Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

“NHỮNG NGÀY THƠ ẤU” có thể coi là một tác phẩm xuất sắc. Đây là tập hồi ký về tuổi thơ ghi lại những “Rung động cực điểm của một linh hồn trẻ dại”. Cuốn sách bao gồm những phần chính sau: - I: Tiếng kèn - II: Chúa thương sót chúng con - III: Truỵ lạc - IV: Trong lòng mẹ - V: Đêm noel - VI: Trong đêm đông - VII: Đồng xu cái - VIII: Sa ngã - IX: Một bước ngắn

Reviews 9

" NHỮNG NGÀY THƠ ẤU" - MỘT TUỔI THƠ ĐẦY CAY ĐẮNG

Tôi đã từng đọc một đoạn trích ngắn trong truyện "Những ngày thơ ấu" ở trong cuốn giáo khoa ngữ văn và có một ấn tượng rất mạnh mẽ. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ sự cay đắng, nỗi đau của cậu bé tên Hồng trong câu chuyện. Và mãi cho đến tận bây giờ, bẵng đi một thời gian dài tôi mới chính thức thưởng thức trọn vẹn toàn bộ câu chuyện. Nó đã khiến tôi trăn trở, suy nghĩ mãi. Bứt dứt và xót thương.

(đọc tiếp...)

Khi biết rằng câu chuyện này được lấy từ chính cuộc đời tác giả - nhà văn Nguyên Hồng, tôi đã ngỡ ngàng mất mấy giây. Không ngờ đây chính là số phận đã gieo lên chính tác giả, có lẽ bởi vậy từng từ, từng chữ mới lay động lòng người đến thế, chứa nhiều cung bậc cảm xúc mà tác giả đã phải trải qua. 

Truyện kể về một cậu bé tên Hồng sinh ra trong một gia đình giàu có nhưng nếu nói về tình cảm, thì đó chính là khuyết thiếu lớn nhất của gia đình, bởi từ đầu bố mẹ Hồng lấy nhau đã là một sai lầm, chẳng có lòng nhưng vẫn phải chấp nhận ăn nằm. Chính điều đó đã đẩy những con người đó rơi vào số phận nghiệt ngã, đi hết từ đau khổ này sang khổ đau khác. Sống cuộc sống không lối thoát như vậy, dần dà bố Hồng rơi vào con đường nghiện ngập, bán hết tài sản để chi trả cho chất kích thích đó đến nỗi người không ra người, và đi đến một kết cục thật đau lòng. Để nuôi gia đình gồm 2 con nhỏ và người mẹ chồng già, mẹ Hồng không có cách nào khác đành đi tha hương cầu thực ở Thanh Hóa. Cuộc đời Hồng chính thức chuyển qua một giai đoạn mới, cuộc sống không khác gì những tháng ngày địa ngục. Hàng ngày phải nghe những lời mỉa mai độc ác của người dì, cùng với sự thiếu thốn cả về tinh thần lẫn vật chất, Hồng biến thành một con người khác hẳn. La cà khắp chốn để đi đánh đáo, một trò chơi ăn tiền thời bấy giờ mà bọn đầu đường xó chợ hay chơi để kiếm từng hào một sống cho thoải. Đến đây, giọng văn của tác giả trở nên chua xót, những chi tiết như nhát dao cứa mạnh vào tim người đọc. Sao mà thương Hồng quá! Tuổi thơ đáng lẽ phải được lo lắng, chăm sóc đủ đầy, vui vẻ ăn học như bao đứa trẻ đồng chan lứa khác thì Hồng lại không được hưởng cái điều vốn dĩ là hiển nhiên đó. 

Đoạn truyện cuối cùng kết thúc lưng chừng, mở ra cho người đọc bao suy ngẫm. Như những nhân vật trong các câu chuyện khác như chị Dậu vùng chạy trong bóng đêm, hay Mị và A Phủ cùng nhau chạy khỏi Hồng Ngài thoát khỏi cuộc sống tăm tối kia thì Hồng lại đứng dậy, mê man chạy biến ra đường khỏi sự đối xử quá tàn nhẫn của người thầy giáo hay chính cuộc sống này. Chạy trốn đấy không phải là từ bỏ mà là bước tới phía ánh sáng phía trước, dứt ra những điều đã đày đọa em. 

