Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Người Tình (Tái Bản)

Giải  Goncourt 1984

Sơ lược về tác phẩm

Người tình là một tiều thuyết dạng hồi ký của nữ nhà văn Pháp Marguerite Duras. Từ cuộc đời thơ ấu của mình, bà tái hiện lại bối cảnh đầy bi kịch của người Pháp trên đất thuộc địa Đông Dương một thuở. … là một cô gái đẹp, có một sức sống cuồng nhiệt tỏa ra từ sức quyến rũ lạ kỳ. Theo cha sang tham chiến ở Việt Nam với những giấc mộng xa hoa, cả gia đình cô đã sớm mang nỗi thất vọng câm lặng. Nỗi thất vọng đó trở thành vũng lầy khi cha cô chết và người mẹ đau khổ của cô trở nên điên loạn trong mọi cư xử thường nhật, cũng như trong nỗ lực bám trụ vùng thuộc địa. Cuộc sống gia đình là một địa ngục, nơi cô thậm chí không dám vùng vẫy thoát ra vì biết nếu những người thân còn hơi thở, thì sự khốn khổ của họ còn phả phất khôn nguôi trong tâm trí của cô.

Đối diện với cái chết, đói khát, tuyệt vọng, những linh hồn bị đọa đày, bệnh hoạn, cô gái trẻ 15 tuổi rưỡi đã ngột thở trong nỗi đau đầy ám ảnh. Một trí tuệ hơn người càng khiến cho sự ám ảnh đó bóp chặt trái tim non trẻ, đưa cô đến những tâm tưởng vượt qua thời thiếu nữ, những suy nghĩ khinh nạm trong bất lực, những mơ ước bị chôn vùi. Và khi gặp người đàn ông gốc Hoa trên bến phà Cửu Long đó, cô tức khắc hiểu được con đường duy nhất giải thoát linh hồn bằng bản năng thơ dại. Đó là một người tình. Tất cả chuyện yêu đương của họ nằm trong vòng tình dục. Tình dục lôi họ ra khỏi nỗi đau thực tại, xóa bỏ tất cả sợ hãi, khơi dậy mọi mặc cảm để rồi nhấn chìm nó trong niềm kiêu hãnh của thể xác…

Cuộc tình đó có số phận hòa lẫn vào số phận cô gái trẻ. Và cũng như cái thực tại mong manh, vô vọng, cuộc tình của họ đã biết một ngày mai không hứa hẹn. Vết thương chia ly đó hàng chục năm sau cũng không lành. Người tình là tột cùng đau khổ của những số phận trong tác phẩm, nhưng cũng chính là chấm điểm hạnh phúc nhỏ nhoi duy nhất mà, bám vào đó, họ biết mình còn tồn tại.

Nhận định

“Mạnh mẽ, độc đáo, và mười phần toàn vẹn… không tì vết. ” – New York Times Book Review

“Duras cố gắng hoà trộn những viễn cảnh dường như khó mà hoà hợp của sự tự thú với sự khách quan, của thơ ca trữ tình với tiểu thuyết mới. Những câu chữ chầm chậm ngụ lại trong tâm trí độc giả cho đến khi chúng nổ bùng với tất cả sức mạnh của tình cảm và suy nghĩ đã nóng chảy – cái sức mạnh của suy tưởng siêu hình về những ngang trái của lòng người.” – New York Times

“Một tiểu thuyết đầy dư ba, sống động… một tác phẩm nghệ thuật chói sáng” – Cleveland Plain Dealer

“Tất cả cuộc sống là ở đây… những cái nhìn về ái tình và lòng ghét mà tôi chưa bao giờ được đọc. Làm sao một thú nhẹ tênh nhẹ bỗng như thế lại có thể trở thành hơn cả hiện thực? Cái đó, tôi chỉ có thể đoán định, chính là biểu hiện của thiên tài văn học.” – Fay Weldon

“Một tiểu thuyết tinh tế như châu ngọc, đa diện lấp lánh như kim cương, nhẵn liền và tao nhã như ngọc trai.” – Boston Herald

“Một tác phẩm độc đáo và toàn vẹn đã duy trì được sự cân bằng tuyệt diệu và đáng ngợi ca giữa chủ nghĩa hình thức và hiệu quả xúc cảm mãnh liệt.” – Diane Johnson, New York Times Book Review

