Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Ông Chúa Đức Huệ là cuốn tiểu thuyết lịch sử nổi tiếng của tác giả Kwon Bee-Young (Hàn Quốc). Đây là cuốn sách viết về Hoàng nữ cuối cùng của Triều Tiên, được giới thiệu đến độc giả lần đầu tiên vào năm 2009. Ngay từ khi mới ra mắt, cuốn sách luôn đứng hàng đầu trong những cuốn sách bán chạy nhất thời điểm đó, chỉ sau năm tuần ra mắt đã bán được 80.000 bản. Tính đến ngay đã có hơn một triệu bản được bán ra.

Bộ phim điện ảnh cùng tên được dựng dựa trên nội dung cuốn tiểu thuyết ra mắt vào cuối tháng 8 năm 2016 thu hút gần 5,6 triệu khán giả đến rạp và đứng thứ 59 trong bảng xếp hạng những bộ phim Hàn Quốc ăn khách nhất mọi thời đại. Nhờ hiệu ứng của bộ phim, một lần nữa tiểu thuyết Ông chúa Đức Huệ lại được độc giả quan tâm tìm đọc và luôn xếp hàng đầu trong số những cuốn sách bán chạy nhất Hàn Quốc suốt tháng 9, tháng 10 năm 2016.

Vậy Ông chúa Đức Huệ là ai? Và vì sao một cuốn tiểu thuyết lịch sử - thể loại tưởng chừng như khô khan và khó đọc - lại có thể gây được hiệu ứng độc giả mạnh mẽ đến vậy?

Cuối thế kỉ 19 – đầu thế kỉ 20 là một giai đoạn lịch sử đầy biến động đối với toàn thế giới nói chung và các quốc gia châu Á nói riêng. Đó là giai đoạn mà nhân loại chứng kiến sự suy tàn của chế độ phong kiến, cũng như sự nỗ lực trong vô vọng của các hoàng tộc hòng cố gắng níu giữ quyền lực xưa nay vốn thuộc về mình, giờ đây bị đủ các thế lực nhăm nhe tước đoạt. Đất nước Triều Tiên và hoàng tộc Triều Tiên cũng không nằm ngoài vòng xoáy nghiệt ngã đó. Mặc dù hoàng đế Cao Tông đã để lại dấu ấn khá đậm nét bởi chí khí và lòng tự tôn dân tộc (ông là vị vua đầu tiên tự xưng hoàng đế của Triều Tiên, các vị vua đời trước chỉ xưng vương), nhưng những nỗ lực của ông cũng vẫn không thể cưỡng lại được trước xu thế phát triển tất yếu của lịch sử.

Trong bối cảnh ấy, những thân phận người chìm nổi theo thời thế, kể cả hoàng thất. Ông chúa Đức Huệ cũng vậy. Sinh ra với thân phận cao quý – Hoàng nữ của Hoàng tộc Triều Tiên, những tưởng cuộc đời bà sẽ ngập tràn trong xa hoa, sung sướng, nhưng thực tế lại dường như hoàn toàn trái ngược. Bà chỉ là con tốt trong ván cờ chính trị, và dù có được vua cha yêu chiều đến đâu đi nữa thì xét cho cùng, bà cũng vẫn chỉ là con gái của một vị vua bị kìm kẹp nhiều bề, không có thực quyền, hơn nữa thời điểm đó đất nước Triều Tiên lại còn đang ở trong tình thế phụ thuộc gần như hoàn toàn vào một đất nước khác: Nhật Bản.

Thông qua những trang sách, cả một giai đoạn lịch sử sóng gió dần dần được tái hiện, phác ra những nét đầu tiên về cuộc đời vị Hoàng nữ cuối cùng của Triều Tiên, chân thực và sống động đến lạ lùng. Người phụ nữ ấy được sinh ra với thân phận cao quý, được nuôi dạy trong nhung lụa, nhưng rốt cuộc vẫn không thoát được kiếp sống lưu vong. Gần như suốt cả thời tuổi trẻ và những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời bà chỉ dành để đau đáu hướng về quê hương, về cung điện, nơi có Phụ hoàng, Mẫu hậu và Hoàng tộc thân thương. Nỗi nhớ thương vô vọng ấy đã khiến bà mòn mỏi đến gần như hóa điên, bị đưa vào điều trị nhiều năm trong bệnh viện tâm thần ở Nhật. Nhưng dù thế nào đi nữa, vượt lên trên tất cả, người phụ nữ ấy vẫn không bao giờ quên mất thân phận của mình, luôn nỗ lực để giữ mình, dù đã có lúc tạm thời cúi đầu trước lưỡi gươm nhưng trong mọi hoàn cảnh vẫn luôn kiên cường đấu tranh, không đầu hàng số phận, và luôn đau đáu hướng về cố hương.

Nỗi nhớ ấy, xét cho cùng là lòng yêu Tổ quốc. Có thể thấy toát lên qua những trang sách là nỗi nhớ nước da diết khôn nguôi, cùng nỗi tủi nhục của người dân thời mất nước. Đó không chỉ là tâm sự riêng của Ông chúa Đức Huệ mà còn là tiếng lòng chung của các con dân đất nước Triều Tiên thời bấy giờ.

