Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Nhật Ký Đặng Thùy Trâm (Tái Bản 2018)

Một cuốn nhật kí nhặt được bên xác của một nữ Việt Cộng đã suýt bị người lính Mỹ ném vào lửa, nhưng người phiên dịch đã khuyên anh ta nên giữ lại vì "trong đó có lửa". Nhật kí Đặng Thùy Trâm là những ghi chép hàng ngày của một người nữ bác sĩ về cuộc sống của chị nơi chiến tuyến. Cuốn nhật kí là thế giới riêng của người trí thức nhạy cảm mà không yếu đuối, tha thiết với cuộc sống mà không hề sợ hãi trước những gian nan. Ở đó ta vẫn gặp những băn khoăn trăn trở trước tình yêu, trước cuộc sống phức tạp hàng ngày, những nỗi buồn, nỗi nhớ nhung, sự cô đơn của một người con gái, nhưng đồng thời chúng ta cũng thấy được một ý chí mãnh liệt, những lời nói tự động viên cảnh tỉnh, một lòng can đảm phi thường - những điều đã làm nên một thế hệ anh hùng.

Reviews 3

Có những tuổi trẻ đã mãi nằm xuống, máu xương của họ đã hòa mình vào với đất mẹ thân yêu. Những tuổi trẻ của thế hệ lớp thanh niên thời kì trước, họ sống, chiến đấu, hi sinh cả tuổi xuân, hi sinh cả hạnh phúc cá nhân của mình, tất cả vì hòa bình, vì độc lập của quê hương Việt Nam yêu dấu. Trong muôn vàn những tuổi trẻ đó có một tuổi trẻ của cô gái tuổi đôi mươi mang tên Đặng Thùy Trâm.

Đặng Thùy Trâm sinh gia trong một gia đình tri thức Hà Nội có bố là bác sĩ Đặng Ngọc Khuê, mẹ là bà Doãn Ngọc Trâm nguyên giảng viên đại học dược Hà Nội. Theo nghiệp của gia đình, chị học và tốt nghiệp Đại học Y hà Nội, sau khi tốt nghiệp chị xung phong ra chiến trường niềm Nam bất chấp chị hoàn toàn có khả năng có một cuộc sống an nhàn hơn ở hậu phương với một tương lai tốt hơn. Và bắt đầu những ngày tháng gian nan, vất vả, nhưng rất đỗi hào hùng trên mảnh đất anh hùng Đức Phổ (Quang Ngãi).

(đọc tiếp...)

Tuổi trẻ của chị là những tháng ngày hết mình vì công việc, tràn ngập những yêu thương, niềm tin sắt son vào Đảng và nỗi căm hờn lũ quỹ hút máu Mỹ trên mảnh đất quê hương. Chị đã sống một tuổi trẻ không hề hoài phí, một tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và lí tưởng, tuổi trẻ của chị cũng như những người đồng đội của chị sẽ mãi được hậu thế chúng tôi nhớ đến, nghiêng mình kính nể, khâm phục, biết ơn. Cảm ơn các anh, các chị những người đã góp máu, góp xương để hậu thế chúng tôi được sống trong những tháng ngày tự do, độc lập.

Cuốn nhật ký của chị quả thật có lửa, từng dòng nhật ký là những tâm tình, là yêu thương, là khổ đau dằn vặt, của chị về tình yêu đôi lứa, về tình đồng chí đồng đội, tình cảm cách mạng, tình cảm gia đình cho đến tình cảm lớn lao nhất mà chị luôn đặt lên làm đầu đó là tình yêu đất nước. Nỗi căm thù uốt ức đối với quân thù, khát khao cháy bỏng được hòa bình để chị được trở về bắc, trở về Hà Nội vui sum vầy bên mẹ bên cha và các em yêu dấu. Tiếc làm sao khi những mong ước của chị đã không thể thành hiện thực chị đã anh dũng hi sinh khi tuổi đời 27. Cuốn nhật ký đã hoàn thành sứ mệnh của nó là cho tất cả mọi người biết được khó khăn, được đau đớn, sự khốc liệt của chiến tranh, những con người kiện định với Đảng, chiến đấu với giặc đến hơi thở cuối cùng vì quê hương, tổ quốc.

Đọc nhật ký của chị tôi liên tưởng đến Mai Hương trong Quân khu Nam Đồng, những người con gái Hà Nội quyết lên đường vì tổ quốc, ai cũng cao cả dù vì bất cứ lý do gì các chị ra mặt trận. Chẳng biết nói gì ngoài cảm ơn, cảm ơn và cảm ơn. Chúng tôi sẽ quý trọng hơn, nâng niu hơn những ngày tháng mình đang được sống vì biết rằng để có ngày hôm nay là bao máu, nước mắt là bao tuổi trẻ đã ở lại. Nghiêng mình thành kính. “Mãi mãi tuổi xuân”.

Một Trong Những Cuốn Sách Yêu Thích!

Chiến tranh không chỉ có bom đạn, máu đổ và hy sinh, vẫn có những tình yêu được ươm mầm trong xa cách, chia ly. Những người lính đi chiến trận không hẹn ngày về, và cả người con gái ở hậu phương cũng ngã xuống vì bom đạn. Chỉ còn những bức thư, những dòng nhật ký lưu lại những chuyện tình đẹp như cổ tích nhưng đầy day dứt trong khói lửa chiến tranh.

