Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Bạn có biết Đo Đo là một địa danh nằm ở đâu không? Ở Quán gò đi lên đó mà. Câu chuyện xoay quanh quán ăn có tên là Đo Đo nằm ở giữa Sài Gòn làm cho bao nhiêu người thắc mắc tò mò. Cái tên Đo Đo nghe là lạ, nó nằm ở đâu thế nhỉ? Cô chủ quán Thanh đã nhiều lần nhắc nhở mà Lâm, Cúc, Lan, Kim... vẫn cứ quên mỗi khi khách hỏi: Đo Đo nằm ở đâu? Và ở trong quán Đo Đo này có một cô bé Cúc nói đặc tiếng Quảng rất chân thật, chân thật đến nỗi ngây ngô; một cô Kim thích lấy chồng ngoại; một thằng Cải hiếu thảo không nỡ bỏ người mẹ nuôi để ra nước ngoài; một thằng Lâm ham học cố gắng thi đậu đại học...

Mỗi người có một số phận, một hoàn cảnh nhưng ở họ vẫn toát lên một sức sống mãnh liệt, một tình yêu vô bờ giữa những con người với nhau.

Truyện viết ngắn, hóm hỉnh với những câu đối thoại chân thật , mộc mạc không khỏi làm bạn bật cười bởi những câu trả lời dí dỏm của Kim, Cúc, Cải, Lâm... Rồi Lâm có thi đậu đại học không? Kim có lấy được chồng ngoại không? Còn Cúc, cô bé đáng thương ấy sẽ ra sao? Quán gò đi lên sẽ giúp bạn giải đáp những thắc mắc trên.

Reviews 8

Nguyễn Nhật Ánh-cái tên quả rằng đã quá quen thuộc đối với mỗi chúng ta.Sách của bác Ánh không chỉ đơn thuần viết cho trẻ con,mà viết cho cả người lớn.Để họ quay trở về kí ức tuổi thơ,để họ nhớ rằng họ cũng là một đứa trẻ trong hình hài người lớn. Với giọng văn dung dị,đầm ấm,hồn nhiên thì ''Quán gò đi lên''là một giọng văn như vậy. Đọc cái tên '' Quán Đo Đo'' phải chăng cũng sẽ để ấn tượng gì đó đặc biệt với mỗi người đọc.Nghe tên vừa lạ vừa quen.Câu chuyện xoay quanh quán với những người nhân viên.Mỗi người mỗi cảnh đời,mỗi tính cách khác nhau.Tất cả đều được bộc lộ qua những lời nói và hành động để làm rõ thêm cốt truyện của tác giả.Bác Ánh rất suất sắc trong việc miêu tả những cảm xúc,cảm giác mong manh tinh tế của tuổi mới lớn,hồn nhiên,trong sáng.Hơn thế,đọc mỗi câu chuyện của Bác là ta có thể có thêm vốn hiểu biết,như trong chuyện là văn hóa của vùng miền Quảng Nam.Đậm đà bản sắc dân tộc.Đôi khi câu chuyện sẽ khiến ta trút bỏ đi được bao nhiêu là âu lo,mỏi mệt.Đọc những miền kí ức này cứ khiến mình nhớ về quãng tuổi thơ,khiến trong lòng bật thành tiếng cười vì giọng văn hồn nhiên,vô tư.Có lẽ nói mang cái hồ n nhiên và vô tư trong thân hình người lớn thì hơi buồn cười,nhưng đôi khi cũng nên để mình sống trẻ lại,về với chuyến tàu tuổi thơ.

Kết chuyện của bác Ánh thường là những cái kết buồn hoặc kết mở,để người đọc tự suy nghĩ theo những cách riêng của mình.Đó là phong cách riêng của bác.Chỉ cần giọng văn nhẹ nhàng,tình cảm là đã quá đủ để người đọc cảm nhận,say đắm.Mình luôn cố gắng để có thể sưu tập đủ bộ truyện của bác Ánh <3.

"Toàn món Quảng Nam. Nhưng còn người Quảng Nam? Họ ở đâu trong cái quán này?"