Tôi đặc biệt thích cách dùng từ ngữ của tác giả. Ngôn ngữ vô cùng phong phú và đậm nét riêng biệt. Truyện cũng phản ánh nhiều chi tiết hiện thực như nạn nghiện ngập cần phải phê phán một cách nghiêm khắc hay tư tưởng phong kiến, củ hủ khi bắt hai người thành vợ thành chồng chỉ để có người "nối dõi tông đường", gây ra bao khổ đau không chỉ cho đôi vợ chồng mà chính cả những người xung quanh họ. 

Review 89 : Những ngày thơ ấu

Phàm là người việt, chắc đều biết cuốn này. Nó nằm trong sách giáo khoa lớp 8 với đoạn trích" Trong lòng mẹ " . Hồi ấy thì tớ chẳng mặn mà lắm với thú đọc sách đâu, tận giờ mới đọc toàn bộ cuốn này đây

(đọc tiếp...)

Sách rất hay. Hành văn khỏi chê, cốt truyện thực tế bởi nó là hồi ký. Nói chung tớ rất thích thể loại này. Sách viết về cuộc đời cậu bé Hồng, từ khi bé đến lúc 16. Cậu sinh ra là thằng đích tôn của nhà. Nhà đó giàu lắm. Thời thơ ấu của cậu sống vui vẻ trong giàu sang. Đến khi bố cậu đâm nghiện, bán hết nhà cửa cúng tiên nâu thì đời cậu đổi hẳn. Mẹ cậu phải làm việc vất vả, bà cậu không thương cậu như xưa, bố cậu ngày đêm khói thuốc. mẹ cậu rồi phải bỏ nhà đi tha hương, cậu đến ở chung với bà cô. Tự dưng phải nuôi báo cô , cô này tức lắm. Hay chèn ép cậu luôn luôn. Bố mất, cậu càng bị đòn, bị mắng . Điều kiện sống thiếu thốn, cậu đâm nghiện đánh đáo. Từ trò ấy, cậu kiếm được khá nhiều tiền. Vì có tiền, cậu dám chống trả lại bà cô, bà nội. Cậu không chịu thêm những cơn chửi, cơn đánh của ai nữa. Cậu bỏ nhà đi

Thực sự tớ mong tác giả viết thêm, chí ít là biết cậu Hồng sẽ ra sao. Lúc bỏ đi cậu nhỏ quá, chả đoán trước được gì. Kết lấp lửng luôn làm tớ phát cáu

Nếu đây thực sự là cuộc đời Nguyên Hồng, tớ thực đau thay cho ông. Ông có tuổi thơ khổ sở quá. Môt đứa bé như vậy àm có thể vươn lên làm nhà văn thì thực đáng quý, đáng quý. 

Chắc hẳn ai trong số chúng ta cũng đã được đọc một phần '' Những ngày thơ ấu '' của nhà văn Nguyên Hồng, bởi vì một đoạn trích của nó được in trong SGK Ngữ văn. Tác phẩm viết dưới dạng hồi kí kể về chính tuổi thơ tác giả, một tuổi thơ vô cùng khốn khổ, bất hạnh và thiếu thốn tình yêu thương. ''Là kết quả của cuộc hôn nhân không có tình yêu'', bố sa vào nghiện hút cần sa rồi chết sớm, mẹ đi tha phương cầu thực, Hồng phải sống với bà nội và bà cô cay nghiệt. Vì mồ côi cha lại xa tình mẹ từ nhỏ, trong cậu cháy bỏng khát khao nhận được tình yêu thương của cha mẹ, đồng thời còn lên tiếng bênh vực mẹ khi mẹ không dám đem em về.

