Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Người Thắp Sao Trời

Bất kể gặp phải ai, đó đều là người chắc chắn phải gặp.

Dù xảy ra chuyện gì, đó đều là chuyện chắc chắn xảy ra.

Tất cả phát sinh vào thời điểm nào, đó đều là thời điểm không thể thay đổi.

Bởi vậy đừng ao ước được làm lại, đừng mất công tiếc nuối: Giá như…

Đạo lý này, sau rất nhiều chuyện anh mới hiểu được.

Là sau chuyện tay họa sĩ đi đổ rác, phát hiện ra anh và chống đối bằng vũ lực.

Sau chuyện súng anh cướp cò, làm hắn ngã lầu thiệt mạng.

Dĩ nhiên sau cả chuyện em hắn rơi vào đời anh như cục nợ, khuấy đảo mọi ngăn nắp tỉnh táo bằng tư duy thơ trẻ và ứng xử ngoài hành tinh của cậu ta.

Hai con người khiếm khuyết giữa đời đã gặp gỡ và lấp đầy nhau bằng những cách rất riêng.

Cậu bị cướp đi chốn dung thân bấp bênh, và được đền trả bằng chở che trường cửu.

Anh chỉ vẽ cho cậu một con cừu, mà được đáp lại bằng muôn chiều xán lạn…

Reviews 4

Câu chuyện cảm động của Tự Từ.

Thể loại: Tình cảm nam x nam.

(đọc tiếp...)

Đánh giá hình thức: Bìa đẹp, giấy tốt, trình bày rõ ràng.

Nội dung: Cốt truyện gần giống với Ngồi phía trên cầu vồng, đôi chút cảm giác không sâu sắc bằng nhưng có cái hay riêng. Đầu mỗi chương đều có trích một đoạn trong Hoàng tử bé, đọc rất sâu sắc. Nhân vật được nhiều người yêu thích nhất trong tác phẩm có lẽ là Lạc Bối (Bối Bối) cậu bé tự kỷ, sống với chị dâu và anh trai. Bối Bối luôn coi mình cũng là người ngoài hành tinh như Hoàng tử bé, luôn cô đơn. Và cậu là người tự kỷ có trí tuệ bình thường, đối với cậu, những người có thể tin tưởng được là người sẵn lòng vẽ cho cậu con dê. Chi tiết làm tôi đau lòng nhất ở Bối Bối là khi cậu cố chấp muốn A Điển gọi tên mình lúc nói mớ chứ không phải Hưng Hoàng. Cậu bé ngốc nghếch không hiểu tình cảm là gì nhưng lại động tâm với A Điển, mặc dù trong lòng A Điển yêu thương người khác.

Trong truyện, Xảo Xảo không được nhắc đến nhiều nhưng lại là nhân vật khiến tôi thấy đáng thương nhất, cô đúng kiểu phụ nữ thùy mị dịu dàng, luôn âm thầm chăm sóc mọi người, thử tưởng tượng em chồng mình mà là một đứa trẻ tự kỷ, lại không biết cảm động trước sự tận tụy của mình thì có mấy người phụ nữ có thể làm được như vậy. Tình cảm của cô với Lạc Hoàn thật sự rất sâu sắc, cô vì cuộc sống khó khăn mà sa đọa (chi tiết này có chút không hợp lý), nhưng vẫn luôn yêu thương Bối Bối chứ không nghĩ đến những việc làm xấu xa gì với cậu. Quyế t định ly hôn của Lạc Hoàn có lẽ là bởi vì muốn cho Xảo Xảo cuộc sống tốt hơn, mà sợ nếu việc làm của mình bị phát hiện sẽ liên lụy tới Xảo Xảo. Trong suốt những ngày Lạc Hoàn nằm viện, dù khát khao tự do, muốn trốn tránh cảnh sát nhưng ngày nào cô cũng trốn tránh thăm Lạc Hoàn, thậm chí "xuất giá tòng phu", trượng phu Lạc Hoàn dù về mặt luật pháp không còn quan hệ gì, nhưng Lạc Hoàn chết, cô cũng muốn chết theo, thật sự là một tình cảm đáng ngưỡng mộ.

Đánh giá chung: cốt truyện và hành văn không bằng Ngồi phía trên cầu vồng nhưng cũng có những phần đáng suy ngẫm riêng, đáng đọc, chống chỉ định cho những ai không thích hoặc kỳ thị đam mỹ.

Ngắn quá, muốn đọc tiếp. Gấp quyển sách vào mà không tin được mình vừa đọc trang cuối, vẫn cứ hy vọng còn nữa.

Một câu chuyện nhẹ nhàng, xoay quanh mối quan hệ giữa một tay cảnh sát  Tề Mao Điển cục cằn, nóng tính và một thanh niên mười tám, mười chín  Bối Bối - em trai của tên tội phạm trong vụ án của Tề Mao Điển phụ trách mắc hội chứng tự kỷ không biết tự chăm sóc bản thân cũng như thể hiện nhu cầu của mình.

(đọc tiếp...)

