Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Những  câu  chuyện  nho  nhỏ,  giản  dị,  sâu lắng như những mảnh ghép dần dần tạo nên chân dung con người, vùng quê, cảnh vật…

Sinh động, đa sắc, TIẾNG VỌNG ẤU THƠ với âm điệu rất riêng dường như vẫn ngân rung qua từng câu chữ…

Tác giả NGÔ VĨNH BÌNH Sinh năm 1953 tại Hà Nội, Nguyên Tổng biên tập Tạp chí Văn nghệ Quân đội, Chủ tịch Chi hội Nhà văn Quân đội.

Bút danh khác: Hoàng Thụy Lâm, Kiến Văn, Ngô Hoàng…

* Giải thưởng văn học Bộ Quốc phòng:

· Năm 1994 - Nẻo vào văn học

· Năm 2004 - Chuyện thơ, chuyện đời

· Năm 2015 - Trăng và Súng…

Reviews 2

Tiếng Vọng Ấu Thơ là tiếng vọng của những ngày xa xưa, tiếng vọng của những hồi ức sáng trong, đẹp đẽ đã nuôi lớn tuổi thơ của nhà văn Ngô Vĩnh Bình. Nó in sâu trong tâm khảm ông, khiến ông luôn nhớ thương, hoài niệm và gom góp lại để chia sẻ với các bạn đọc nhỏ tuổi của mình thông qua cuốn sách này.

Đó là những câu chuyện nhỏ mà sâu lắng về những tháng ngày niên thiếu tươi đẹp của tác giả dù ông sinh ra và lớn lên trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước đầy gian khó. Không khí làng quê xưa với những cảnh vật, con người, tập quán sinh hoạt đặc trưng của vùng Đồng bằng Bắc bộ được tái hiện lại rõ nét qua từng trang viết. Những phiên chợ quê, những món quà quê là kẹo tò he, bánh khúc; ngày Tết quê hương với những phong tục cổ truyền ý nghĩa: tắm Tất niên, vẽ cung tên bằng vôi bột để xua trừ dông rủi hay tục xông nhà, khai bút đầu năm. Những con người muôn năm cũ mà giờ đây ta chẳng còn được gặp lại nữa: cụ đồ, ông lang, bác chưởng bạ, bác phó cối, phó cạo, chú Bốn, cụ Ba… Phải yêu những ký ức của mình nhiều lắm thì Ngô Vĩnh Bình mới có thể viết về nó một cách dung dị mà lại sâu sắc, hóm hỉnh và đầy sự chân quý như vậy.

(đọc tiếp...)

Đọc những dòng văn của Ngô Vĩnh Bình tôi bỗng thấy tuổi thơ của mình ùa về trong trí nhớ. Ngày bé, chị em tôi cũng đã từng đi khảo mít vào dịp Tết Đoan Ngọ giống như ông. Tôi đứng dưới gốc cây để hỏi còn em tôi trèo lên trên để vào vai cây mít. Năm đó, mít nhà tôi ra rất nhiều quả, bà tôi còn đem đi chợ bán và mua cho tôi một bộ quần áo thật đẹp. Tôi nhớ cả những chiếc bánh rán bánh giậm thơm giòn, ngọt ngậy của mẹ hay làm cho chị em tôi ngày trước. Ôi, những ngày xưa yêu dấu!

Cuộc sống hiện đại với những bộn bề lo toan bởi gánh nặng cơm áo gạo tiền đè trĩu lên đôi vai. Sự hối hả, ồn ã của nhịp sống "mì ăn liền" cứ thế cuốn ta vào một vòng xoáy vô định; nó lấn át hết những thanh âm trong trẻo, ngọt ngào, những giai điệu ngân vang rất khác biệt của mỗi người về khoảng trời thơ ấu của riêng mình. Đọc Tiếng Vọng Thơ Ấu ta như đang mơ một giấc mơ tuyệt đẹp về miền thơ ấu thân thương ấy. Để rồi khi tỉnh giấc ta tự hỏi mình:

"Bao giờ cho đến ngày xưa

Ta về lại những ngày thơ dại khờ

Diệu kỳ thay, tuổi học trò

Hết hờn, giận, dỗi lại nô, lại đùa

Bao giờ cho đến… bao giờ

Để mình vui lại tuổi thơ "trốn-tìm" ?

