ mà người ta có thì sẽ không trân trọng mà thích chạy theo những thứ xa hoa bí ẩn ngoài kia. Hình ảnh cô bé chạy đi khi bắt gặp cảnh Chuẩn hào phóng trao bó hoa hồng cho Cẩm Phô trong khi một bông tặng Thảo cũng không có. Mình nghĩ Thảo sẽ khóc rất nhiều, tổn thương và cảm thấy mình thật ngu ngốc. Khi đứng trước tình yêu dường như con người ta mang dáng dấp của một con thiêu thân, cứ lao vào mà không kể bất cứ thứ gì. Ngu ngốc, dại khờ rồi tự chuốc lấy đau khổ cho bản thân.

Có thể nói, trong các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh thuộc series 80-90, cuốn sách làm tôi cảm thấy dễ chịu nhất là cuốn “Trại Hoa Vàng”. Tại sao ư? Đơn giản là xuyên suốt cuốn truyện là một mối tình đầu rất đẹp ở lứa tuổi học trò giữa hai nhân vật chính trong truyện – Chuẩn và Cẩm Phô. Còn gì nữa? Vâng, điều khiến tôi đỡ phải suy nghĩ day dứt nhất khi đọc xong chính là kết truyện khá có hậu, không phải chịu đựng nhiều cảm giác “bể kèo” như mọi khi.

Trong truyện có khá nhiều tình huống khá ấn tượng khác, hài hước có, buồn có, đầy ắp những giá trị có. Ví dụ như cảnh Chuẩn đi học phải mặc quần thừa áo vá của mẹ, vì lưng quần phải nới rộng nên lộ nguyên cái tam giác “Béc-Mu-Đa” bằng vải khác màu trên mông, tuy đã được che đậy nhưng cũng bị nhóm nữ quái 10A2 chọc ghẹo, để rồi về nhà khóc lóc và bị mắng cho 1 trận: “Tại mày mà ra cả, còn khóc nỗi gì ! – Nghe xong, ba tôi hừ mũi – Quần của mẹ mày sửa lại cho mày mặc có gì là xấu ! Có phải đồ ăn cắp ăn trộm đâu mà lấy tay che!”

(đọc tiếp...)

Trại hoa vàng với tôi hội tụ rất nhiều niềm vui về tình bạn với những Phú Ghẻ, Cường sát cánh những lúc ôn thi vào trường “top” Trần Cao Vân, về tình yêu thuở học trò với Cẩm Phô con gái “đại gia thuốc tây” Hồng Phát, tình hàng xóm với cô bé Thảo sát bên nhà hay qua nhà tặng ổi, tình anh em với con nhỏ Châu hay thắc mắc. Ngoài ra, truyện còn có những tình cảm và mối quan hệ không biết gọi tên như thế nào, đặc biệt là mối quan hệ từ thù sang bạn của đám Liên Móm lớp 10 A2 và Chuẩn, tất cả gợi lên trên tâm trí chung ta một ký ức thời còn đi học thất sống động, chan chứa biết bao vui cười, giận hờn, và cả những nỗi buồn của con nhà nghèo.

Tuy kết truyện khá có hậu, tuy nhiên cuối truyện vẫn còn có một người buồn và khiến đọc giả phải suy nghĩ đôi chút, đó là cuối cùng, Chuẩn vẫn không tặng hoa hồng cho bé Thảo, cuối cùng cành hồng vẫn dành cho Cẩm Phô. Chuyện cũng dễ hiểu nhưng vẫn tạo ra một sự suy tư trong lòng người đọc.

một chuyện tình đẹp như thơ. Lối viết văn tự nhiên, trong trẻo, hồn nhiên, mang tinh thần giải trí cao. Ai trong chúng ta đều mong mỏi mợt mối tình học trò đầy ngọt ngào, cùng phấn đấu vì nhau, vì tương lai như thế. Bên cạnh đó, chất lượng sách, thời lượng giao sách cũng rất tốt. Mình rất hài lòng.

Hãy đọc nó nhé!

*Review 25 : Trại hoa vàng - Nguyễn Nhật Ánh

Lại tiếp tục là một mối tình học sinh gây cho tôi biết bao thương nhớ, nó không hẳn là êm đẹp: có người thỏa mãn khi đã có được người thương của mình thì tất nhiên cũng có người phải đứng nhìn mà khóc.

(đọc tiếp...)

Chuẩn - một đứa con trai phải nói là dốt nát, nhưng vì tham vọng có được chiếc xe đạp mà ba hứa hẹn, đã cố gắng học tập cho ra hồn. Phú ghẻ - bạn thân của Chuẩn, một quân sư quạt mo về tình yêu cho cậu bạn, kiêm luôn gia sư cho Chuẩn. Thảo - đứa con gái hàng xóm ngây thơ, trong sáng, luôn chơi đùa trò chuyện với Chuẩn.

Và cái tên đặc biệt mà lần đầu tôi gặp : Cẩm Phô - cô gái mà Chuẩn theo đuổi, cô không quá xinh đẹp, nhưng thăm thẳm trong đôi mắt của cô bé, Chuẩn thấy được thứ gì đó khiến cậu rung động. Trong tình yêu ắt hẳn lúc nào cũng có khó khăn, nhưng rõ ràng là khó khăn ập đến quá nhiều cho cậu bạn Chuẩn này : gia cảnh không mấy khá giả, học tập cũng chưa đến đâu và hơn nữa là cái truyền thuyết "tam giác Béc-mu-đa" mà cậu bị gán vào!!