Đây là một câu chuyện xoay quanh một quán ăn nhỏ tí tẹo , nằm ngay trong Sài Gòn hoa lệ. Là những câu chuyện nhỏ của những nhân vật tình cờ gặp nhau ở đây và từ đó tình bạn, tình yêu chớm nở cực kì đáng yêu ,... một lần nữa nhà văn Nguyễn Nhật Ánh lại miêu tả chân thực những suy nghĩ, tâm tư của tuổi trẻ và kể lại hết sức sinh động. Câu chuyện mang đến cho bạn đọc những phút giây thư giãn cực kì ý nghĩa, những câu chuyện thường ngày, bình dị và rất đỗi thân quen. Ở đây, các bạn tìm được những điều mới, khám phá ra được những thứ kì diệu mà đôi khi giữa cuộc sống bộn bề, ta chợt quên mất đi.

(đọc tiếp...)

Tác giả xây dựng hình tượng nhân vật, đặt nhân vật vào những tình huống cực kỳ éo le và rồi tìm ra cách giải quyết một cách ngớ ngẩn làm người đọc đôi khi phải bật cười vì những điều ngô ngê  ấy. Tác phẩm cho các bạn quay trở lại một lần nữa, cho các bạn cảm nhận một lần nữa Sài Gòn cách đây vài chục năm về trước và những con người nơi đây. Cho các bạn cảm nhận được xứ Quảng Nam đầy mến yêu và thắm đượm tình cảm của tác giả dành cho miền quê bé nhỏ ấy . 

Câu chuyện mang đầy yếu tố hài hước và nó là chủ đề chính nên sẽ là một sự lựa chọn tuyệt vời cho những ai đang buồn, đang đầy stress sau một ngày làm việc mệt mỏi. Tôi chắc chắn bạn sẽ hòa vào câu chuyện và đôi lúc  cười phá lên thích thú.

- Đo Đo ở đâu ?

- Ở Quán gò đi lên chứ đâu,

(đọc tiếp...)

- Vậy Quán Gò ở đâu ?

- Ở ... Đo Đo đi xuống!

Đo Đo - tên của một quán ăn các món Quảng với toàn người thuộc... Quảng Tây, Quảng Châu...

Câu chuyện chỉ xoay quanh những diễn biến của các nhân vật trong quán ăn, nhưng với giọng văn hết sức giản dị và chân thật, nó đã để lại một ấn tượng không nhỏ trong lòng mình.

Đọc bộ này lại liên tưởng tới series phim Tiệm bánh Hoàng tử bé. Cũng một nhóm bạn trẻ, dang dở việc học, cùng nhau làm việc tại một quán ăn. Tuổi trẻ của họ có những bốc đồng, nhưng ngây ngô, và vô cùng trong sáng. Đó là những Lâm, Cúc, Cải, Kim, Lan...

Kim luôn tìm kiếm một người trong mộng, nhưng lại không nhận ra người đó đang ở ngay cạnh mình. Có lẽ đó là một nỗi hối tiếc vu vơ trong đời chị.

Hay gia sư tình yêu Cải luôn phải đau đầu vì bạn mình.

Lan lặng lẽ ôm trong mình một mối tình đơn phương.

Quanh đi quẩn lại, vẫn là mối tình động lực học của Lâm và Cúc. :>

Lâm, chàng sinh viên đang cố vừa làm vừa học đem lòng thầm mến cô gái tên Cúc.

Cúc, nhân viên duy nhất đúng chất xứ Quảng mà cô Thanh vất vả tìm về để quán của cô thật sự có ý nghĩa. Với vẻ chân chất, thật thà, đã làm tim Lâm bấn loạn. Và với giọng Quảng của mình, phát âm "lấy cái bao" thành "lấy cái bô", Cúc cũng đã tạo điểm nhấn trong truyện và mang lại tiếng cười cho người đọc.

Tác phẩm làm ấm lòng người đọc, nhẹ nhàng nhưng khơi gợi được sự đồng cảm, sự mến thương dành cho tất cả nhân vật với một thời tuổi trẻ ngây ngô, bốc đồng nhưng rất đẹp đẽ, giản dị và chân thành. Tuy nhiên, bạn sẽ thấy được một cách nhìn sâu của tác giả đối với hoàn cảnh, số phận mỗi con người, những hình ảnh được khắc họa cũng chính là những hình ảnh rất thực của cuộc sống lúc bấy giờ và cả ngày nay.