Một cuốn sách hay dành cho lứa tuổi 10+

Tiếng Vọng Ấu Thơ không chỉ là những hồi ức của khoảng thời gian tuổi thơ chưa xa (tác giả sinh năm 1953) mà còn có cả kỉ niệm của thời mới lớn ấy. Lá cây vô tình vẫn thắm như là một khoảng thời gian khiến tác giả nhiều rung động, cảm xúc nhất dù những rung động đầu đời ấy chỉ có khoảng thời gian khá ngắn ngủi, và ít được nhắc tới nhất trong cuốn sách nhưng lại song hành với tác giả đến tận những năm sau này.

(đọc tiếp...)

Tiếng Vọng Ấu Thơ không chỉ là những kỉ niệm của tác giả với thầy, bu, anh, em mà có cả những "người muôn năm cũ" nữa. Họ là những người thuộc về quá khứ, những việc họ làm, hay những tên gọi của họ ít thấy hay gần như không thấy tồn tại trong xã hội hiện đại sau này. Bác phó cối, phó cạo, phó rèn...

Điều thú vị nữa khi đọc Tiếng Vọng Ấu Thơ này là ta sẽ gặp rất nhiều những câu tục ngữ, ca dao hay những câu vè lạ tai nhưng lại vô cùng dễ nhớ. Ngoài ra ta có thể gặp món rau quen mà lạ - rau cứu người - hay là rau lang - ngon nhất vào tầm tháng 2, tháng 3 ta. Rau lang luộc chấm mắm tỏi, mắm cáy là một món ăn ngon, lại tốn cơm.

Chuyện loài quạ, ít gặp thời nay vậy mà thời trước bom đạn ấy chúng đậu đầy ngọn đa đầu làng. Có lẽ do tiếng đem lại xui xẻo, lại không ai ăn thịt, chỉ xua đuổi nên chúng ngày càng đông.

Quen mà lạ là câu chuyện cái bình vôi.

Chuyện khảo mít buồn cười thế mà không hiểu tại sao lại rất hiệu quả. Có lẽ cây cũng rất hiểu tình cảm của con người.

Chuyện bình công, chấm điểm thời hợp tác xã.

Chuyện vui tát ao, hôi cá thời ấy sao mà vui, mà hồi hộp, mong chờ thế. Có lẽ, cả năm thiếu hơi cá, hơi thịt nên người dân ai cũng mong chờ đến dịp tát ao, bắt cá ấy. Dù sao những thú vui dân dã ấy cũng đã là một phần không thể thiếu tại cuộc sống thôn quê trước những năm đổi mới khi mà cá, thịt ê hề sau này.

Chuyện đi học trong những năm tháng miền Bắc bị máy bay Mỹ bắn phá ấy. Ít ai hay những học sinh thời bình nay lại có thể hình dung được học sinh những năm tháng ấy. Đi học ngoài sách vở ra còn phải mang thêm mũ rơm (tránh mảnh bom), rồi cuốc, xẻng, xô, chậu, tre nứa... để phòng hầm sập, mưa gió lụt lội, mái sụp... Cực khổ là vậy sao mà vẫn nhiều người học giỏi thế. Thật là phục các chú, các bác xưa quá.

Cuốn sách mỏng, nhưng nội dung trong đó không hề mỏng đâu.

Thông tin chi tiết
Tác giả Ngô Vĩnh Bình
Nhà xuất bản NXB Kim Đồng
ISBN 8935244822434
Trọng lượng (gr) 120
Kích thước 13 x 19
Số trang 104
Giá bìa 28,000 đ
Thể loại