Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

 THÁNH GIÁ RỖNG - Tái Bản 2018

Đằng sau mỗi vụ án mạng luôn có một câu chuyện đau lòng và đầy nước mắt. Nhưng liệu rằng tử hình có phải là hình phạt thích đáng cuối cùng cho mọi tội ác? Công lý có thực sự được thực thi? Liệu rằng khi lời tuyên bố án tử được vang lên trước tòa, thân nhân của người bị hại có thực sự thấy yên lòng, nỗi đau có phần nào được bù đắp và kẻ gây nên tội ác có chút nào ăn năn, hối cải?

Nếu bạn cũng băn khoăn và chưa tìm được lời giải cho những câu hỏi này, hãy tự đi tìm câu trả lời trong cuốn tiểu thuyết “Thánh giá rỗng” của nhà văn bậc thầy trinh thám hàng đầu Nhật Bản - Higashino Keigo.

“Thánh giá rỗng” là câu chuyện xoay quanh hai vụ án mạng tàn khốc trong cùng một gia đình. Ngày 21 tháng 9 của mười một năm về trước, cô bé Manami ngây thơ, vô tội đã bị sát hại tại nhà riêng. Đúng mười một năm sau, mẹ cô bé - Sayoko, cũng bị giết hại dã man trên con đường thuộc quận Koto. Nakahara - một người chồng, một người cha bất hạnh đã hai lần phải cảm nhận nỗi đau mất người thân. Cái chết đầy uẩn khúc của Sayoko đã khiến anh tạm gác lại niềm riêng để bước vào cuộc hành trình tìm kiếm sự thật.

Trên con đường tìm lời giải đáp cho mọi thắc mắc của mình, Nakahara vô tình tìm ra mối liên hệ giữa vụ án mạng của vợ anh và một bí mật động trời khác đã được chôn giấu suốt hai mươi mốt năm trời.

Bằng giọng văn giản dị nhưng không kém phần sắc bén Higashino Keigo lại một lần nữa dẫn dắt người đọc đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, lần tìm về quá khứ để từng bước, từng bước gỡ những nút thắt chưa được giải.

Không có những pha rượt đổi gay cấn đến nghẹt thở, không có những màn phá án li kì đến xuất thần, nhưng “Thánh giá rỗng” - cuốn sách có mặt trong top 5 các tiểu thuyết trinh thám hay nhất do Shukan Bunshun bình chọn, bằng một cách rất riêng vẫn ám ảnh và lôi cuốn người đọc vào những câu chuyện cảm động, đầy nước mắt của tình bạn, tình yêu, và tình phụ tử thiêng liêng...

Reviews 20

Đằng sau mỗi vụ án mạng luôn có một câu chuyện đau lòng và đầy nước mắt. Nhưng liệu rằng tử hình có phải là hình phạt thích đáng cuối cùng cho mọi tội ác? Công lý có thực sự được thực thi? Liệu rằng khi lời tuyên bố án tử được vang lên trước tòa, thân nhân của người bị hại có thực sự thấy yên lòng, nỗi đau có phần nào được bù đắp và kẻ gây nên tội ác có chút nào ăn năn, hối cải?

Đối với mình, tử hình chưa bao giờ là một hình phạt vô nghĩa.

(đọc tiếp...)

Tha thứ hay là không cho một tội ác, cho một tội phạm không phụ thuộc vào chúng ta, những kẻ ngoài cuộc chỉ biết nhìn nhận câu chuyện bằng những giác quan bình thường của một con người. Sự tha thứ đầy cao thượng ấy bắt nguồn từ một thứ tinh tế hơn nhiều - đó là tâm hồn của kẻ phạm tội và những người thân của nạn nhân. Họ có thể tha thứ hoặc là không, họ nghe theo tiếng nói từ trái tim mình, liệu có thể cho rằng đó là đúng hay sai. Những người ngoài cuộc như chúng ta hẳn là không thể đánh giá được. Nhưng pháp luật thì lại khác, nó không thuộc về tâm hồn nữa mà nó được sinh ra từ lý trí của con người, và lý trí thì tồn tại đúng và sai. Khi ấy, một việc làm sai trái dĩ nhiên phải bị trừng phạt ( sau nhiều lần tha thứ ) để ngăn không cho nó tái diễn nữa.

