Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Phía Nam Biên Giới, Phía Tây Mặt Trời

Đó là câu chuyện đau đớn, khuấy động một cách ám ảnh. Một cuốn sách đẹp, gần như là mịn màng về những tầng sâu không thể dò đến của chúng ta.

Ngay từ nhỏ, cậu bé Hajime đã nhận thức sự bối rối và mặc cảm thân phận "con một", chẳng giống những đứa bạn cùng trang lứa. Và sau này, người bạn gái thân nhất của Hajime, Shimamoto-san cũng thuộc diện "con một" hiếm hoi. Đến người con gái mà Hajime lao vào với niềm đam mê khoái lạc không thể kiểm soát được, cũng là "con một"... Khuấy động ngay từ đầu câu chuyện là một chàng trai quá nhạy cảm với xung quanh như thế.

Năm 37 tuổi, Hajime đã có một cơ ngơi đáng để anh mỉm cười hài lòng, một công việc vừa kiếm ra tiền, vừa thỏa mãn sở thích cá nhân, một người vợ xinh đẹp mà anh hết lòng yêu mến, hai đứa con thơ lúc nào cũng quấn quít chân bố. Cũng như nhiều đàn ông khác ở lứa tuổi này, Hajime cũng có tình nhân, nhưng chỉ là thoáng qua mà không đọng lại chút dư vị nào.

Và Hajime đã yêu, yêu một người chỉ duy nhất có cái tên và tình bạn thời quá khứ hơn 20 năm. Khó mà lý giải điều gì đã khiến một người đàn ông đầy chuẩn mực với gia đình và công việc như Hajime đã lần lượt cởi trói những gì đang bó buộc mình. Phải chăng đó là sự mong manh giữa một người phụ nữ quá mơ hồ đến cùng những lời hẹn "có lẽ", "có thể", "một khoảng thời gian nữa"? Phải chăng anh yêu cô như muốn tìm lại quá khứ của chính mình? Phải chăng anh đang muốn kiếm tìm lời lý giải về ranh giới giữa thực và hư?

Rốt cuộc thì bao sốt ruột chờ trông mong mỏi của Hajime cũng được đền bù thoả đáng khi họ cùng trốn gia đình để đến với nhau, bất chấp chuyện gì xảy ra. Rốt cuộc thì cả hai lần đầu tiên được yêu nhau như người đàn ông yêu một người đàn bà. Rốt cuộc thì cả hai đã tìm ra sự hòa hợp hoàn hảo của cơ thể... Nhưng ngay cả ở chốn tưởng như đã là tận cùng đó, họ vẫn không thể đến được với nhau.

Không phải Hajime mà tất cả những người phụ nữ trong cuốn sách này đều bọc mình trong lớp màn bí ẩn. Đằng sau tình yêu trong veo của cô gái Izumi là một mối hận khiến cô trở thành vô cảm. Đằng sau cô vợ Yukiko ngọt ngào và xinh đẹp là một lần tự tử hụt cùng những nỗi đau dẳng dai bên mình. Còn đằng sau Shimamoto-san là một thứ gì mà không ai có thể chạm tới được...

Có những gì?” có lẽ là câu hỏi mà cuốn sách nhỏ của Haruki Murakami đặt ra. Có những gì ở phía Nam biên giới, khi đó không chỉ là nước Mêxicô; có những gì ở phía Tây mặt trời, khi đó không chỉ là một chứng bệnh của những người nông dân Xibêri sống trong cảnh ngày đêm không phân cách; và có những gì trong những diễn tiến cuộc đời mỗi con người? Không chỉ cuộc đời ít chi tiết của Shimamoto-san mới gây băn khoăn, mà ngay cả ba giai đoạn được miêu tả hết sức rõ ràng của cuộc đời Hajime cũng không hoàn toàn làm thỏa mãn những người quen với những văn chương được tác giả chú tâm giải thích kỹ càng. Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời không yêu cầu người đọc diễn giải. Rất nhiều chi tiết trong đó thuộc về “tiểu sử ngoài đời” của Murakami, nhưng câu chuyện đơn giản được kể trên nền nhạc của Nat King Cole và Duke Ellington, với hương vị lạ lùng của những ly cocktail Daiquiri và Robin’s Nest có một khả năng đặc biệt: nó không cho phép mọi cách giải thích dễ dãi. Những câu hỏi liên tiếp hiện ra trong tâm trí Hajime, về ý nghĩa cuộc đời cũng như của từng trải nghiệm dù nhỏ đến đâu, sẽ dần truyền sang người đọc, và đến khi kết thúc, rất có thể sự hoang mang về ranh giới giữa thực và hư, chân thành và giả tạo, quy tắc và ngoại lệ sẽ là điều duy nhất mà người đọc “gặt hái” được. Điều này cũng không thật sự lạ, vì, đã trở thành quy luật, những câu trả lời thì qua đi, còn câu hỏi thì ở lại.

Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời là cuốn tiểu thuyết chứa đựng nhiều nhất con người thật của Haruki Murakami, và là câu chuyện đơn giản nhất mà Murakami từng kể. Tuy vậy, đơn giản không có nghĩa là dễ hiểu, và một lối kể chuyện giản dị không loại bỏ những nỗ lực kín đáo trong việc thoát ra khỏi những lối đi văn chương đã cũ mòn. “Sự kết nối” dễ thấy giữa Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời và những tác phẩm khác của Murakami có lẽ là năng lực đặc biệt của nhà văn Nhật Bản đối với cách tạo ra và xử lý cái bí ẩn. Không có mật độ dày đặc như trong Biên niên ký chim vặn dây cót hay Kafka bên bờ biển, cái bí ẩn ở đây giống như những đoạn nhạc jazz biến tấu ngẫu hứng trên nền của những bản nhạc cũ, và chính là cái để lại dư vị lâu nhất cho người đọc.

Reviews 16

Gấp cuốn sách này vào ngày hôm nay,trên chuyến xe buýt bắt lên trường mà lòng cứ đầy những cảm giác khó tả.

"PHÍA NAM BIÊN GIỚI, PHÍA TÂY MẶT TRỜI" _ Haruki Murakami

(đọc tiếp...)

Nói sao nhỉ,trong suốt ngày học hôm nay,mình không sao để ý được vào bài giảng của cô dạy Toán,một phần là vì nó khô khan nhưng chủ yếu rằng tâm hồn mình vẫn đang lơ lửng  trong cái thực ảo của tác phẩm.

Suy nghĩ mãi,mình nghĩ có thể tóm gọn cuộc đời anh chàng Hajime thành 3 giai đoạn gắn với 3 người phụ nữ . Đầu tiên là Shimamoto-san - mối tình đầu thơ ngây và tình yêu ám ảnh.Nói là mối tình đầu cũng chưa rõ vì họ chỉ mới có một cái nắm tay trôi nhanh trong 10 giây.Nhưng có lẽ chính là "ám ảnh".Hình ảnh cô gái nhỏ xinh,chân bị tật,khập khiễng bước đi trong nắng luôn đọng trong anh.Thứ đến là Izumi - một cô gái chân thành và hiền dịu.Cô luôn đối xử rất tốt và giữ chừng mực với anh.Nhưng chính cái dục vọng của người cô yêu lúc ấy đã làm cô đau khổ và tổn thương đến vô cùng.

Cuối cùng là Yukiko.Đối với Hajime cô có lẽ chính là lựa chọn phù hợp nhất.Đến với cô có lẽ là vì hợp chứ chẳng phải thứ tình yêu nồng cháy.Cô cho anh gợi tưởng về mối tình thơ,cô thấu hiểu và lắng nghe anh,cho anh một gia đình ấm êm và hoàn chỉnh.

Ba cô gái và một chàng trai ? Suy nghĩ gì gợi lên cho bạn lúc này ?

Và đọc xong tác phẩm này tớ cũng không biết đâu là thực đâu là mơ, cứ như có 1 màn sương phủ trước mắt, mơ hồ và khó nắm bắt. Những câu hỏi liên tục hiện ra mà không giải đáp được, như trong lời đề tựa của cuốn sách “những câu trả lời thì qua đi, còn câu hỏi thì ở lại”.

Dừng lại đôi chút ở văn phong tác giả.Mình có lẽ cũng không hợp lắm với Haruki Murakami . Nó mang hướng trải đời và khó hiểu.Tuy nhiên với những tác phẩm cần chiều sâu đó mới chính là điều làm nên vẻ đẹp văn chương ...