“Ngay từ cuộc gặp gỡ trên con phà qua sông Mê Kông, người ta đã cảm nhận được sự cuốn hút thể xác và mối quan hệ mê đắm sau đó, mối quan hệ vừa gấp gáp vừa chậm rãi như những con nước của dòng chảy dục vọng. Một chuyện tình vừa phi thực vừa tuyệt diệu. Người tình là một bức hoạ về những cảm xúc yêu đương, những trang viết của nó ngập tràn một mối tình thuần tuý và trọn vẹn. Cuốn truyện đem lại thành công lớn lao xứng đáng cho Marguerite Duras” – Florent Mozzolen

“Ám ảnh và đẹp đẽ, Người tình cho ta khám phá một tượng đài của văn chương Pháp trong sự thầm kín khêu gợi nhất của nó” – David Rault

Reviews 8

Để bắt đầu một năm chẳng gì bằng Goncourt, bằng đẹp và buồn, bằng day dứt miên man cho một mối tình kỳ lạ.

Tôi nhớ mãi cách người ta gọi tình yêu ấy là mối tình thiếu thốn sự dịu dàng đến cùng cực, chẳng ngoa khi thậm chí gọi nó là một mối thù thì đúng hơn là tình. Từ từng câu chữ, có lẽ là tự sự hoặc có lẽ chỉ đơn thuần là tiểu thuyết cũng có thể thấy Duras là người đàn bà cay nghiệt kỳ cục. Không chỉ cay nghiệt với mọi sự mà còn với chính bản thân mình. Bà chới với trong độ tuổi chập chững trưởng thành, độ tuổi mọi bất mãn dồn nén nay bắt đầu bộc lộ qua sự phá cách dù là nhỏ nhất, một chiếc mũ phớt đàn ông, một đôi giày kim sa lấp lánh rẻ tiền, một làn váy bạc phếch vì tuổi đời của nó có khi chẳng kém gì người chủ cũ... Rồi đỉnh điểm là một anh người tình, giàu và nhu nhược, mang dòng máu châu Á kém cỏi đến độ gia đình cô thiếu nữ coi việc phải nói chuyện với anh là tự hạ thấp mình, nhưng lại bám lấy anh để tận hưởng chút giàu sang vụn vặt nơi những bữa ăn Tây tốn kém, nơi họ chẳng thể đủ khả năng mà bước chân vào nữa.

(đọc tiếp...)

Lối văn chương lắt léo của Người Tình không nhẹ nhàng đưa tôi vào câu chuyện mà sự xốc nổi mãnh liệt của nó như thể đã dồn cho tôi một cú đánh mạnh, làm tôi ngỡ ngàng tự vấn liệu có phải thuở thiếu thời của mình quá nhạt nhòa khi so sánh với cô gái mười năm tuổi rưỡi năm đó chăng? Mọi thứ từ bắt đầu đến kết thúc, từ khởi điểm đến điểm tận cùng như một mê cung cuốn tuột tôi vào, với nỗi bàng hoàng và mê đắm.

Không, sự say mê của tôi khác với cô gái lần đầu trải nghiệm ngọn lửa dục tình không tên trong sách, mà tôi, chìm sâu trong mê đắm những cảm xúc tuyệt vời mà Duras tạo ra, những lối dẫn dài đến nghẹt thở và thường xuyên chạy lạc đi trong miền ký ức mơ hồ của người phụ nữ đã sang tuổi xế chiều từ lâu. Chính chúng, chính lối văn lê thê tuyệt diệu ấy đã kéo tôi lại với bà, nghe bà bóc trần từng chút con người mình, từng lớp của cảm xúc, để rồi đến cùng, sau tất cả vẫn là cô bé mười năm tuổi rưỡi khi gặp người ấy, chàng công tử người Hoa giữa lòng Sài Gòn Chợ Lớn.

Hai con người gặp gỡ và vồ vập lấy nhau trong căn phòng bé xíu giữa thành thị nhộn nhịp, trăm lần như một, nhưng chẳng phải vì thế mà cảm xúc của họ xơ cứng hay rập khuôn như một. Cô thiếu nữ và anh chàng công tử, trong căn phòng của mình họ chỉ còn là chàng và nàng, chỉ còn là của nhau, một sự lãng mạn tới mức tuyệt vọng. Cũng vì sự tuyệt vọng của mối tình đã biết sẽ chết yểu ngay khi bắt đầu đó mà tôi thích nó, thích đến tận cùng, dẫu chưa từng nuôi hy vọng bất kỳ sự thay đổi hạnh phúc nào.