Ngày Tề Mao Điển gặp Bối Bối chính là ngày anh vừa gây ra sự cố với tên tội phạm làm tranh giả Lạc Hằng - anh trai của cậu khiến tên này bị thương nặng. Một "người ngoài hành tinh" có lớn mà không có khôn như Bối Bối khiến anh cảm thấy mình có lỗi trong vụ này. Vì cậu chỉ có anh trai và chị dâu để nương tựa nhưng anh chị đã ly hôn, anh trai đang hôn mê còn chị dâu thì đang trốn vì sợ liên quan đến vụ án. 

Anh đã nhận chăm sóc cho cậu, trong thời gian đó đã xảy ra rất nhiều chuyện, anh vào viện vô số lần, lần nào cũng liên quan đến Bối Bối nhưng anh lại có tình cảm đặc biệt với cậu nhóc này. Bối Bối tuy không tự chăm sóc cho mình được nhưng luôn nghe lời anh vì anh đã vẽ cừu cho cậu, giống như câu chuyện Hoàng tử bé mà cậu thích nhất, vì thế với Bối Bối anh là người đáng tin. Anh dần dần đưa cậu ra khỏi cuộc sống riêng của mình, thay đổi thói quen để cậu có thể tự làm một số việc khi không có anh ở cạnh nhưng anh luôn có cảm giác tình cảm này là sai trái, giống như anh đang kéo một đứa trẻ vô tội vào cuộc sống của mình mà không biết nó có muốn điều đó hay không...

Trong một lần tham dự hội thảo quốc tế nào đó, có một đại biểu người Thuỵ Điển nói với tôi rằng, tất cả chúng ta đều là người khuyết tật trên phương diện nào đó, trong trường hợp nào đó. Ví dụ như khi bạn ra nước ngoài và không hiểu ngôn ngữ của nước đó, khi ấy, bạn không giao tiếp được, như thế có khác gì 1 người câm điếc? Tôi thấy cô ấy nói có lý. Từ sau cuộc gặp đó, tôi luôn nhớ mình là người khuyết tật.

Mặc dù vậy, tôi không hiểu được một cặp đôi có tối thiểu một người thiểu năng trí tuệ sẽ yêu nhau thế nào. Tôi luôn nghĩ tình yêu chỉ có thể duy trì khi hai bên hiểu nhau. Nhưng khi người ta bị hạn chế về năng lực nhận thức thì sẽ hiểu nhau bằng cách gì? Do đó, tôi gần như không thể xem các bộ truyện có công và/hoặc thụ có vấn đề về trí óc, trừ hài bựa.

(đọc tiếp...)

Tình yêu trong Người thắp sao trời, tôi cảm thấy hơi khiên cưỡng. Em thụ tự kỷ, chắc chả biết yêu là gì, chỉ là sự nương tựa về tinh thần. Còn anh công, moá nó, bị thương liên tiếp vậy mà sao chưa chết vậy ta? Đồng ý rằng ảnh cô đơn, em thụ thắp lên ngọn đèn cho anh cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng nhưng bảo đấy là yêu thì tôi vẫn không tin.

Truyện này, điều gây ấn tượng với tôi lại là câu chuyện của anh trai và chị dâu cũ của Bối Bối. Khác hẳn với hai nhân vật chính, dù được nói rất sơ, nhưng tôi cảm nhận được họ yêu nhau biết nhường nào. Người chồng chấp nhận từ bỏ tự tôn để có cuộc sống tốt hơn cho vợ cũ, người vợ cắn răng chịu bao khổ cực, thậm chí huỷ hoại cả bản thân vì tình yêu ấy. Cuối cùng vẫn là BE cho cả hai.

Truyện nhẹ nhàng, dễ thương nhưng văn phong, kết câu non nớt, 6/10.

Chung quy lại là quên mẹ mấy thứ bạn vừa đọc ở trên đi. Hãy nhìn vào thực tế. Tại sao bạn phải khổ sở vì khi về nhà, căn nhà vẫn tối om chứ? Rồi chỉ vì một cậu ngốc bật đèn cho bạn mà bạn bám lấy cậu ấy như người sắp chết giữ cái phao cứu sinh, như con thuyền lạc lối ngóng theo hải đăng. Bạn phải đánh đổi cuộc sống độc thân tuyệt vời lấy căn nhà sáng đèn khi trở về. Quá phức tạp trong khi bạn chỉ cần lắp đặt #smart_home. Thích đèn có đèn, muốn nước có nước. Đơn giản, tiện lợi, tiết kiệm hoàn hảo. Hãy nhớ đến tôi khi bạn hoặc người bạn quen cần smart home nhé. Câu này là thật đấy 

Cảm Động Đến Rơi Nước Mắt !

