Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Chưa có

Reviews 1

Chắc hẳn đã hơn một lần bạn nghe đến câu: “Hôn nhân là nấm mồ chôn tình yêu.” và những người đã kết hôn thì dành cho những người độc thân lời khuyên rằng đừng nên trói mình vào hôn nhân. Nhưng liệu rằng, có phải chính sư cam kết, trách nhiệm đến từ cuộc hôn nhân đã buộc hai con người đến với nhau và tự nguyện trở thành một phần của đời nhau bằng tình yêu ngay từ đầu trở nên hết yêu nhau không? Và liệu rằng, người ta có yêu lại lần nữa, với cùng một người đó và chỉ một người đó?

Wilson Lewis là một người đàn ông trung niên viên mãn với tất cả những gì một người từng mong muốn trong đời: một công việc thành đạt với vị trí là một luật sư công, chăm chỉ, một người vợ xinh đẹp, chung thủy với ba đứa con tuyệt vời đều đã trưởng thành. Nhưng vào ngày kỉ niệm ba mươi năm ngày cưới, Wilson lại đột ngột nhận ra một sự thật khủng khiếp rằng, có vẻ như vợ ông – Jane – đã không còn yêu ông nữa. Và đó là khi Wilson bắt đầu tỉnh ngộ, nghĩ lại quãng thời gian suốt ba mươi năm hôn nhân của mình, những điều mình đã bỏ lỡ, những trận bóng, những vở kịch, những ngày lễ cùng các con và gia đình; đặc biệt là khi Wilson không sẵn sàng đánh mất vợ mình – người phụ nữ mà ông nhận ra rằng mình vẫn luôn yêu sâu sắc như ngày đầu. Rồi kế hoạch cứu vãn cuộc hôn nhân của mình và giành lại tình yêu nơi vợ mình của Wilson bắt đầu với sự trợ giúp của Noah – người cha vợ đáng kính, người có một cuộc hôn nhân tuyệt vời, đáng mơ ước kéo dài đến năm mươi năm với vợ ông – Allie (Nếu ai đã từng đọc “The Notebook” thì ắt hẳn sẽ biết hai nhân vật này).

(đọc tiếp...)

Wilson không phải là người đàn ông lãng mạn, ông luôn tự nhận thấy bản thân mình không thể nào lãng mạn như cha vợ mình – người luôn viết cho vợ mình những lá thư, những bài thơ và yêu bà sâu sắc đến từng hơi thở; và trong lòng mình, dù sau ba mươi năm đằng đẵng của cuộc hôn nhân đẹp đẽ với người phụ nữ trong mơ, Wilson vẫn không khỏi tự hỏi bằng cách nào Jane lại chọn ông ngay từ đầu chứ chẳng phải hàng tá người đàn ông khác xứng đáng hơn. Nhưng, sự thể là, sự lãng mạn không phải thứ xuất phát từ tâm tưởng cũng như không phải thứ có thể học được như những môn toán, văn, kinh tế, lịch sử,…ở trường. Mà lãng mạn là một điều gì đó sâu sắc hơn thế, sâu thẳm hơn thế, nó thuộc về địa hạt của trái tim và tâm hồn, nó chỉ có thể sống dậy khi người ta yêu bằng tất cả linh hồn và con tim mình, và nó chỉ có thể sống dậy khi người ta thực sự đối mặt và thấu hiểu cảm xúc của chính mình. Ngoài ra, tình yêu là thứ chẳng thể lý giải bằng những suy nghĩ và tư duy logic, làm sao có thể bóc tách một thứ luôn luôn có xu hướng đi chệch khỏi những điều người ta dự đoán. Ví như Wilson đã không có ý định yêu đương nghiêm túc một ai cho đến khi học xong trường Luật và kiếm được một công việc nhưng rốt cuộc đã không thể kìm được bản thân bị thu hút bởi Jane. Không thể nào và cũng chẳng cần lý giải lý do Jane chọn ông thay vì những người khác xứng đáng hơn để làm gì, bởi vì rằng, chỉ có người ta yêu mới thực sự nhìn thấy được điều họ yêu trong bản thân ta mà thôi. Mọi câu hỏi đều chẳng cần thiết.

