Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Người Ti-Vi (Tuyển Tập Truyện Ngắn)

Những nhân vật chính của Murakami Haruki không những chỉ hấp dẫn giới trẻ Nhật Bản đang muốn cởi bỏ những trói buộc văn hoá truyền thống Nhật Bản, mà còn cộng hưởng với tâm tình giới trẻ Âu Mỹ vì những nét quen thuộc trong lối sống, lối suy nghĩ, thị hiếu mới; và chia sẻ với giới trẻ các nước chậm tiến bộ hơn Âu Mỹ lòng ngưỡng mộ hay ước vọng về lối sống Âu Mỹ. Rất nhiều tác phẩm của ông đã được dịch ra nhiều thứ tiếng, và có nhiều người hâm mộ ở Mỹ, Anh, Nga, Đức, Pháp, Ý, Tây Ban Nha,... Tiếng tăm của ông ở nước ngoài cộng với địa vị "siêu sao" trong nước Nhật, đã làm tăng thêm khoảng cách đối với dòng văn học truyền thống Nhật Bản vốn vẫn nghi ngờ ý đồ có vẻ tạo loạn của ông.

Murakami Haruki là tác giả Nhật Bản có khuynh hướng phản kháng đối với truyền thống. Tác phẩm Haruki đặc sắc trong cả thể loại truyện dài lẫn truyện ngắn. Nhiều truyện ngắn của ông đã trở thành hạt giống được khai phát thành truyện dài thành công, và nhiều truyện dài của ông đã chi nhánh phát triển thành những truyện ngắn đặc sắc. Chính ông cũng cho biết không đặc biệt chú trọng hay ưa chuộng thể loại nào hơn.

"Chàng và nàng bước đi trên đường. Con đường bên cạnh nghĩa địa. Nửa khuya. Sương mù. Họ đâu có muốn giữa khuya mà đi ở chỗ như thế. Nhưng cũng vì nhiều sự tình khiến không đi ngang qua đó không được. Họ nắm chặt tay nhau, bước đi vội vã.

- Cứ như trong phim video của Michael Jackson ấy nhỉ? Nàng nói.

- Ừm, bia mộ động đậy kìa. Chàng nói.

Đúng lúc ấy, có tiếng kẽo kẹt như vật gì nặng nề đang dời đi. Cả hai ngừng chân, bất giác nhìn nhau. Chàng cười: - Có gì đâu. Khỏi phải căng thẳng thần kinh như thế. Cành cây trĩu xuống đấy. Vì gió hay gì đó mà.

Nhưng đâu có gió. Nàng nín thở nhìn quanh. Nghe rờn rợn quá đỗi. Như chuyện tà ác gì đấy sắp sửa xảy ra. Xác ướp đấy.

Nhưng chẳng thấy gì cả. Chẳng có dấu hiện gì là người chết sống dậy cả.

Hai người lại rảo bước. Chàng cảm thấy mặt mình đanh lại.

- Tại sao em lại bước đi trông khó coi thế được chứ? Chàng đột ngột nói.

- Gì thế? Nàng ngạc nhiên - Em bước đi trông khó coi lắm sao?.

- Thô tục lắm. Chàng nói

- Thế sao?

- Chân vòng kiềng như cua bò ấy.

Nàng mím môi. Thì quả có chút khuynh hướng như thế thật. Gót giày mòn không được đều. Thế nhưng cũng đâu quá tệ đến phải chê bai thẳng thừng ngay mặt như thế chứ.

Dù nghĩ thế, nàng vẫn không nói gì. Nàng yêu chàng mà chàng cũng yêu nàng. Họ sắp kết hôn tháng sau đây mà. Cãi lãy nhỏ nhặt thì không muốn. Có lẽ mình đi chân vòng kiềng một tí thật. Có sao đâu.

- Chơi với đàn bà đi chân kiềng thế này là lần đầy đấy.

- Rồi sao? Nàng nói, cười gằn. Anh này say rượu sao chứ? Không, hôm nay có uống chút nào đâu.

- Mà trong lỗ tai em có đến ba nốt ruồi kia. Chàng nói.

- Thế à... nàng hỏi - phía bên nào?

- Bên phải đấy. Ngay phía trong tai bên phải có ba nốt ruồi. Thật là thô tục...".

(Trích Đoạn trong "Người Ti-Vi")

Mời bạn đón đọc.

Reviews 1

Thế là tôi ở đây, nhân một ngày miền Bắc đón gió mùa thèm đọc cái gì đíp đíp và tiên sinh Haruki Murakami thì tiếp tục bị các bác hội đồng phũ đến tập thứ mấy chả còn nhớ nữa. Chúng ta thì sẽ chẳng thể biết được đích xác chuyện gì đã diễn ra trong cái "hội kín" Nobel năm nay cho đến tận năm 2066 (nếu lúc đó còn đủ mẫn tiệp mà quan hoài). Thôi thì đành chịu chứ biết làm nào.