 REVIEW CỦA BẠN: Nguyên Bỉ Ổi

 * Nếu bắt đầu đọc Haruki Murakami, hãy bắt đầu với Phía Nam biên giới, Phía Tây mặt trời. Đừng dại dột đọc ngay Rừng Na Uy nếu bạn không muốn bị tàu hỏa nhập ma - Sưu tầm.

(đọc tiếp...)

* Cuốn tiểu thuyết cảm động sâu sắc nhất của ông - The Boston Globe

- Mình xin nói qua về hình thức : Bìa sách khá đơn giản, sách giày 290 trang, đọc khá nhanh. Giá cũng mềm- 69k.

- Về nội dung, mình xin nói : Đọc truyện của Haruki thỳ mỗi người một cảm nhận, đây chỉ là ý kiến cá nhân mình, và mình ko đi sâu vào nội dung truyện.

1. Nội dung truyện mạch lạc , diễn biến theo dòng thời gian xuôi, khá là dễ đọc.

2. Truyện chủ yếu mô tả nội tâm, cảm súc, cuộc đời của nam chính, từ thời thiếu niên, thanh niên và trưởng thành.

3. Những mối tình xuôi dòng thời gian của nam chính, có qua loa, có sâu sắc, có ám ảnh.

4. Một người đàn ông thành đạt nhờ nhà vợ nhưng tính hay tự ái. Sẵn sàng bỏ vợ, bỏ con để đi theo cô bạn gái thủa nhỏ. Thể loại vô trách nhiệm- một góc nhìn rất hay của bạn Vô Tình.

5. Tình dục không bao giờ là thiếu trong truyện của Haruki.

6. Những cái kết cho số phận các cô gái trong truyện vẫn bỏ ngỏ, có cảm giác chưa trọn vẹn.

7. Mình khá mong chờ 1 cái kết bi kịch cho nam chính, nhất là khi anh này đầu tư bất hợp pháp với bố vợ để tạo ra cao trào trong đoạn truyện đó, nhưng tác giả không làm vậy @@.

Trên đây là ý kiến cá nhân của mình, bạn nào có cách nhìn khác xin để lại comment. Chúc mọi người đọc sách vui vẻ. 

Nguyên Bỉ Ổi

Lại một quyển sách nặng đô khác của Haruki Murakami.

Thực ra về nội dung và cốt truyện thì không quá khó hiểu như các cuốn sách khác mình đã đọc, chẳng qua chuyện diễn biến rất chậm khiến mình hồi hộp để rồi nhận ra chẳng có gì đáng phải đợi chờ. Chuyện của bác Murakami vẫn vậy, về căn bản thì cốt truyện nhiều khi đơn giản quá tới mức... khó hiểu! Lúc nào cũng như một cuốn trinh thám nhưng cuối cùng lại không có lời giải đáp thấu đáo, hay là như một cuốn giả tưởng tràn ngập kì ảo nhưng phải chăng chỉ là tâm lý của con người?

(đọc tiếp...)

Thực sự đọc cuốn sách này mình đã suy nghĩ rất nhiều. Mình suy nghĩ về Shimamoto-san, sự hiện diện của cô này trong cuộc đời Hajime nhân vật chính, một sự hiện diện không rõ đầu rõ cuối, mờ ảo như một bóng ma. Mình nghĩ về cái kết, lựa chọn sau cùng của các nhân vật, và cứ tự hỏi xem như vậy có thật sự đúng hay không. Có thể mình còn quá trẻ để hiểu được toàn bộ ý tưởng mà tác giả muốn gửi gắm, nhưng những gì mình hiểu được thì quả thật là thấu đáo.

Lại một lần nữa, Murakami đã thành công xuất sắc trong miêu tả nội tâm các nhân vật chính của ông. Đào sâu tới mức đọc không quen thì thành ra ngán ngẩm, nhưng quen rồi thì thấy được dụng ý của ông ở đây. Nói chung đọc xong thì thấy vô cùng rõ suy nghĩ và cách nhìn của nhân vật chính Hajime. Duy chỉ có điểm, các nhân vật phụ khác chỉ được nhìn qua lăng kính của Hajime nên có phần chưa sáng tỏ.