Tình yêu đôi khi thực tế đến tàn nhẫn, rồi lại đau đớn đến cùng cực thế đấy. Nhưng cuộc sống này đã bao giờ thật sự dễ dàng đâu mà ta cứ mơ mộng hoài phải không?

Có nhiều cuốn sách mà mình thích chuyển thế phim của nó hơn là sách. Người tình của Duras là một trong số đó. Mình không có ý nói sách dở đâu, ngược lại, mình rất thích cách viết, văn phong của Marguerite Duras. Bà là một nữ nhà văn hết sức quan trọng trong văn học Pháp hiện đại, xuất thân là người Pháp sống từ nhỏ ở miền Nam Việt Nam. Và vì thế đất nước Việt Nam xuất hiện khá thường xuyên trong những cuốn sách của bà. 'Người tình' - cuốn tiểu thuyết nổi tiếng nhất của Marguerite Duras, như một cuốn tự truyện của tác giả, cũng có cốt truyện hầu hết diễn ra ở Việt Nam.

Lái sang phim một chút, mình nghĩ nếu bạn nào muốn bắt đầu đọc Duras thì tốt nhất hãy bắt đầu xem phim chuyển thể từ sách của bà trước đi đã. Người tình được quay vào năm 1992 tại Sài Gòn, nhiều cảnh được quay tại Chợ Lớn, trường cấp 3 Petrus Ký, những bến phà sông nước đầy chất miền Nam,... Và mình sống ở Sài Gòn cho nên cũng rất thích xem những cảnh ấy. Kiểu như để so sánh ngày trước với bây giờ chỗ này chỗ nọ nó khác nhau như thế nào ấy mà. Cho nên dành cho những ai thích Sài Gòn cổ thì Người tình là một bộ phim mà mình sẽ gợi ý. Phim này ngày xưa hình như bị cấm chiếu ở Việt Nam vì có cảnh nóng thì phải, ấy vậy mà cái gì càng cấm thì càng thú vị, càng nhiều người mướn phim về coi tại gia. Phim này được người Việt thời đó biết đến cũng là nhờ vậy.

(đọc tiếp...)

Người tình kể về cuộc tình của nhân vật nữ chính - hình ảnh của chính tác giả hồi còn trẻ, với một anh chàng giàu có người Trung Quốc ở Sa Đéc, Việt Nam. Hai người gặp nhau trên chiếc phà, bắt gặp cách ăn mặc hay ho của cô con nít 15 tuổi (hay 14 ta?), anh người Hoa này mới làm quen và từ đó mối quan hệ nảy nở. Xuyên suốt câu chuyện không chỉ là ái tình và dục vọng mà còn là những nỗi nhục, đau khổ, ám ảnh triền miên mà không chỉ nhân vật chính, mà cả người tình của cô, mẹ của cô đều phải trải nghiệm.

Có một thứ rất hay về Marguerite Duras. Đó là văn phong của bà không phải viết ra để kể, vì thực sự những câu chuyện này có thể tóm gọn trong chừng 50 trang giấy; mà là để cảm. Marguerite Duras viết để gợi lên trong lòng người đọc những cảm xúc, và bà không thiên vị cho bất kỳ cảm xúc nào, đôi khi là sự tức giận, đôi khi là buồn bã, đôi khi khoái lạc, đôi khi sợ hãi,... cho nên không tránh khỏi gây cho độc giả cảm giác khó đọc. Nhưng nếu ai chấp nhận để cho những dòng chữ của Duras len vào trong trí óc mình và đánh thức những cảm xúc trong họ, thì chắc là nên bắt đầu với quyển này

Một cô gái trẻ người Pháp đội chiếc mũ phớt của đàn ông, đi một đôi giày lấp lánh, cũ kỹ đứng trên bến phà đã lọt vào mắt xanh của anh chàng người Hoa. Từ đó bắt đầu một mối tình lạ lùng ...

Cô gái trẻ sống trong một gia đình phức tạp: một người mẹ luôn không muốn chấp nhận thực tế, người anh út yếu đuối, người anh cả độc ác, bòn rút toàn bộ tiền của gia đình để đánh bạc...Một gia đình mà cô luôn muốn thoát ra ngoài. Bởi vậy cô bập ngay vào mối tình với anh chàng công tử người Hoa. Một mối tình hai người cùng biết sẽ không bao giờ có kết cục tốt đẹp, song một sự say mê đầy nhục cảm đã gắn kết họ với nhau. Anh yêu cô với một tình yêu tuyệt vọng, cô yêu anh nhưng khá dửng dưng, gia đình cô không chấp nhận, khinh rẻ anh tuy vẫn lợi dụng tiền của anh ... gia đình anh không chấp nhận cô, mọi ngả đường đi đến tình yêu của họ đều đã bị đóng lại... Tuy biết thế song cả hai vẫn tiếp tục lao vào mối tình tuyệt vọng đó.