Truyện là cả một nét văn hóa của Việt Nam nói chung và xứ Quảng Nam nói riêng. Nhờ nó mà mình mới biết Việt Nam có một nơi gọi là Đo Đo đâng yêu như thế. Các từ răng, rứa, mi, hắn…, giọng nói đặc trung của xứ Quảng Nam: “tê tề", "bèn phẻn", "bô gộ"... nghe cũng dễ thương ngộ ngộ phết :>

Tự nhiên đọc xong có hứng đi tìm học mấy từ tiếng Trung ghê hà :<

Nhìn chung truyện dễ thương, như bao truyện khác của bác. Cốt truyện đơn giản, xem ra ít bị các bạn chê là nhàm chán. Nếu có dịp thì mình cũng mong đến quán của bác một lần. Giờ chưa được thì kiếm mì Quảng Đồng Nai ăn đỡ thôi...

Tác phẩm này dành cho những ai yêu thương miền Tây và nhớ đất Quảng. Ngay từ những trang đầu tiên bác Ánh đã đưa mình tới quán ăn Đo Đo – quán chỉ cần khách hỏi “Làng Đo Đo ở đâu?” thì tức khắc mấy đứa trẻ làm ở quán sẽ trả lời “Ở Quán gò đi lên chứ đâu”.

Dường như những tình cảm thuở mới lớn, mối tình ô mai không phải là tâm điểm của cuốn sách này. Đây là câu chuyện về những con người trẻ tuổi – họ có những nỗi niềm, hoàn cảnh riêng. Đặc biệt mình ấn tượng bởi cô bé Cúc – con người miền Tây Việt Nam. Cô bé thương ba mẹ, chất phác và tốt tính vô tư cùng với chất giọng đậm miền Trung.

(đọc tiếp...)

Những tình huống bác Ánh xây dựng rất đời thường, rất thực đặc biệt là tính cách mấy đứa trẻ con như bạn của Cúc thích ra oai dẫn đến những tình huống dở khóc dở cười. Bên cạnh tình cảm gia đình là tình bạn đẹp sẵn sàng giúp bạn bè của Cải và Lâm, tình yêu chớm nở của Cải, của anh Tiger với chị Kim, tình cảm thầm mến của Lan với Lâm,…

Kết truyện hơi buồn một chút. Cá nhân mình không thích cái kết lắm vì đoạn cuối bị kết thúc hơi chóng vánh. Đọc xong lại buồn nao nao và tiếc cho các nhân vật quá! Thương lắm những con người miền Tây!

Hóm Hỉnh Và Sâu Sắc

Bối cảnh câu chuyện chỉ gói gọn trong quán Đo Đo với những tình huống thường ngày xoay quanh các cô cậu thanh niên làm việc trong quán. Câu chuyện hết sức gần gũi, mộc mạc và đậm chất "Nguyễn Nhật Ánh" những năm 90. Văn phong đơn giản, hài hước. Tính cách những nhân vật trong quán Đo Đo được bác xây dựng vừa bình dị, vui nhộn, cá tính vừa thân thiện, gần gũi với thế hệ thanh niên ngày ấy: Hiền lành, chất phát, chịu khó. Mỗi nhân vật đều là một sắc màu riêng của quán Đo Đo, không thể thiếu người này người kia được: Cúc với giọng Quảng Nam "nước mắm Nam Ô nguyên chất", Lâm "sinh viên hụt trí thức", Cải thương mẹ, hiền lành trầm tính, rồi những Kim, Lan...với những tình huống dở khóc dở cười hằng ngày gây cho mình nhiều tiếng cười.

(đọc tiếp...)

Lúc đầu mình cũng không hiểu nhan đề "Quán Gò Đi Lên" là gì. Nhưng sau khi đọc sách mình đã biết nguồn gốc của nhan đề. Quyển sách không chỉ đơn thuần là kể lại 1 câu chuyện, mà còn lồng ghép những thông điệp sâu sắc của chính tác giả muốn gửi gắm đến người đọc: Tình yêu quê hương, cội nguồn, cố hương của những người con xứ Quảng. Tình yêu ngây ngô tuổi mói lớn. Tình thân thiết đùm bọc lẫn nhau của những thanh niên xa xứ lưu lạc xứ người vì miếng cơm manh áo... Mình cũng biết thêm một số kiến thức về văn hóa của Quảng Nam như ăn bánh bèo bằng cái siêu đao...

Chưa bao giờ thất vọng với những tác phẩm của bác Nguyễn Nhật Ánh

Thông tin chi tiết
Tác giả Nguyễn Nhật Ánh
Nhà xuất bản NXB Trẻ
Năm phát hành 08-2010
Công ty phát hành NXB Trẻ
ISBN 8934974076858
Trọng lượng (gr) 200
Kích thước 17.5 x 10.5
Số trang 312
Giá bìa 40,000 đ
Thể loại