Cách ông dừng lại để miêu tả cặn kẽ một chi tiết quan trọng cũng để lại ấn tượng tốt trong lòng mình: cảnh quan hệ tình dục, cảnh miêu tả biểu cảm khuôn mặt người khác,...

Dù sao cũng nên đọc, vì dù sao cũng không quá dài như Chim vặn dây cót hay 1Q84.

“Có nhiều cách sống, và nhiều cách chết. Nhưng có quan trọng gì đâu. Điều duy nhất còn lại là sa mạc.”

Dù đã đọc xong cuốn sách cả tháng nhưng cái dư âm về nó trong lòng mình vẫn còn đang âm ỉ cháy. Một cái kết lửng lơ reo vào lòng mình những câu hỏi, mình băn khoăn, mình đào sâu suy nghĩ bằng bộ não logic nhất của mình nhưng không tìm được câu trả lời thích đáng. Có lẽ đấy là cuộc sống, chúng ta phải chấp nhận khi có những thứ nằm ngoài tầm với của mình, phải thỏa mãn với những gì thực tại ban cho. Tuy nhiên, mấy ai sẽ làm được như vậy đâu, vừa lòng với thực tại là một sự giác ngộ đòi hỏi luyện tập bền bỉ và kiên nhẫn, dù để làm điều đó bản thân ta phải tự dối gạt chính mình.

(đọc tiếp...)

Với một người học ngành xã hội, có những hiểu biết nhất định về tâm lý học, mình sẽ không đánh giá nội dung của cả một cuốn sách dựa trên định kiến về đạo đức hay luân thường đạo lý. Dù nhân vật có xấu xa thế nào thì nó cũng không làm giảm giá trị của cuốn sách.

Đây là một cuốn sách nói về ngoại tình, nhưng rộng hơn ngoại tình nó là một quyển sách về những sự tiếc nuối.

Câu chuyện kể về nhân vật chính là Hajime, một người đàn ông U40, có cuộc sống viên mãn đủ đầy, có gia đình êm ấm, có tiền, được làm công việc mà mình thích. Nhưng anh ta không vừa lòng với những điều đó. Anh ta luôn cảm giác phần nào đó trong mình bị mất đi mà không sao tìm lại được. Đó phải chăng là hình bóng của Shimamoto-san, cô bạn thân thời niên thiếu mà anh ta từng rất thích nhưng nay bị mất liên lạc, hay đó là dằn vặt tội lỗi với người yêu đầu tiên của mình là Izumi khi anh đã phản bội cô. Theo cảm nhận của mình, dù nguyên nhân có là gì đi chăng nữa thì Hajime sẽ luôn có lý do để cảm thấy thiếu, thấy trống rỗng, thấy không vừa lòng. Dường như điều đó chính là bản chất của anh ta. Con người nếu như không tự vừa lòng với những gì mình có, anh ta sẽ tự thổi phồng những cái gì mình không có là đẹp đẽ, là vĩ mô, là nếu như thiếu nó thì tôi sẽ ngạt thở mất! Đây chính là bản chất của con người hay nói đúng hơn là bản chất của đàn ông. Haraki Murakami đã vẽ ra một nhân vật với những phẩm chất tầm thường, nhưng sự tầm thường của anh ta chính là bản chất chung của con người.

Con người luôn sai lầm, và chúng ta lấy đó làm cái cớ để tiếc nuối và ám ảnh.

Mọi sự tiếc nuối của anh ta đều do bản thân anh ta gây ra.

Lúc 12 tuổi, khi cô bạn Shimamoto-san chuyển nhà, dù nhà cô chỉ cách nhà Hajime hai ga tàu, anh ta đã ngần ngại với những cuộc viếng thăm, ngần ngại ánh mắt của mệ cô dành cho mình, ngần ngại rằng liệu mình có đang làm phiền cô bạn để rồi tự biến mất. Điều đó đã khiến Shimamoto-san rất buồn nhưng anh ta còn không bận tâm đến điều đó, anh ta chỉ lo sợ bản thân mình sẽ bị tổn thương. Một con người quá sức hèn nhát và ích kỷ. Nhưng anh ta không quên cô đi và quyết định giữ cô trong lòng và biến cô thành nỗi tiếc nuối số 1.