Hằng ngày, Chuẩn trồng đủ những loại hoa trong khu vườn nhỏ của cậu, cùng với sự giúp đỡ của nhỏ Thảo, mà vườn hoa ấy càng ngày rực rỡ sắc màu. Nhưng những bông hồng đẹp đẽ ấy không dành cho Thảo - cô bé nhà bên, mà là dành cho Cẩm Phô. Cô bé hàng xóm ấy, không còn như cô nhóc mà Chuẩn thấy ngày xưa nữa. Cô đã lớn, và Chuẩn cũng đã lớn.

Bao nhiêu tình huống dở khóc dở cười trong câu chuyện khiến tôi lại đau đáu suy nghĩ về tình yêu. Yêu một người là một chuyện, có được người đó lại là câu chuyện dài và đầy đau khổ khác nữa.

Điểm (hết sức chủ quan) : 8/10

Có nhiều cách để đọc truyện của bác Ánh, cũng có thể đọc vào nhiều thời điểm.

Khi mình còn chưa lên lớp 9, chưa bước vào quãng thời gian ôn luyện vào cấp 3, mình đã đọc Trại hoa vàng với biết bao mơ mộng. Không mơ mộng làm sao khi bản thân thầm thương một cô nàng cùng lớp như Cẩm Phô, từng mơ mộng cùng nàng thi vào trường điểm, từng mơ mộng được sát cánh bên nàng trong những tháng ngày cấp 3 huyền diệu. Lúc đó, mình chỉ đọc và mơ mộng.

(đọc tiếp...)

Khi mình bước vào quãng đời cấp 3, mình đã xa người thầm thương mãi mãi, mình bất chợt hiểu tâm trạng của cô hàng xóm nhỏ, mình chợt nhận ra những giây phút hạnh phúc nhất là khi theo đuổi một thứ gì đó, đích đến trường Trần Cao Vân là một, đích đến tình yêu cũng là một, đích đến khiến cho ta hạnh phúc. Chuẩn chính là một nhân vật hạnh phúc như thế.

Nhưng khi mình lớn hơn, bước chân vào cuộc đời dài, gặp nhiều hơn, nghĩ nhiều hơn, lúc đó hạnh phúc với mình đơn giản có lẽ chỉ là vườn hoa vàng óng, là cô gái nhà bên như Thảo, là những phút giây thảnh thơi êm đềm với gia đình tràn đầy yêu thương.

Trại hoa vàng, vẫn chỉ là cuốn sách ấy thôi, mà mỗi khi mình đọc lại, mình đều thấy một gì đó thật mới mà bản thân đã lỡ bỏ quên. Là những "giá như..." không thể quay trở lại, là những phút giây hồi tưởng hạnh phúc.

Trại Hoa Vàng cuốn sách mới nghe đến tên dường như đã nghe phảng phất đâu đó hình ảnh những bông hoa xinh đẹp. Hẳn là trại hoa cơ mà, tất nhiên là phải có nhiều loại hoa rồi như hoa hồng nè, lay -ơn nè, cẳm chướng nè... Cuốn sách mang tên cái trại hoa xinh xắn đó thì làm sao đây có thể là một câu truyện buồn được. Trại Hoa Vàng, một trong số rất ít muốn sách có một cái kết vui vẻ...

Mở đầu câu truyện đã lại thấy chút gì đó thân quen, có lẽ tôi lại thấy hình ảnh mình trong Chuẩn, nhân vật chính, lúc cậu chàng ôn thi và đỗ cấp ba. Quả thật đọc cuốn nào của Nguyễn Nhật Ánh mình cũng tìm được chút bóng hình của chính mình hoặc của những người thân quen trong đó. Đúng là cuốn sách nào của bác Ánh cũng phù hợp với nhiều độc giả Việt Nam. Gia đình Chuẩn không có điều kiện lắm nên khi cậu lên lớp 10, chẳng có lấy một cái quần mới, mà phải mặc quần cũ của mẹ. Vì phải sửa lại mới mặc được mà phía sau quần có hẳn một phần vải hình tam giác khác hẳn màu quần kiếm cậu bị lũ bạn, nhất là mấy nữ quái lớp 10A2 trêu chọc gọi đó là "tam giác Béc mu đa". Đọc đến đây tôi cảm thấy có một chút nhói lòng, thông cảm với những nỗi buồn của những đứa con nhà nghèo.

(đọc tiếp...)

Nhưng câu truyện đâu có buồn như thế, nó lại kể cho chúng ta một câu truyện tình yêu mới chớm của những cô cậu học trò. Đó là tình cảm của Chuẩn và cô nàng Cẩm Phô, người con gái mà Chuẩn tương tư đêm ngày. Truyện còn có cả những trò nghịch ngợm của bạn bè, có cả sự chuẩn hóa từ thù thành bạn của Chuẩn và Liên Móm lớp 10A2. Nhìn chung đây là một câu truyện khá dễ thương....

Thông tin chi tiết
Tác giả Nguyễn Nhật Ánh
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Trẻ
Năm phát hành 11-2013
Công ty phát hành NXB Trẻ
ISBN 8934974122777
Kích thước 12 x 20 cm
Số trang 278
Giá bìa 66,000 đ
Thể loại