Tác phẩm kể về một khía cạnh khác của tuổi thơ. Tưởng chừng mỗi người đều được sống êm đềm, hạnh phúc, tu y nhiên vẫn còn một số trẻ em khi sinh ra phải tự thân lo kiếm sống, không có bố mẹ bên cạnh. Tác phẩm có tính chất phản ánh chủ nghĩa hiện thực sâu sắc. Nó thu nhỏ xã hội và phản ánh rõ nét trên từng trang giấy . Hồi ký vô cùng chân thật, đến từng chi tiết. Đọc cuốn hồi ký, ta không chỉ hiểu thêm về tuổi thơ bất hạnh để rồi cảm thông, chia sẻ mà còn giúp ta tìm hiểu lý do đẩy những đứa trẻ thơ xuống dưới đáy xã hội. Đồng thời, cũng chỉ ra một nghịch lý khó hiểu trong xã hội: có phải vì trải qua nhiều khổ đau, bất hạnh trong quá khứ không mà Nguyên Hồng là người nhân hậu, tốt bụng, thật thà nhất trong những nhà văn Việt Nam, chuyên gia viết về những người khốn khổ?

TRái với tên truyện nhẹ nhàng mang đầy hoài niệm tuổi bé thơ như bao câu chuyện viết về tuổi thơ êm đềm, vui vẻ của tác giả nguyễn nhật ánh thì đây lại là một tuổi thơ đau buồn tuy nhiên nó không buồn bã bằng tuổi thơ dữ dội của phùng quán được. Mới nghe tên truyện thì có vẻ ai cũng nghĩ câu chuyện tuổi thơ của chính tác giả Nguyên hồn nay nó phải yên ả, chứa đầy cái ngây thơ trong sáng của tre nhỏ nhưng thực tế chú bé hông phải trải qua một tuổi thơ đau khổ và nói một cách chính xác hơn thì nó bị đánh cắp đi bởi người lớn. Thủ phạm cho lỗi lầm này không ai khác đó chính là một phần rất lớn của người lớn. cậu bé hông đã phải sống với những khó khăn mà gia đình cậu mợ đè ép, hằng ngày nghe thấy những mọi người bêu rếu mẹ cậu, rằng mẹ cậu là một con người xấu xa, bần cùng sẽ bỏ cậu, chẳng thèm nhớ đến cậu đâu< người mẹ đi bán bóng đèn ở đầu đường xó chợ với đứa con nhỏ khác đang bé tí còn phải ăn ti>. Cậu bé còn phải trải qua nhiều đau khổ hơn thế khi các bạn bè ở trường cũng xa lánh trêu trọc cậu là đứa con mồ côi cả cha lẫn mẹ. Thật tội nghiệp câu bé đáng lẽ phải sống bên cạnh người thân của mình nhưng lại trái ngược hoàn toàn< đọc đến những đoạn nay mà mình rớt nước mắt>, nhất là đến đoạn ông thầy giáo dạy học của cậu. tức méo chịu nổi. Tuổi thơ của cậu bé chỉ biết trốn chạy những lời gièm pha nhéo móc của người ta toàn là những lời khô cộc, cộc cằn, khó nghe, nhưng rất đáng ngưỡng mộ là cậu bé rất yêu mẹ của mình mà không chịu tin vào những lời đó, trong cậu luôn khao khát tình thương mong muốn gặp lại mẹ< trong truyện thì khi gặp lại mẹ cậu bé rất xúc động khoc nức nở>.tuổi thơ tươi đẹp là một điều xa xỉ vói cậu.