Khi 17, anh ta cũng không khá hơn. Bắt đầu rung động và tò mò về tình dục, anh ta đã rất muốn cùng với bạn gái của mình là Izumi quan hệ, nhưng với những e ngại và hoang mang hai người có thể sẽ chia tay khi lên đại học nên Izumi đã từ chối. Tuy từ chối nhưng cô vẫn chấp nhận cởi bỏ quần áo và blow job cho nhân vật chính. Nhưng điều đó vẫn là không đủ. Với bản tính tham lam, anh ta đã ngoại tình với chị họ của cô bạn gái, chỉ vì để thỏa mãn tình dục. Điều đó cũng khiến anh ta tiếc nuối vô cùng vì Izumi đã phát hiện ra và không thể chấp nhận nổi điều đó. Anh ta biến cô thành nỗi tiếc nuối số 2.

Sau này khi bắt gặp một cô gái giống với Shimamoto-san trên phố, Hajime đã không ngần ngại đuổi theo, theo cô tới tận quán cà phê khiến cô vô cùng hoảng hốt và phải chạy lên taxi. Nhưng trong suốt thời gian hai người ngồi trong quá cà phê, anh ta không hề có ý định bắt chuyện với cô gái để kiểm chứng xem cô có phải là người bạn năm xưa của mình thật hay không. Và tiếp đó, anh ta lại có cớ để tiếc nuối thêm lần nữa, lần 3.

Và sau này, khi đã kết hôn, anh ta đã gặp lại Shimamoto-san. Hai người cuối cùng đã quan hệ với nhau, thỏa mãn những gì Hajime xem là tiếc nuối nhất của cuộc đời. Nhưng sau đó lại có lý do để Hajime tiếp tục tiếc nuối, và tiếc nuối.

Toàn bộ những quyết định trong cuộc đời Hajime là do anh ta tự đưa ra, nhằm bảo vệ cái tôi mỏng manh và hèn nhát, nhằm thỏa mãn nỗi dục vọng chớm nở, nhằm sở hữu những gì mình chưa có được khi còn trẻ, nhằm giữ cho những gì mình đã đạt được không sụp đổ. Hình ảnh sa mạc không sự sống lặp đi lặp lại trong cuốn sách như muốn nói lên rằng: tâm hồn của Hajime là không có thuốc chữa, anh ta sẽ tiếp tục như vậy mãi. Anh ta sẽ làm khổ những người xung quanh bằng cách sống đúng với bản chất của mình.

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh ta quyết tâm giữ liên lạc với Shimamoto-san, không phản bội Izumi, nói chuyện với cô gái tình cờ gặp trên đường hay không đến với Shimamoto-san sau khi đã cưới vợ? Chúng ta không thể có câu trả lời. Chỉ có một cách duy nhất để sống đó chính là hoặc đừng làm chuyện gì khiến bản thân mình tiếc nuối, hoặc chấp nhận việc mình đã làm và đừng tiếc nuối.

Phía Nam Biên Giới Phía Tây Mặt Trời là một cuốn tiểu thuyết ngắn gọn và tương đối dễ đọc nếu so sánh với các cuốn sách khác của Haruki Murakami, nhưng bài học mà nó mang lại cho chúng ta thì thật sự sâu sắc và đáng để day dứt, suy ngẫm. Mình tự rút ra nhận xét rằng trong cuộc đời không ai khẳng định được bản thân sẽ không bao giờ sai lầm, không khiến bất cứ ai phải chịu tổn thương. Nhưng những chuyện gì đã xảy ra thì chẳng thể nào thay đổi được. Phải chấp nhận và nhìn nhận lại bản thân. Tự chịu trách nhiệm với bất cứ quyết định nào dù là nhỏ nhất trong cuộc đời mình, điều đó khiến cho chúng ta có một cuộc đời đáng sống.

PHÍA NAM BIÊN GIỚI PHÍA TÂY MẶT TRỜI

3/5

(đọc tiếp...)

Một câu chuyện ảo mộng. Không hồi hộp, gay cấn; mọi thứ tựa một làn sương khói mù mịt bí ẩn. Haruki Murakami là thế đấy.

Chắc hẳn khi nghe đến tác giả Nhật Bản lừng danh - ông Murakami, các độc giả sẽ nghĩ ngay đến tác phẩm Rừng Na Uy hay Kafka bên bờ biển... Nhưng đây là một tác phẩm ít được nhắc đến hơn của ông có lẽ nó thuộc hàng nhẹ đô nhất và khá ngắn nhưng vẫn đầy hấp dẫn. Vậy có gì ở Phía Nam Biên Giới Phía Tây Mặt Trời?