Nhưng nếu bạn đọc xong Thánh giá rỗng, liệu bạn còn giữ được những suy nghĩ ấy của mình hay không. Chưa bao giờ nhân vật của Keigo làm mình thất vọng. Bằng những nút thắt ẩn tàng, nhà văn khéo léo đưa chúng ta vào màn sương mù dày đặc của câu chuyện. Ta không thể biết đâu là thực, đâu là truyện, dễ dàng hòa nhập vào nó để có thể cảm nhận câu chuyện một cách trọn vẹn nhất. Higashino còn làm được nhiều hơn với những tháo gỡ đầy tính mê hoặc. Câu chuyện về cái chết của hai mẹ con trong cùng một ngày càng lúc càng sáng tỏ, độc giả không thể nào rời mắt được. Đây quả thực là kiệt tác của tình yêu kết tinh cùng tội ác.

Đánh giá của mình: 4 sao

"Nếu một ngày con gái bạn bị sát hại bạn muốn hung thủ phải trả giá ra sao? " - Mạng đền mạng . Đó là câu trả lời của hầu hết mọi người phải không?

Nhưng liệu án tử hình có làm cho gia đình bạn cảm thấy yên lòng sau , nỗi đau có bị vơi đi cái chết của hung thủ? Hay chỉ làm cuôc sống của bạn chỉ cảm thấy đau khổ và tiếc nuối quá khứ?

(đọc tiếp...)

Nếu bạn vẫn chưa tìm được câu trả lời cho câu hỏi trên thì tôi nghĩa bạn nên tìm đọc cuốn sách "Thánh giá rỗng"này. Tuy không có những tình tiết ngay cấn đến ngạt thở hay những màn rượt đuổi đầy kịch tính nhưng Hinashino Keigo đã để lại cho chúng ta một ấn tượng khó quên về một câu chuyện cảm động về tình yêu thời học sinh và tình phụ tử thiêng liêng, cao cả.

Review: Thánh giá rỗng

Tác giả: Higashino Keigo

(đọc tiếp...)

Nxb: Skynovel

Câu truyện mở đầu với gia đình anh Nakahara, 1 gia đình bình thường như bao gia đình khác có đứa con gái bị kẻ giết người giết hại. Khoảng hơn 10 năm sau, vợ anh là Sayako cũng bị giết chết một cách khó hiểu khi đang đi trên đường. Cảnh sát vào cuộc và kết luận rằng đứa trẻ bị giết chết đơn thuần do “cướp của giết người”, Sayako bị giết cũng cùng lý do tương tự nhưng sự thật đằng sau chứa nhiều uẩn khúc hơn bức tranh mà hung thủ thêu dệt lên nhằm che đậy hành vi phạm tội của mình.

Sau tất cả “Tử hình là hình phạt vô nghĩa”. Đó là thông điệp chính mà tác giả thông qua nhân vật muốn gửi gắm tới độc giả. Liệu mạng đổi mạng có làm vơi đi nỗi đau buồn, sự thống khổ mà hung thủ để lại trong nạn nhân, liệu ngồi tù có phải là hình phạt đích đáng để phạm nhân đền tội. Những luận điểm: tử hình, tòa án, đền tội được tác giả triển khai rất mạch lạc. Đọc truyện mà tôi cảm thấy cái luật pháp Nhật Bản sao mà oái oăm, coi trọng nhân quyền coi người quá mức.