(đọc tiếp...)

Đây là một cuốn sách không dễ đọc. Một không gian bức bối với một cô gái trẻ. Một người mẹ thờ ơ, có chút điên loạn, một người anh độc ác, ích kỷ, một người tình bạc nhược, yếu đuối, một mối tình ngay từ đầu đã biết là sẽ chia ly...

Khi tôi xem bộ phim được làm từ nguyên tác câu chuyện này tôi luôn ấn tượng với chiếc quạt trần hờ hững quay, giống tâm trạng cô gái trẻ... yêu đó song cũng hờ hững theo vòng xoáy của số phận...

NGƯỜI TÌNH của Marguerite Duras

8.5/10

(đọc tiếp...)

“Rất sớm trong đời tôi tất cả đã muộn màng.”

Mình đọc quyển này trong chuyến đi Đài Loan. Vì đi một mình suốt 5 ngày chẳng nói chuyện với ai, nên thời gian dùng để suy nghĩ về nó nhiều hơn bình thường. “Người tình” để lại một cảm giác hơi lấn cấn, day dứt.

“Người tình” kể về mối tình giữa một cô gái người Pháp sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn thời thuộc địa, và một thiếu gia gốc Hoa khu Chợ Lớn. Cô gái da trắng 15 tuổi nghèo khó, con một bà giáo Pháp ở Sa Đéc, được yêu bởi một người đàn ông giàu, rất giàu nhưng chỉ là người Hoa, khác xa về mặt giai cấp. Chênh lệch về tuổi tác, về địa vị, về lòng dũng cảm trong tình yêu, về cách nhìn nhận tình yêu, mối tình này có quá nhiều cái gai đâm ngang đâm dọc.

Khó có thể coi “Người tình” là một chuyện tình đẹp. Marguerite Duras rất mãnh liệt trong cảm xúc. Nhưng càng chủ động, quyết liệt trong việc đối mặt với mẹ và các anh trai bao nhiêu, thì bà lại càng bị động, gần như là đầu hàng trong tình yêu bấy nhiêu. Tình yêu đối với thiếu gia người Tàu dù lúc nào cũng cháy phừng phừng, đầy khao khát, "có thể chết đi được" như lời bà nói, nhưng lại phảng phất một sự hờ hững, phó mặc. Đặt tên tiểu thuyết là “Người tình” nhưng mình có cảm giác bà viết về mẹ, về các anh trai còn nhiều hơn về người tình. Những lần bên nhau của bà và người tình chỉ hấp háy một cái gì gọi là đẹp. Cô gái Pháp này sinh ra vốn đã dành cho những thứ xấu xí, đau khổ.

Nhưng dù sao đi nữa, phải may mắn lắm mới được yêu như thế này một lần trong đời.

Ban đầu mình rất khó chịu với cách viết ngắt nghỉ, ra điều sâu lắng như tản văn ba xu của Duras, nhưng dần dần mới nhận thấy đó là con người thật của bà. Những gì Marguerite Duras viết ra trong “Người tình” quá chân thực với suy nghĩ của bà. Nó là một tiểu thuyết “mang dáng dấp hồi ký”. Không có một sự ra vẻ gì ở đây cả.

Những cảm xúc, ký ức của Duras đến ồ ạt, không có một sự sắp xếp hay chuẩn bị nào, và bà cứ thế viết ra bằng bản năng. Thế nên văn phong của “Người tình” hơi khó chịu, lấp lửng, bất thường. Timeline thì lộn xộn hơn cả phim Nolan. Ngôi thứ đổi chóng mặt. Không hề có cái sự nuột của văn học đại chúng, nhưng vì thế mà rất đặc biệt. Đọc Marguerite Duras tả cảm xúc thì thôi rồi đấy, chìm đắm luôn, nhiều khi thấy mình chìm hẳn vào thế giới của bà.

Như tất cả những quyển tiểu thuyết có giá trị khác, “Người tình” phản ánh hoàn cảnh lịch sử khá mạnh mẽ, một cái nhìn mới về thời Pháp thuộc ở Việt Nam. Đây là quyển đầu tiên mình đọc về tình yêu trong bối cảnh Đông Dương nên mình thấy rất thú vị. “Người tình” còn có phim điện ảnh nổi tiếng lắm, phải xem mới được.