(đọc tiếp...)

"Nhật kí Đặng Thùy Trâm", dù bạn chưa từng nghe hay đã từng nghe nhắc đến, hãy đọc. Cuốn nhật kí kì lạ của một nữ bác sĩ, liệt sĩ kì lạ được hiểu như một "Chiếc cầu nối giữa quá khứ với hiện tại". Cuốn nhật kí chất chứa bao tâm tư tình cảm của một cô gái sống mãi tuổi thanh xuân. Nó mang chút khắc khoải nhớ nhà khi từng ngày phải đối mặt với cái chết, mang da diết tình thương giữa người với người khi chiến tranh còn đang chia cắt hai bờ Nam Bắc, mang niềm tin, khát khao cháy bỏng trong thế hệ trẻ cứu nước vì một ngày mai tươi sáng hơn.????

Tôi chuẩn bị bước qua tuổi 29. Cuộc sống vẫn còn nhiều điều tươi đẹp chào đón tôi. Thế nhưng, có một người chị, đã mãi mãi ngã xuống khi bằng tuổi tôi bây giờ. Đó là chị Đặng Thuỳ Trâm, một vị lương y, một cô gái giàu lòng yêu nước. Chị không còn nhưng những nét đẹp trong tâm hồn chị vẫn còn mãi. Bởi những dòng nhật ý của chị vẫn còn tồn tại mãi trong tâm trí người đời qua cuốn sách do nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn biên tập "Nhật Ký Đặng Thùy Trâm".

Những dòng tâm sự ấy may là rơi vào tay những người có lương tri ở bên kia chuyến tuyến, được họ giữ gìn và tìm mọi cách để gửi về cho gia đình chị. Cầm cuốn sách mà tôi bao lần nghẹn ngào, xúc động. Chỉ khi viết nhật ký, ta mới thật nhất, chân thành nhất. Thế nên tôi mới thấy yêu quý và ngưỡng Mộ chị Trâm biết bao. Chị không chỉ là một liệt sĩ mà còn là một con người tuyệt vời giữa cuộc sống này.

(đọc tiếp...)

Trong xã hội hiện nay, cái xã hội mà bác sĩ quát tháo bệnh nhân, chửi mắng con bệnh như con mình thì tôi càng trân quý con người như chị. Bệnh nhân đau xót mà chị thấy xót theo "mình thương anh vô cùng", "ôi người thương binh trẻ tuổi dũng cảm kia ơi, tôi thương anh bằng một tình thương rộng rãi nhưng rất sâu xa". Trong trận càn của địch, di chuyển vất vả là thế nhưng chị chẳng nghĩ đến mình mà chỉ nghĩ đến người "Lòng mình nao nao thương xót khi nhìn thấy thương binh mồ hôi lấm tấm trên gương mặt còn xanh mướt, ráng sức bước từng bước". Giữa nơi chiến trường đầy bom đạn ấy, chị ngời sáng với tinh thần trách nhiệm "Với người như anh mà tôi không cứu chữa được thì đó là điều đau xót khó mà phai đi trong cuộc đời phục vụ của một người thấy thuốc". Những suy nghĩ ấy, những tấm lòng ấy là chân thật bởi nó là những trang nhật ký thổ lộ lòng mình nơi chiến trường của chị.

Thương người, rồi chị mới thương mình. Xong công việc chị mới được rảnh rỗi để nỗi nhớ nhà, nỗi nhớ gia đình, bè bạn tràn ngập con tim. Thương lắm! Ai xa nhà mà chẳng nhớ? Lại xa nhà trong lúc cái chết có thể đến lúc nào, xa nhà khi nhìn thấy bao cảnh sinh ly, tử biệt thì càng thương hơn nữa. Nối nhớ như muối cứ xát vào con tim bé nhỏ ấy nhất là những lúc mưa ròi, những lúc cảnh buồn. Chao ôi là thương!

Qua những dòng tâm tình của chị Trâm, ta còn thấy một thời máu lửa đau thương của dân tộc. Không ca ngợi khí thế hào hùng, không hình ảnh tráng lệ, nhật ký của chị chính là sự thật: Những mất mát, những hi sinh, những đau đớn của cả một dân tộc đang chìm vào khói lửa. Nhưng "Nước mắt chúng ta chảy nhiều rồi, xương máu cũng đổ nhiều rồi. Chúng ta có tiếc gì đâu để đổi lấy độc lập, tự do".

Đọc nhất ký người khác là không hay nhưng đọc nhật ký của chị Trâm không phải là để thỏa trí tò mò mà là để hiểu, để cảm thông cho một thế hệ, một thời kỳ thương đau của dân tộc đã qua.

Thông tin chi tiết
Tác giả Đặng Thuỳ Trâm
Nhà xuất bản NXB Hội Nhà Văn
Năm phát hành 12-2018
ISBN 8935235217539
Trọng lượng (gr) 300
Kích thước 14 x 20.5
Số trang 290
Giá bìa 76,000 đ