Wilson đã bỏ lỡ ba mươi năm để trở thành người đàn ông mà ông đáng ra phải trở thành, nhưng rồi ông đã tỉnh ngộ thật đúng thời điểm, có lẽ tình yêu luôn còn đó đã dẫn dắt con người ta đi đúng đường. Tuy nhiên, Jane cũng quả thực là một người phụ nữ đầy nhẫn nại, bao dung và yêu thương. Bà đã thông cảm cho Wilson bởi những đêm ngày bận rộn của ông ở hãng luật, nuôi dưỡng những đứa con mà không kêu ca điều gì. Jane có mệt mỏi, nhưng bà không nói ra điều đó không phải bởi vì sự cố chấp hay muốn làm cao gì đó, chỉ đơn giản là tính cách của bà và cả Wilson đều không muốn nói về những vấn đề của mình. Tôi nghĩ, có lẽ không phải Jane không biết mệt mỏi hay đau buồn hay cảm thấy cô đơn, mà bà đã tin và đã hiểu. Jane đã tin người đàn ông bà chọn làm chồng ba mươi năm trước đủ để bao dung và thấu hiểu cho ông. Và có lẽ, phần nào đó trong bà cũng đã chờ đợi đến ngày Wilson nhận ra và tìm cách cứu vãn lại những thiếu sót đã đẩy họ đi quá xa nhau trong suốt ngần ấy năm. Khi mà tình yêu vẫn còn đó, vẫn luôn tồn tại, thì chẳng còn gì khó khăn để mà tìm về bên nhau.

Thực ra, khi ta cảm thấy sự an toàn và thoải mái của cuộc sống hôn nhân mang lại khiến ta đôi khi quên đi rằng, dù một cái cây có khỏe mạnh đến đâu thì cũng vẫn cần phải chăm sóc và tưới tắm để duy trì và giữ vững sự khỏe mạnh ấy. Có lẽ không phải ta hết yêu nhau, không phải những trách nhiệm làm ta xa nhau, mà chính ta đã vì những mệt mỏi, những trách nhiệm, những khó khăn đã tách chúng ta ra và rồi ta chấp nhận nó, không phản kháng, không hồi tố, không tự hỏi, không cảm thấy sự đổi thay chỉ đến khi sự đổi thay và xa cách quá lớn ta mới nhận ra. Ta nhớ nhiều đến những trách nhiệm, nhưng ta lại quá thiên vị những trách nhiệm, để quên đi vì sao ta lại bên nhau, lại yêu nhau, lại lựa chọn nhau ngay ở giây phút đầu tiên ấy. Hôn nhân không phải là nấm mồ chôn tình yêu, mà đơn giản là chúng ta chỉ chưa từng cố gắng để tiếp tục yêu nhau. Bởi ta cảm thấy trách nhiệm quá nặng nề khiến ta không còn muốn cố gắng cho tình yêu, nhưng thực ra, chính nhờ có tình yêu, trách nhiệm sẽ trở nên dễ thở và dễ chịu hơn nhiều. Wilson đã nhận ra điều đó, có thể muộn màng nhưng ông đã nhận ra điều đó để mang vợ mình trở lại, đến khiến bà yêu ông thêm một lần nữa. Nhưng có lẽ, không phải ai trên đời cũng có được cái may mắn ấy, sự nhận ra thức thời và đúng lúc ấy.

Đây có lẽ là cuốn tiểu thuyết đáng đọc nhất của Nicholas Sparks. Vẫn lối viết nhẹ nhàng, tâm tình, những dòng hồi tưởng đan xen với hiện thực, Nicholas Sparks đã cho chúng ta một bài học sâu sắc về tình yêu, về hôn nhân, về cuộc sống. Một cuốn sách như được viết dành cho tất cả mọi người, giản dị mà lôi cuốn đến kì lạ.

https://lenainthebookishland.wordpress.com/2016/10/18/the-wedding-cuon-tieu-thuyet-danh-cho-moi-cuoc-hon-nhan-va-tat-ca-nhung-ai-dang-co-y-dinh-tien-toi-hon-nhan/#more-227
Thông tin chi tiết
Tác giả Nicholas Sparks
Nhà xuất bản Hachette USA
ISBN 9780446615860
Trọng lượng (gr) 158
Kích thước 17.1x10.8
Số trang 289
Giá bìa 153,000 đ