Câu chuyện kể về 2 giai đoạn cuộc đời của Hajime.

*GIAI ĐOẠN MỘT*

Câu chuyện kể về Hajime-một cậu niên thiếu còn đi học. Từ nhỏ, qua những lần tiếp xúc với Shimamoto. Anh có lẽ đã rơi vào tình yêu đầu với nàng. Sau này, anh đã tìm lại được cảm xúc yêu là như thế nào khi hẹn hò với cô nàng Izumi. Họ yêu nhau thế nào; làm tình mãnh liệt ra sao và... anh đã quên Shimamoto như thế nào. Tất cả ta đều được trải nghiệm đọc chỉ vỏn vẹn chưa đến 100 trang!

*GIAI ĐOẠN HAI*

Khi Hajime đã trung niên, tóc đã điểm bạc, kết hôn với cô nàng Yukiko hiền lành. Mọi chuyện thay đổi khi một ngày. Nàng ấy- Shimamoto bỗng dưng "lướt qua" đời anh. Cảm xúc lúc nào- nơi tình yêu bắt đầu bỗng chợt ùa vô ào ạt. Anh sẵn sàng nói dỗi vợ bay đến Hakone chỉ để ân ái với nàng ấy. Rồi khi mọi chuyện vỡ lẽ, đó... cũng chính là sự lụi tàn của câu chuyện bí ẩn này.

Qua câu chuyện, ta có thể thấy Shimamoto tựa một bóng ma, một bí ẩn mãi mãi trong lòng độc giả. Ta gần như mù tịt về nàng ấy. Nàng tựa làn sương mù che khuất tầm nhìn Hajime. Anh mù mịt lạc lối từ khi gặp lại nàng.

Và cả Hajime ta có thể thấy sự si tình mãnh liệt của anh khi gặp lại nàng ấy. Anh ân ái với nàng mỗi khi gặp. Anh thậm chí còn ghim hình ảnh nàng ấy vào đầu khi ân ái với Yukiko. Hajime chung tình, anh chung tình đến ám ảnh. Không dễ gì để người ta có thể giữ gìn mối tình đầu suốt 25 năm, bất chấp mọi sóng gió xảy ra trong cuộc đời. Từ một góc độ nào đó, tình cảm ấy thực sự chân thành và đáng quý. Thế nhưng, sau tất cả, tình cảm ấy mang lại được gì ngoài tổn thương cho chính Hajime và những người xung quanh?

12 tuổi là quá nhỏ để người ta có thể bất chấp theo đuổi tình yêu, nhưng trong suốt những tháng ngày sau, khi đã chắc chắn về tình cảm của mình. Tất cả những gì Hajime làm, chỉ là cất Shimamoto trong một góc kí ức, ngày ngày ngắm nghía, nhớ nhung. Hajime vẫn yêu những cô gái khác, như với Izumi hay Yukiko anh cũng khẳng định rằng mình yêu họ, và vẫn nhân danh sức mạnh của “mối tình đầu” để cho mình cái quyền lừa dối và tổn thương họ. Và Shimamoto cũng thế.

Tóm lại, Phía Nam Biên Giới Phí Tây Mặt Trời là một câu chuyện tình mù quáng và đầy hèn nhát, nhu nhược. Là câu chuyện đơn giản mà đầy bí ẩn mù quáng và đầy đắng chát, được kể trên nền nhạc Avant Garde bí ẩn nhưng đầy mới mẻ và hấp dẫn. Đây là một cuốn sách dễ đọc, dễ hiểu nhưng vẫn gây hoang mang và bối rối cho người đọc bằng đầy rẫy những bí ẩn, như cách mà Murakami vẫn làm trong các tác phẩm của mình.

Thông tin chi tiết
Tác giả Haruki Murakami
Dịch giả Cao Việt Dũng
Nhà xuất bản NXB Hội Nhà Văn
Năm phát hành 01-2013
Công ty phát hành Nhã Nam
ISBN 8935235200074
Trọng lượng (gr) 350
Kích thước 20.5 x 13
Số trang 290
Giá bìa 55,000 đ
Thể loại