Nếu là 6 năm trước chắc tôi sẽ bỏ Murakami qua một bên mà vui vẻ đi đọc Nguyễn Ngọc Thạch. Bây giờ thì tôi chắn chắn bỏ Nguyễn Ngọc Thạch qua một bên mà vui vẻ đi đọc Murakami cho dù biết tỏng mình sắp sửa rơi vào các loại trạng thái kì dị nào đó bởi chính cái mà mình sắp đọc - một "tai nạn" được báo trước.

(đọc tiếp...)

Murakami tạo nên cái ấn tượng rằng ông là một người kể chuyện rất trung lập. Dường như không có chuẩn mực nào tồn tại trong ý niệm của ông cả. Hãy thử tưởng tượng rằng con người hoàn toàn tách khỏi những quy tắc đạo đức của xã hội, Murakami sẽ luôn đứng ở giữa. Cuộc chiến đấu giữa con người và đạo đức diễn ra, ông chỉ quan sát và ghi nhận mà không đánh giá. Ngoại tình? Xong thôi. Kì quái? Có thể hiểu được. Biến thái? Chẳng hề chi. Tình yêu? Thứ đó là cái gì vậy? Làm như tôi quan tâm ấy. Tất cả những gì tôi muốn chỉ là nghe và thuật lại câu chuyện. Rồi ông cứ tiếp tục nhàn nhã và ung dung mà nói bằng ngữ khí trung gian đó như thể bọn người ti-vi kia chả lạ lùng gì hơn đám không khí hàng ngày tôi hít thở. Và đương nhiên chúng làm tôi quá thể bối rối.

Ở tập truyện Người ti-vi này, các truyện ngắn ít khi nào mang cốt truyện rõ rệt như kiểu truyện ngắn tôi thường đọc. Thường chỉ là những lát cắt nhỏ trong cuộc sống buồn tẻ của ai đó, những vệt nước còn sót lại của cơn mưa đã tạnh từ lâu. Người ta dường không biết yêu nhau, cuộc sống mình đang sống chỉ là tạm bợ, thân xác này chỉ là một chốn dừng chân, làm tình một cách tùy tiện là điều không có gì lạ, cảm xúc thông thường là thứ xa xỉ...

Murakami là một người Nhật nhưng có nhiều thời gian sống ở nước ngoài. Cái kiểu cởi mở và trung lập trong cách viết của ông khiến tôi băn khoăn liệu ông có đang kể về nước Nhật thật sự, hay chỉ là nước Nhật trong thế giới huyền ảo của ông, hay thậm chí là chẳng phải nước nào mà chỉ là thế giới với những nhân vật do ông tự mình dựng ra thôi vậy. Nó rất hoang đường nhưng đồng thời cũng đời một cách khó hiểu và chẳng có gì là ngạc nhiên khi tôi lại không cách nào giải thích. (Lúc nào mà chẳng thế!)

Dù thế nào thì Người ti-vi cũng là một thể nghiệm lạ đối với người quen Murakami của tôi. Có nhiều điều thú vị và cũng không thiếu điều không thể nào hiểu nổi, như thường lệ. Cho ba sao và thêm một sao to đùng để an ủi sự kiện Nobel 2016, theo đúng như mục đích ban đầu khi chọn đọc cuốn này.

"Do không hé lộ trước danh sách chung khảo lẫn sơ khảo, các nhà văn đều nhận giải trong sự bất ngờ. Tác giả Pháp Patrick Modiano đang ra ngoài ăn trưa cùng vợ khi ông được công bố thắng Nobel Văn học 2014, trong khi Svetlana Alexievich không giấu được kinh ngạc trên gương mặt khi phóng viên Belarus gõ cửa nhà bà năm ngoái để phỏng vấn về giải thưởng. Hiện, chưa rõ Bob Dylan ở đâu khi giải thưởng danh giá gọi tên ông."

Trong khi đó thì Murakami của chúng ta ở đâu? Vẫn ở trên một đường chạy, hoặc ngồi vuốt ve con mèo, hoặc mân mê mấy cái đĩa than, hay thơ thẩn nghĩ về mấy cái giếng... Ai mà biết!

http://innerwhite.com/blog/category/phan-hoi/page/4
Thông tin chi tiết
Tác giả Murakami Haruki
Dịch giả Phạm Vũ Thịnh
Nhà xuất bản Nxb Đà Nẵng
Năm phát hành 08-2007
Công ty phát hành Đông A DC
ISBN 8935068002425
Trọng lượng (gr) 340.00 gam
Kích thước 13,5x20,5 cm
Số trang 300
Giá bìa 50,400 đ
Thể loại