Cảm xúc của nhân vật bị hại có lẽ cũng là cảm xúc luôn tồn tại trong mỗi người. Khi mất đi những người thân yêu nhất, ta chỉ mong hung thủ phải đền tội, phải bị tử hình thì mới thỏa đáng, nhưng sau tất cả rốt cuộc còn lại gì? 1 niềm đau vẫn mãi không thể nguôi ngoai, thêm 1 linh hồn con người rời khỏi cõi đời. Liệu tất cả những kẻ đang tâm giết người đều xứng đáng với 1 kết cục như thế. Phá thai cũng là giết người nhưng có lẽ những khúc mắc thì chỉ người trong cuộc biết được. Biết đâu trong số những người tài giỏi xung quanh chúng ta là kẻ giết người? Những việc họ đang làm, sự tài giỏi mà họ có có lẽ nào là sự khao khát hoàn lương, khao khát thay đổi và chuộc lại lỗi lầm đã gây ra trong quá khứ. Liệu chúng ta có biết hay chỉ nhìn về 1 phía và phán xét họ bằng những lời lẽ cay nghiệt, những hành động tưởng chừng như cạn tình? Rốt cục, chúng ta cũng chỉ là những con người yếu đuối bị tình cảm lấn át đi ý chí thực sự!

Nói vậy không có nghĩa rằng tôi ủng hộ kẻ giết người mà tôi đang đánh giá sự việc theo nhiều hướng khác nhau với tư cách là 1 độc giả sau khi đọc xong truyện và vỡ ra được nhiều điều. Có lẽ, tử hình không phải là giải pháp tối ưu nhưng nó là giải pháp cuối cùng cho những tội ác man rợn, những hành vi không ghê tay của bọn quỷ người!

Đây là một cuốn sách đáng đọc, vẫn luôn là thế đối với những tác phẩm của Keigo bởi sự nhân văn mà nó mang lại. Tuy rằng tác phẩm lần này của ông viết chưa được thực sự sâu nhưng nó vẫn là 1 câu truyện tuyệt vời để chúng ta rút ra được nhiều điều, ít nhất là đối với riêng tôi!

Review sách: Thánh giá rỗng _ Tác giả: Higashino Keigo

Review của bạn Camellia Phoenix

(đọc tiếp...)

Vừa trải qua 1 buổi tối và 1 buổi sáng, tổng cộng khoảng 8 tiếng đồng hồ để đọc xong quyển “Thánh giá rỗng” của Higashino Keigo. Đây là quyển sách thứ 3 của tác giả này mà tôi đọc được, và nó gây ấn tượng sâu sắc cho tôi hơn 2 cuốn kia. Thứ cảm giác duy nhất đọng lại sau khi đọc xong là nỗi buồn rõ rệt, chứ không phải tức giận hay hối tiếc.

Ấn tượng sâu sắc vẫn là do văn phong rất vững chắc của ngài Higashino, cách xây dựng tình tiết phức tạp đan xen khiến người đọc phải đọc chậm, chú ý kỹ, thêm điểm đáng khâm phục là không có chi tiết vô lý nào hoặc vấn đề dở dang nào không được giải quyết, và cái hay là dù vấn đề đã được giải quyết, vẫn có vô vàn cảm xúc và suy tư đọng lại trong lòng độc giả.

Bìa sách cuốn hút tôi bằng không khí u ám mà nó mang lại, cộng với tựa đề được thiết kế bằng kiểu chữ điện tử màu trắng nổi bật. Sau khi đọc sách sẽ hiểu được khu rừng mờ tối ở cả bìa trước và bìa sau có lẽ là rừng Aokigahara – rừng tự sát nổi tiếng của Nhật. Thêm 1 điều thú vị là: có lẽ những ai chưa quen với tiếng Nhật phiên âm sẽ phải cố gắng để nhớ tên nhân vật và địa danh trong truyện. Và cần biết thêm chút xíu về địa lý nước Nhật nữa: theo những gì tôi đọc được thì rừng Aokigahara nằm gần 1 trong 5 hồ nước dưới chân núi Phú Sĩ. Nghĩ kỹ lại thì truyện của Higashino Keigo luôn đậm đặc hơi thở Nhật Bản, đề cập đến nhiều lĩnh vực văn hóa, địa lý, phong tục, tư tưởng, kinh tế, xã hội…của Nhật. Tôi mong ông sẽ nhận được Nobel Văn Chương cho những tác phẩm của ông.