NGƯỜI TÌNH – MARGUERITE DURAS

“… Và rồi anh đã nói với cô. Anh nói rằng mọi sự vẫn như trước , rằng anh vẫn yêu cô, rằng anh không bao giờ có thể ngừng yêu cô được, rằng anh sẽ yêu cô cho đến chết.”

(đọc tiếp...)

Bởi vì những hình ảnh thơ và cổ điển của bộ phim nên mình đã quyết phải đọc thử nguyên tác trên giấy của Người tình. Marguerite Duras đã viết một quyển sách tự truyện chính cuộc đời của bà, một nữ tác giả người Pháp lớn lên ở xứ Đông Dương những năm 1930 – tức là thời điểm chiến tranh vẫn còn diễn ra và Sài Gòn vẫn là hòn ngọc Viễn Đông. Lấy bối cảnh ở Sa Đéc – Đồng Tháp, cô gái nữ chính có một cuộc tình với một thiếu gia người Hoa, cô không gọi đó là yêu, cô chỉ xem việc cô và người đàn ông này nảy sinh quan hệ là “tình” và cô đặt cho anh ta cái tên người tình Chợ Lớn. Đọc quyển sách, mình không hiểu cô gái có yêu người tình của cô ấy hay không vì giữa họ có quá nhiều cách biệt, chênh lệch tuổi tác, chênh lệch về địa vị và cả suy nghĩ về tình yêu và chênh lệch về dân tộc. Bởi thế mà, giữa họ có những mối quan hệ xác thịt cùng những cảm xúc yêu đương cháy bỏng nhưng sự cháy bỏng đó luôn bị dập tắt bởi sự không rõ ràng, của tâm thế sẵn sàng chia ly vì khác biệt.

Nếu tìm kiếm một quyển sách nói về tình yêu và chia ly đầy đau khổ, bi thương thì mình nghĩ Người tình không phải là quyển sách như thế. Phần nhiều tác giả chỉ nói về mẹ và những người anh của mình cùng những ngắt quãng trong cách hành văn làm nội dung chồng lên nhau, rất khó hiểu nhưng nhờ vậy nếu chú ý sẽ thấy được nỗi đau của cô gái như từng nhát cắt vào trong câu chữ. Người tình chỉ thật sự được nhắc đến nhiều hơn ở cuối truyện, khi mà những chia ly xuất hiện, khi chuyến tàu vượt biển mang cô gái trở về vùng trời nơi cô thật sự thuộc về, tác giả đã tả âm thanh của tiếng coi tàu chia ly và những cảm xúc của cô trước khi cảng biến khuất lấp sau làn sương mờ đã tỏ rõ những tình cảm của cô.

Thôi nói về tình yêu, Người tình cũng có những cái hay khác bên lề tình cảm, đó chính là phản ánh lịch sử rõ ràng về thời điểm miền Nam vẫn còn là thuộc địa của Pháp. Đông Dương trong Người tình đẹp, giàu có và tráng lệ nhưng buồn và mục ruỗng.

Mình nghĩ, đây là quyển sách đẹp nhưng không hề dễ đọc nhưng nếu yêu thích văn phong lãng mạng phương tây và yêu thích sự ẩn dụ và che giấu cũng như miêu tả tinh tế trên từng câu chữ thì nên một lần đọc thử người tình nhé. Mình có một gợi ý là khi đọc quyển này nên bật clip nhạc có âm thanh tiếng mưa, sẽ mang lại nhiều cảm xúc hơn đấy.

… sau đó cô đã khóc vì cô nghĩ đến người đàn ông Chợ lớn ấy và đột nhiên cô không dám chắc là cô đã từng không yêu anh bằng một tình yêu mà cô không nhận thấy bởi vì nó lẫn vào trong câu chuyện như là nước thấm vào cát và chỉ đến bây giờ cô mới tìm lại được nó vào cái khoảng khắc này khi tiếng nhạc tuôn ra xuyên qua biển cả.” 

Thông tin chi tiết
Tác giả Marguerite Duras
Dịch giả Lê Ngọc Mai
Nhà xuất bản NXB Hội Nhà Văn
Năm phát hành 12-2018
ISBN 8935235214712
Trọng lượng (gr) 250
Kích thước 19 x 14
Số trang 177
Giá bìa 49,000 đ
Thể loại