Thông qua tiểu thuyết Ông chúa Đức Huệ, tác giả Kwon Bee-Young đã thực sự dồn hết nhiệt huyết để tái hiện lại phận đời của một người phụ nữ chấp chới trong dòng xoáy lịch sử, qua đó giúp độc giả cảm nhận được nỗi đau mất nước trong cuộc đời đầy đau khổ của bà: “Ta muốn sống thật lâu ở Lạc Thiện Trai. Ta rất nhớ Thái tử, Thái tử phi. Đại Hàn Dân Quốc, đất nước của ta.”

Xin mượn lời của tác giả Kwon Bee-Young để nói về cuốn tiểu thuyết này:

“Một câu chuyện mà tôi không thể không viết. Khi tôi được nghe câu chuyện về người phụ nữ sinh ra là con gái út của Hoàng đế Cao Tông nhưng cả cuộc đời không thể sống đúng với thân phận cao quý của một Hoàng nữ, tôi cảm thấy rất đau lòng cho cuộc đời của con người đã bị lãng quên không còn để lại bất cứ dấu vết nào, và tôi cảm thấy không thể để như vậy được.”

“Cuộc đời đau buồn của Ông chúa Đức Huệ giờ đây đã có thể ra mắt độc giả dưới hình thức tiểu thuyết. Mặc dù mượn danh tiểu thuyết, nhưng tôi hi vọng sẽ giúp quý vị cảm nhận được, hiểu được về cuộc đời bất hạnh của Hoàng nữ, đồng cảm với Ông chúa bằng sự chân thành, hơn là khi đọc những tài liệu lịch sử chính thống.”

Reviews 1

Khi lần đầu tiên tiếp xúc với bản thảo cuốn sách này, trong đầu tôi gần như chưa có hiểu biết gì về các triều đại phong kiến của Triều Tiên, ngoài những thứ vụn vặt cóp nhặt tùy hứng qua những bộ phim truyền hình Hàn Quốc có đề tài lịch sử, vì thế tôi cũng có chút hoang mang, không biết liệu mình có xử lí tốt được bản thảo này hay không. Nhưng dần dà, nỗi lo lắng ấy dường như không còn đáng kể nữa, tôi bị cuốn theo mạch câu chuyện lúc nào không hay. Có thể nói, từ đầu đến cuối câu chuyện về cuộc đời Ông chúa Đức Huệ dường như không có tình tiết thực sự giật gân, mà nó là nỗi đau dai dẳng, triền miên từ ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, từ khi bà còn là một cô bé con cho đến khi bà trút hơi thở cuối cùng, sống trọn cuộc đời hoàng nữ của mình.

Dường như mỗi nhân vật trong cuốn sách này đều phải ôm nỗi đau riêng, chứ không riêng gì Đức Huệ: Cao Tông đau vì không thể làm vua đúng nghĩa “vua”, So Takeyuki đau vì không thể chung sống được với người phụ nữ mà mình yêu, Chính Huệ đau vì sự giằng xé và mâu thuẫn – cảm giác chung của những đứa con lai mang hai dòng máu đối địch nhau, Phúc Thuần đau vì phận tôi đòi bé mọn không thể bảo vệ được người chủ mình hằng tôn thờ… Tôi đã bị cuốn vào những nỗi đau ấy, mê mải đọc, mê mải nghĩ, và lan man nghĩ về những vị hoàng đế cuối cùng của những nhà nước phong kiến cuối cùng. Nhà Thanh – Phổ Nghi, nhà Nguyễn – Bảo Đại, Triều Tiên – Thuần Tông… Hình như triều đại nào chấm dứt cũng kéo theo cả dòng sông nước mắt.

(đọc tiếp...)

Có lẽ không phải ai cũng thích bìa của cuốn sách này, nhưng với tôi thì nó vừa đủ để phản ánh cuộc đời Đức Huệ: Cô thiếu nữ ở bìa sách – không ai khác chính là ảnh chụp Ông chúa Đức Huệ thời thiếu nữ; bà mặc áo kimono – thứ áo của quân xâm lược mà bà bị ép buộc phải mặc dù căm ghét nó – cho thấy sự bất lực của bà trước thời cuộc; phía sau lưng bà là đền đài lầu gác của hoàng cung – nơi mà bà gần như dành cả cuộc đời lưu vong của mình để nhớ mong tha thiết; và cuối cùng là màu nền đỏ thẫm – màu của máu, màu của khát khao, và cũng là màu của sự tàn khốc. Tôi thích cái bìa ấy.

Với tôi, Ông chúa Đức Huệ là một cuốn sách thực sự đáng đọc.

Thông tin chi tiết
Tác giả Kwon Bee - Young
Dịch giả Dương Thanh Hoài
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Phụ Nữ
Năm phát hành 12-2017
Công ty phát hành Phụ Nữ
ISBN 2415936446552
Kích thước 15.5 x 23.5 cm
Số trang 348
Giá bìa 105,000 đ
Thể loại