Ngay từ những chương đầu, quyển sách đã khiến tôi phải đặt câu hỏi về chế độ pháp luật nói chung của cả Âu lẫn Á: Khi 1 đứa trẻ bị giết, nếu không phải trong hoàn cảnh chứng minh rõ rệt rằng kẻ sát nhân là người ngoài, thì bên điều tra luôn ưu tiên cho rằng chính cha mẹ đã giết đứa con, dù là cố ý hay ngộ sát. Cách đây rất lâu tôi có đọc quyển sách “Màu đen trong ký ức” của tác giả Carlene Thompson, nội dung cũng có đề cập đến 1 đứa trẻ bị mất tích, dư luận và cảnh sát đều cho rằng chính cha mẹ đã giết và giấu xác đứa bé. Giờ thì quyển sách của Higashino Keigo cũng có tình tiết này, nó khiến tôi nghĩ chẳng lẽ ở cả Âu và Á, luật pháp có những khía cạnh thiếu nhân bản như vậy sao. Khi 1 đứa trẻ bị giết hoặc mất tích, ừ thì có 50% là do cha mẹ gây ra, nhưng cũng có 50% rằng cha mẹ là thân nhân của người bị hại, thế mà họ chẳng những không được tiếp xúc với những sự trợ giúp tinh thần đúng lúc, mà còn bị đẩy vào phòng thẩm vấn suốt nhiều ngày và không được nhìn thấy xác con mình. Ừ thì đúng là cần theo nguyên tắc trong quá trình điều tra, nhưng liệu những nguyên tắc đó có gây ra tổn thương tâm lý suốt đời cho những con người đó không?

Ở 1 phân cảnh khác, tôi khá bất ngờ với chuyện 2 đứa trẻ ở tuổi vị thành niên cảm mến nhau, do điều kiện thuận lợi mà nhiều lần quan hệ tình dục với nhau, rồi có thai, rồi quyết định sinh con và cùng nhau giết chết, đem chôn đứa trẻ mới sinh. Bất ngờ là vì tôi chưa từng tưởng tượng chuyện này có thể xảy ra ở 1 đất nước coi trọng lễ giáo như Nhật. Mà dù không đề cập đến lễ giáo thì Nhật Bản (trong mắt tôi) vẫn là 1 xã hội rất văn minh, chẳng lẽ họ không có chương trình giáo dục giới tính cho học sinh cấp 2. Có lẽ, Nhật Bản cũng giống như đa số các quốc gia Châu Á khác rất coi trọng thuần phong mỹ tục và ngại nói công khai về những vấn đề nhạy cảm, chuyện giáo dục giới tính chưa được phổ biến lắm. Tôi thấy thà cứ như Hà Lan, giới trẻ được giáo dục giới tính rất sớm, chuyện giới tính được nói thẳng trong bữa cơm gia đình cứ như chuyện thời tiết hoặc giao thông, do đó tỷ lệ phá thai ở Hà Lan rất thấp. Không phải khi mình cứ phân tích rõ ràng về chuyện tình cảm thì sẽ khiến cho cảm xúc bị giảm đi hay biến mất, việc phân tích rõ ràng và đưa ra những hướng dẫn rất cần thiết cho giới trẻ sẽ giúp họ trải qua khủng hoảng tuổi thiếu niên 1 cách nhẹ nhàng hơn, thấu hiểu chính mình và người khác để có thể giao tiếp tốt hơn, và đỡ gây ra chuyện gì sai trái để rồi sau này phải dằn vặt cả đời.