Tất cả những điều này như đã nói đều do chính gia đình và xã hội gây nên. mẹ của cậu thì bất hạnh khi sống với người chông nghiện ngập phải bán nhà đuổi mẹ cậu ra đường chỉ đề có tiền mua thuốc, mẹ cậu bần cùng hóa mà chọn con đường đi bước nữa nhưng lại phải chịu lời nói rằng tang chồng chưa được bao lâu mà đã đến với người khác rôi. xã hội với những hủ tục, thiếu sự cảm thông đã làm méo mó không biết bao nhiêu con người, làm tổn thương không biết bao tâm hồn trẻ thơ như cậu bé hồng.  tất cả đều đối lập với những con người khốn cùng này, người thầy giáo thì chỉ phô trương những thứ đạo đức rẻ tiền mà tán ác nhẫn tâm hành hạ một đứa trẻ mới lớn, bộ mặt giả tạo của mỗi con người trong xã hội.

(đọc tiếp...)

 tóm lại thì "Những ngày thơ ấu" là một quyển hồi ký đầy nỗi bất hạnh và ám ảnh, nhưng đâu đó những giấc mơ tươi đẹp, hi vọng tương lai tươi đẹp...

Chắc phải nói đây là 1 trong ít những quyển sách làm tôi cay cay khoé mắt.

Mỗi chương trong tập hồi kí là kể về 1 giai đoạn thời gian tuổi ấu thơ của cậu bé tên Hồng. Từ lúc còn là cậu ấm có bố làm cai ngục, có người mẹ hiền lành nhẫn nhục đến khi trở thành học sinh cá biệt.

(đọc tiếp...)

Lời văn kể mộc mạc, chân chất kiểu người Bắc làm tôi nhớ đến bà nội, "răn reo" = nhăn nheo; "rạc rài" = dạc dài và làm tôi nhớ cái thuở tối tối qua nhà bà nội ngủ với bà để sáng đi lễ tĩnh tâm sớm.

Tôi nhớ mỗi tối trước khi ngủ phải lần chuỗi hạt và đọc kinh Mân Côi cùng bà trong cái ngáp ngắn ngáp dài. Tôi nhớ sáng dậy bà kêu mãi ko chịu dậy, bà đét 1 cái rõ đau và tỉnh người, rồi lồm cồm bò dậy đánh răng vệ sinh thay đồ. Đám cháu 2-3 đứa tíu tít chạy theo bà (bà đi nhanh lắm, đi như chạy ý).

Rồi khi bà bị bệnh Alzheimer's, bà đi lạc cả nhà sốt vó đi tìm, có người tốt bụng chở bà về vì bà còn nhớ nhà con gái bà ở đâu (khi đó bệnh chưa trở nặng)... vì đi như tên bắn nên bà bị té đập mặt xuống đường thâm tím ai cũng xót xa. Khi bà trở nặng, bà chẳng nhớ ai ngoài Chúa, miệng lúc bào cũng lầm rầm đọc kinh.

Rồi lại có chương kể về ngày bố cậu bé Hồng mất, cứ kể về hai anh em cậu bé Hồng đi theo sau cỗ quan tài vừa khóc vừa hời "Cậu ơi! Là cậu ơi!" - ngoài Bắc có vùng gọi "bố mẹ" = "cậu mợ" - tôi lại nhớ về ông ngoại mà mắt cay cay. Ngày ông ngoài mất, các bác trai/gái, mẹ tôi, các cậu mợ (nếu bên nội thì là chú thím) lúc động quan hay theo xe tang ra nghĩa trang cũng hời lên như vậy.

Ai biết biến cố cuộc đời ra sao, dòng đời đưa đẩy Hồng mồ côi cha, mẹ đi tha hương cầu thực xứ khác. Hồng nhìn đời bằng đôi mắt màu xám, sớm giao lưu với phường chợ búa, quậy phá và cá biệt. Hồng bị đuổi học vì thầy giáo nghe nhầm Hồng nói chuyện với bạn.

SG,19/04/2019

#review_sách #reviewsách #vănhọcviệtnam #thuythuyinsane #bookreview

Thông tin chi tiết
Tác giả Nguyên Hồng
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Văn Học
Năm phát hành 08-2015
Công ty phát hành Đinh Tị
ISBN 9999748837440
Kích thước 13 x 20.5 cm
Số trang 135
Giá bìa 30,000 đ
Thể loại