Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Tâm Nguyện Cuối Cùng

Hai mươi ba năm trước, tại thành phố C liên tiếp xảy ra những vụ án cưỡng bức, giết người. Xác của các nạn nhân bị phân tách, vứt rải rác khắp nơi gây chấn động toàn thành phố.

Đội cảnh sát hình sự, dưới sự chỉ huy của đội trưởng Mã Kiện nhanh chóng vào cuộc, lăn lộn điều tra, cuối cùng sau vụ án thứ tư đã xác định được thủ phạm.

Y bị bắt giữ và kết tội tử hình.

Thế nhưng, sau khi kẻ được nhận định là hung thủ bị hành hình, vụ thảm án tương tự vẫn tiếp tục xảy ra.

Vậy hung thủ thực sự là kẻ nào?

Câu hỏi này đã khiến bao người phải nhức nhối suốt hai mươi ba năm.

Hai mươi ba năm sau, một cảnh sát viên tham gia phá án năm đó, với sự trăn trở và tâm nguyện cuối cùng đã âm thầm tiến hành điều tra, nhằm tìm ra chân tướng.

Liệu hung thủ thực sự của vụ án có bị vạch mặt và đền tội?

Reviews 3

Bạn đã chén 707 trang Tâm Nguyện từ 20h tối cho tới 3h sáng hôm sau,với cách đọc như yêu cuồng sống vội này bạn chắc khỏi cần khẳng định độ quyến rũ của nó hén!

Thật ra nội dung câu chuyện gần cả ngàn trang nhưng chỉ cần tóm gọn thế này thôi:

(đọc tiếp...)

Thế nào là hèn hạ cặn bã nhất? Đó là hạng dám làm không dám nhận, biết sai có dũng khí để chết nhưng không có can đảm để nhận và càng đáng khinh hơn là sự hèn hạ đó được bao bọc trong cái vỏ chính nghĩa nghe rất chi là cao thượng: không muốn làm liên lụy đến anh em nhưng thực chất là cái sai nó gắn liền với DANH VÀ LỢI. Đáng căm phẫn nhất chính là sự gian trá xảy ra ở chỗ NGƯỜI HÀNH PHÁP VÀ LẬP PHÁP. chỉ vì mua danh chuộc tiếng mà khiến cho công lý không được thực thi, bi kịch tiếp nối bi kịch.

Rv, ngắn nhưng lời ít ý nhiều (thật ra chửi nhiều thì đúng hơn, phải công nhận tác phẩm của Lôi Mễ luôn khơi gợi trong mình cảm hứng chửi vô cùng tận)

Điểm chung của truyện này với bộ Đề thi đẫm máu (ý kiến cá nhân thôi): con nhỏ Nhạc Tiêu Tuệ đã từng đạp Shit của Bác Phương Mộc thì phải. Bạn Tuệ cũng nhập tộc Thánh Mẫu với Mộc Mộc.

 Có một thông điệp luôn hiện diện trong mỗi tác phẩm của Lôi Mễ, đó là sự tin tưởng vào lẽ phải và lòng yêu cuộc sống nhiệt thành. Không phô trương hay hoa mỹ, nhưng mỗi khi bắt gặp, nó như một lời khẳng định cho phương châm sống của tác giả.

Mọi người đều nói phần đầu truyện hơi lan man, đại khái là mào đầu hơi lâu. Nhưng cái gì cũng phải có đầu có đuôi, và người kiên nhẫn sẽ nhận được phần thưởng xứng đáng 😉 

(đọc tiếp...)

Câu chuyện có nhiều nhân vật, nhưng có lẽ Nhạc Tiêu Tuệ là ánh sáng của cả truyện. Chắc mình hơi ngây thơ, nhưng mình tin rằng sự tha thứ bao giờ cũng tốt đẹp hơn là thù hận, nên mình không phản đối cách giải quyết của Nhạc Tiêu Tuệ. Có đôi lúc, buông bỏ lại là cách giải quyết đúng đắn nhất. Mà những người sống gần hết cuộc đời như Kỷ Càn Khôn hay Lạc Thiếu Hoa lại chẳng hiểu được, để rồi hủy hoại cả cuộc đời của mình và người khác. 