Cô gái Iguchi Saori từ nhỏ đã tự học nấu ăn và biết cách chăm sóc gia đình, lẽ ra lớn lên có thể trở thành người phụ nữ tề gia nội trợ hoàn hảo, nhưng vì không nhận được hướng dẫn trong lĩnh vực tình cảm + cộng với sự vô tâm của bạn bè và nhà trường mà đã lún sâu vào mối quan hệ nam nữ với chàng trai mà cô ấy thích, kết quả là âm thầm mang thai, sinh con và phải kết thúc mạng sống của con mình vì tuổi 2 người còn quá nhỏ, sợ gia đình la mắng, sợ dư luận xã hội, sợ người yêu rời bỏ mình. // Cô gái Hanae Sakuzou vốn có 1 người cha không tốt, từ nhỏ đã chứng kiến mẹ mình phải khổ sở thế nào, vậy mà rốt cuộc bản thân cô cũng bị 1 người đàn ông lừa hết tiền (nhiều triệu yen dành dụm khi đi làm), để lại cho cô cái thai rồi biến mất khỏi đời cô. Đối với Saori, tôi thấy đáng thương. Đối với Hanae, lẽ ra phải thấy tội nghiệp thì tôi lại căm giận sự ngu ngốc của cô ta. Có lần tôi đọc được trên 1 trang tâm lý rằng chuyện bị bạo hành cũng là 1 loại di truyền! Tức là nếu 1 đứa con gái lớn lên trong gia đình có mẹ bị bạo hành, thì rất có thể sau này nó cũng cưới 1 người đàn ông bạo hành nó. Lý do họ chịu đựng sự bạo hành mà không tìm cách giải thoát chính mình, không phải vì họ lệ thuộc tài chính hay vì quá yêu, mà là cuộc sống bị bạo hành đó đã trở thành bản chất con người họ, nếu từ bỏ tức là họ từ bỏ bản ngã của mình. Trở lại chuyện Hanae Sakuzou, cô ta rất may mắn vì khi lâm vào đường cùng bởi chính sự ngu ngốc của mình, cô và đứa con đã được cứu mạng và về sau có thể sống như những con người, “sống” chứ không phải chỉ “tồn tại”.

Câu văn huyết mạch của quyển sách này có lẽ là “Sau tất cả, tử hình là hình phạt vô nghĩa”. Nhờ bác Google mà tôi biết được hiện nay Nhật Bản vẫn duy trì án tử hình bằng cách treo cổ, và Nhật bị nhiều nước khác (nhất là Châu Âu) phê phán vì điều đó. Giết người thì bị tử hình, mà tử hình cũng là 1 hình thức giết người hợp pháp, do chính quốc gia ra tay với người dân của mình (dù cho người dân ấy là tội phạm nguy hiểm). Rốt cuộc là ai cũng đúng hết. Gia đình bên nạn nhân thì muốn hung thủ bị tử hình, dù họ hiểu rõ rằng nếu hung thủ chết thì người thân của họ cũng không sống lại được, nhưng họ vẫn muốn kẻ kia phải chết. Gia đình bên hung thủ (và những người coi tử hình là vô nghĩa) thì cố gắng làm mọi điều để giảm nhẹ tình tiết vụ án, để cứu sinh mệnh của hung thủ. Tất cả những chuyện kinh khủng, ngu dại, vô nghĩa, trống rỗng như thế thì lý do là gì đây? Là vì gia đình và nhà trường không giáo dục đúng cách, hay vì hầu hết mọi người đều không điều khiển được suy nghĩ và hành động của mình? Chỉ có thể buồn vì thấy thế giới này vốn chẳng có chút nào hoàn hảo.

Điểm sáng của truyện: cuối cùng thì nhân vật Nakahara Michimasa cũng đã tìm được công việc có thể giúp anh thanh thản sau khi trải qua những đau khổ sánh ngang với địa ngục trần gian: đó là điều hành nhà tang lễ dành cho thú cưng. Những tổn thương tinh thần quá lớn có lẽ sẽ khiến anh không thể kết hôn hoặc có con nữa, nhưng công việc và cuộc sống hiện tại có thể giúp anh phần nào xoa dịu tâm hồn chính mình và người khác.

Nếu thực sự có ai đó trên cao nhìn xuống loài người, có lẽ họ sẽ phải mỉm cười cay đắng, vì loài người dù có lịch sử tồn tại lâu đời đến thế, đạt được nhiều thành tựu đến thế, thậm chí bay lên Mặt Trăng và khám phá vũ trụ, thì rốt cuộc loài người vẫn nhỏ bé đáng thương với những dục vọng của bản thân, mong ước quá nhiều nhưng không biết làm gì khi đã đạt được, và ít khi thỏa hiệp được với chính mình.

Đã từng đọc qua khá nhiều truyện trinh thám nhưng đây là quyển truyện đầu tiên khiến tôi thấy buồn sau khi đọc xong. Những quyển truyện khác thường có happy ending hoặc sad ending rõ rệt, nhưng quyển sách này..dù nó kết thúc khi mọi chuyện đã sáng tỏ thì độc giả vẫn không cảm thấy yên lòng. Theo tôi, quyển “Thánh giá rỗng” của Higashino Keigo là 1 quyển rất nên được các hội nhóm đam mê tiểu thuyết trinh thám đọc và phân tích, đồng thời cũng là tài liệu đáng lưu trữ cho những ai nghiên cứu về tâm lý học tội phạm.

Tóm lại cho những ai đọc review để quyết định mua sách hay không: Theo chủ ý của tôi thì đây là 1 quyển sách rất hay, rất đáng mua, không tiếc tiền cũng không tiếc thời gian đọc, xứng đáng đưa vào tủ sách gia đình và lưu truyền qua nhiều thế hệ, nhưng nó hoàn toàn không phải để giải trí. Đọc nó sẽ giúp bạn hiểu hơn về con người nói chung và xã hội Nhật nói riêng, và biết thông cảm hơn cho nỗi đau của người khác.

Camellia Phoenix

"Thánh giá rỗng" là cuốn sách thứ hai của Keigo mà mình đọc. So với sự sững sờ của "Phía sau nghi can X" gây cho mình vào những giây phút cuối cùng thì "Thánh giá rỗng" chẳng có tình tiết nào khiến mình kinh ngạc. Xuyên suốt câu chuyện thì không hề có nhân vật nào gây được ấn tượng đặc biệt. Tuy vậy câu hỏi mà cuốn sách này đặt ra về việc "tử hình là hình phạt vô nghĩa" thì khiến người đọc phải ngẫm nghĩ, nó không dễ dàng để trả lời cho bất kỳ ai. Câu trả lời thỏa đáng cho vấn đề này chưa bao giờ xuất hiện, hoặc giả nếu nó có hiện hữu thì cũng không thuyết phục được tất cả mọi người. Trong "Thánh giá rỗng" các nhân vật của câu chuyện đều quanh quẩn không tìm ra lối thoát cho cuộc sống đau khổ, rối rắm của mình. Người thì đắm mình vào công việc để tê liệt đi sự thống khổ của bản thân, kẻ thì miệt mài chuộc tội. Người thì mê mang đấu tranh tự tìm công lý cho điều mình, kẻ thì trượt dài hối lỗi trong đời sống thực tại. Khi tội ác đã diễn ra không có một sự sửa lỗi nào có ý nghĩa. Người thân của nạn nhân xấu số, người thân của kẻ thủ ác, mọi người đều phải đối mặt với những tổn thất đau thương, âm ỉ, dai dẳng và vĩnh viễn. Ai cũng thế thôi, nếu không phải là người trong cuộc, chẳng người nào muốn để tâm đến sự mất mát của người khác. Keigo đã đưa vào tác phẩm của ông, một góc nhìn khác đến số phận của những con người ấy, thân nhân của người bị hại và cả thủ phạm. Mình đánh giá cuốn này không quá xuất sắc nhưng vẫn là tác phẩm đáng đọc. Keigo luôn có thể lồng ghép và đưa vào câu chuyện của ông những điều tưởng chừng vô nghĩa thì hóa ra lại ẩn ý sâu sắc vô cùng.

Thông tin chi tiết
Tác giả Higashino Keigo
Dịch giả Nguyễn Hải Hà
Nhà xuất bản NXB Văn Học
ISBN 9786049635267
Trọng lượng (gr) 400
Kích thước 13.5 x 20
Giá bìa 117,600 đ
Thể loại