Vì đã biết trước hung thủ từ đầu nên phần sau truyện là hành trình tìm kiếm chứng cứ để buộc tội hung thủ, nhưng quá trình này cũng đầy nguy hiểm và hồi hộp. Vì đã phải chứng kiến Phương Mộc một mình vượt nhiều nguy hiểm để phá án ở seri trước, nên mình thấy thật may vì trong "Tâm nguyện cuối cùng", không ai phải đơn độc chống lại cái ác nữa.

Một trong những nguyên nhân khiến mình là fan trung thành của Lôi Mễ, ngoài "đặc sản" khắc họa tâm lý tội phạm, còn là những chi tiết rất lạc quan về cuộc sống, cho dù cái ác có hoành hành, có bất hạnh hay đau thương thế nào đi nữa, ông vẫn luôn cổ vũ người đọc hãy tin tưởng, hãy sống và chiến đấu hết mình.

"Họ mới có hai mươi mấy tuổi, còn chưa nếm trải những nỗi vất vả, gian nan của cuộc sống. Nhưng họ biết rất rõ, đó là thế giới tràn đầy sức sống.

Một thế giới vẫn đáng để vì nó mà dũng cảm chiến đấu".

Review của bạn Rosemary Chan

Mình không hề biết bác lôi Mễ có cuốn này, cho đến khi lượn lờ fanpage Lôi Mễ mới tá hỏa, bác ra cuốn mới lâu thế rồi mà mình không hề biết o_O. Có lẽ do cái bóng của series Đề Thi Đẫm Máu và anh chàng Phương Mộc quá lớn nên độc giả vô hình chung sẽ xuất hiện sự so sánh khi đọc tác phẩm này. Khi tác phẩm đầu tay của một tác giả trở thành hiện tượng, tạo được tiếng vang lớn, thì những tác phẩm sau này có lẽ phải rất chật vật mới thoát khỏi cái tượng đài ấy. Tâm Nguyện Cuối Cùng là trường hợp như vậy. Sau khi đọc xong truyện, mình có cảm giác, phải chăng độc giả đã quá khắt khe, khi coi Đề Thi Đẫm Máu làm quy chuẩn cho những đánh giá của họ?

(đọc tiếp...)

Đây là tác phẩm riêng biệt của Lôi Mễ, không hề có sự liên kết với series Đề Thi Đẫm Máu, cho nên, hẳn là bác ấy cũng mong độc giả đánh giá nó với tư cách là một tác phẩm mới hoàn toàn. Thật ra mình cũng hơi mừng khi Phương Mộc không bị lôi ra nữa, bác đã hành Phương Mộc quá đủ rồi =)))). Hãy để anh ý được yên =))))).

Tâm Nguyện Cuối Cùng kể về hành trình lật lại vụ án hai mươi ba năm trước của viên cảnh sát đang mang trong mình căn bệnh ung thư gan, sự sống chỉ còn lay lắt từng ngày. Trong quá trình đó có thêm những tuyến nhân vật rất đa dạng, hai cô cậu sinh viên trẻ mang trong mình những bí mật không thể nói ra, một ông lão hào sảng, tinh khôn, và nguy hiểm không ngờ, hai viên cảnh sát vì bảo vệ thanh danh mà che giấu sự thật động trời, để lại bao nhiêu hệ lụy… và một vài nhân vật khác, họ đều có liên hệ với nhau khá là chồng chéo, ban đầu đọc có lẽ sẽ bị rối. Nhưng khi hiểu rồi sẽ thấy tác giả thật sự tài tình, mỗi mắt xích liên kết đều không hề thừa thãi chút nào..

Đề tài vụ án trong Tâm Nguyện Cuối Cùng không hề mới, đúng chất Lôi Mễ luôn, là những vụ án cưỡng dâm, chia xác, thủ đoạn ra tay lạnh lùng, tinh vi, tàn nhẫn. Nhưng cái mới ở đây là cách tác giả phân tích tâm lý nhân vật, lối kể chuyện đan xen giữa quá khứ và hiện tại một cách mượt mà, không hề rối rắm, rất dễ hiểu. Điều mình ám ảnh ở đây không phải là thủ đoạn tàn nhẫn, vô nhân tính của hung thủ, mà là nỗi đau những người ở lại, hung thủ chỉ giết một người, nhưng hắn đã hủy hoại toàn bộ mái ấm của nạn nhân, những người ở lại đau đớn khôn nguôi, căm hận, thậm chí bằng lòng bắt tay với quỷ dữ để lôi hắn cùng xuống địa ngục. Mình thấy nặng lòng với những dằn vặt của những người thực thi pháp luật cho nhân dân. Không khí truyện không hề đáng sợ, nhưng lại u tối đến cùng cực.

Chỉ vì muốn mau chóng kết thúc vụ án mà một người cảnh sát ép cung, giả điếc cố tình mù để bỏ qua những manh mối chưa hề rõ ràng, hại một người vô tội phải từ giã cõi đời này một cách tức tưởi, để lại người mẹ già cô độc, và bao hoài bão chưa được thực hiện… Chỉ vì muốn bảo vệ cho thanh danh của cả một tập thể, và cho chính bản thân mình mà một người cảnh sát chấp nhận che giấu sự thật động trời, để rồi bao nhiêu bi kịch xảy ra không thể vãn hồi, hai mươi ba năm sau, cuối cùng họ cũng phải trả giá, cái giá quá đắt! Một người cảnh sát bị ung thư giai đoạn cuối, nhưng vẫn không hề ngừng nghỉ đi tìm câu trả lời, càng bóc tách từng lớp sự thật, ông càng đau đớn, những người hai mươi ba năm trước từng là đồng đội kề vai sát cánh, nay chỉ vì một tên sát nhân trở về từ quá khứ mà đối địch nhau..

Nhân vật mình ấn tượng nhất có lẽ là Kỷ Càn Khôn, một ông lão chỉn chu, cẩn thận, có lúc hào sảng, vui vẻ như đứa trẻ, có lúc lại nguy hiểm đến không ngờ, và ông là người gây cho mình nhiều bất ngờ nhất! Một con người của hàng chục tính cách đối lập, rất phục Lôi Mễ khi bác xây dựng được nhân vật này!

Ngụy Quýnh và Nhạc Tiêu Tuệ, có lẽ là hai điểm sáng cho câu chuyện u tối đau thương này. Họ kề vai sát cánh với mọi người để cùng tìm ra sự thật, họ góp phần cảm hóa vài con người đã, và đang bước qua lằn ranh tội ác, sự tha hóa đạo đức. Sự nhiệt thành của tuổi trẻ làm câu chuyện đẹp và ý nghĩa hơn hẳn.

Còn về tên sát nhân, mình nghĩ tên này đã thật sự là một con quỷ rồi, không thể cảm hóa và cũng chẳng thể cứu vãn nữa, mình thấy ghê rợn với hắn, tại sao lại có một kẻ biến chất, mà lại tinh ranh đến mức này. Nhưng suy cho cùng, chính vì sự che giấu đã giúp hắn càng mở rộng móng vuốt, cũng có nghĩa là, chính lỗ hổng luật pháp đã tạo điều kiện cho hắn.

Một cuốn sách của những hậu quả đau thương sau những tội lỗi trượt dài, sai lầm này nối tiếp sai lầm khác, rốt cuộc là do ai, vì ai mà lại dẫn đến những bi kịch thế này?

Văn phong của Lôi Mễ vẫn mượt mà, chặt chẽ, lớp lang như vậy, tình tiết không hề dư thừa, tuyến nhân vật đa dạng nhưng không hề rối rắm, mỗi một nhân vật như một mảng của cuộc sống này vậy, có u tối, nguy hiểm, hèn nhát, dũng cảm, nhiệt thành, tất cả hòa quyện với nhau thật sự tài tình. Và điều tuyệt nhất là mình không nhìn thấy hình bóng Phương Mộc ở bất cứ nhân vật nào, Phương Mộc vẫn là anh, và tuyến nhân vật vẫn là của Tâm Nguyện Cuối Cùng. Nên người đọc có thể đánh giá riêng biệt mà không bị ảnh hưởng bởi series cũ!

Đánh giá: 8.5/10. Tuy không đậm chất trinh thám như những tác phẩm trước, nhưng rất đáng để đọc thử ^^

Rosemary Chan
Thông tin chi tiết
Tác giả Lôi Mễ
Nhà xuất bản NXB Văn Học
Năm phát hành 01-2016
Công ty phát hành Cty Sách Cổ Nguyệt
ISBN 8935206789102
Trọng lượng (gr) 700
Kích thước 14.5 x 20.5
Giá bìa 175,000 đ
Thể loại