Có lẽ đã lâu lắm rồi mình mới gặp lại câu chuyện về người tự kỉ và tình yêu đồng giới hay đến thế ! Mở đầu câu chuyện rất ấn tượng, rất gãy gọn, rất kịch tính ! Và rồi từ cái sự việc cây súng "tự động khai hỏa" ấy, từ việc tội phạm buôn tranh giả Lạc Hằng phải nhập viện trong tình trạng "thập tử nhất sinh" ấy, anh - Tề Mao Điển - một cảnh sát có gia thế hẳn hoi đã gặp một đường thẳng khác ngỡ là không giao nhau nhưng thực chất hoàn toàn ngược lại - Lạc Bối - một thanh niên "tầm mười tám, mười chín tuổi", gương mặt rất tuấn tú, rất trong sáng, rất thánh thiện, mắc chứng tự kỉ. Buộc phải mang cậu về vì chẳng còn cách nào khác. Cậu không chịu đi xe, nên phải đi bộ hai tiếng đồng hồ mới về đến nhà anh. Rồi biết bao chuyện cười ra nước mắt đến không tưởng đã diễn ra trong căn nhà anh, căn nhà mà trước đây chẳng có ai "thắp đèn" cho anh, chẳng có ai đợi anh quay về. Mạch suy cảm của câu chuyện rất tự nhiên, logic, đồng thời cũng khá nhẹ nhàng. Đứng trước ranh giới giữa yêu và không yêu, từ bỏ và kiên trì, đấu tranh và gục ngã, mặc kệ và quan tâm, A Điển - người từng yêu Hưng Hoàng sâu sắc suốt sáu năm giờ đây đã không còn chút vướng bận với anh nữa, bởi Hưng Hoàng không thích anh mà chỉ một lòng một dạ với Dương Đào, một cảnh sát đồng nghiệp. Thay vì gọi tên Hưng Hoàng vô thức trong giấc mơ đêm nào, anh bây giờ lại bộc lộ hết những lo lắng, suy nghĩ của mình cho Bối Bối trong giấc mộng, rồi đến khi nói "đừng đi ... đừng đi ... Bối Bối ..." và "Bối Bối ... tôi yêu cậu ...", mình đã không kìm được xúc động, nước mắt cứ rưng rưng nơi khóe mắt. Một người tự kỉ, có bản chất cố chấp đến cùng như Bối Bối đã thấy ngủ không thể không nằm bên A Điển, ra đường không thể không nắm tay A Điển, trước khi A Điển về không thể không bật hết đèn lên, bởi cậu ý thức rất rõ mình "là người thắp sáng những vì sao" trong nhà anh, trong lòng anh, trong trái tim chật chội vốn đã lụi tàn trong bóng tối từ lâu, dẫu rằng anh chỉ vô tình nói ra bí mật này (trước giờ anh chưa thổ lộ với ai cả) trong cơn say. Hợp rồi tan, tan rồi hợp. Không biết đã bao nhiêu lần anh phải vào bệnh viện vì cậu. Một tình yêu không thể chân thành hơn, không thể thật hơn, không thể đời hơn. Một tình yêu không thôi khiến người ta trăn trở suy tư, không thôi khao khát mong đợi. Một tình yêu không khỏi khiến người khác ngưỡng mộ, trầm trồ. Một tình yêu nhiều màu sắc, nhiều ánh sáng, nhiều ánh sao, sẵn sàng thắp sáng tất cả vì anh, vì bóng tối bủa vây lấy anh trong khoảng một khoảng thời gian dài trước đây. Cậu là "hành tinh đèn" của anh, là "người thắp sao trời" của anh, sẵn sàng khiến anh không tiếc mình, không bận tâm mình đang khỏe mạnh hay ốm đau, đang nằm trong bệnh viện hay ở nhà ăn không ngồi rồi vì bị phạt tạm thời đình công nửa tháng. Câu chuyện ngắn, nhưng thông điệp mà nó muốn nhắn gửi đến chúng ta, những con người ở thời đại này không hề ngắn chút nào : "Hãy trân trọng những khoảnh khắc của cuộc sống. Hãy để tình yêu chân chính ngự trị. Hãy sống hết mình, yêu hết mình. Hãy để người có thể thắp lên trong mình những "sao trời" được sống cùng mình. Hãy cũng giúp họ thắp lên trong họ những "sao trởi" như thế. Bởi lẽ, ánh sáng vằng vặc ngỡ là vĩnh hằng của "sao trời" kia một mai rồi cũng phải lụi tàn, chia xa mãi mãi, trở thành hoài niệm u thương. Vậy sao, không để "sao trời" trong lòng mình và trong lòng người mình yêu được thắp sáng ngay từ bây giờ ? Tình yêu đồng tính, tình yêu của người tự kỉ, tình yêu của khiếm khuyết, chẳng phải cũng sẽ có được "người thắp sao trởi" của riêng họ hay sao ?

(đọc tiếp...)

Mình có thể đảm bảo, bạn sẽ không hối hận khi mua cuốn sách này. Có điều lỗi chính tả vẫn còn mắc phải (dù chỉ là một hai chỗ mà thôi, cũng ít ấy chứ nhỉ !). Một khi đã cảm nhận được giá trị của thiên truyện này, có lẽ, bạn sẽ thấy tình yêu nam - nam đẹp biết bao, đáng trọng biết bao, chứ không phải đáng bị kì thị hay chỉ trích

Thông tin chi tiết
Tác giả Tự Từ
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn
Năm phát hành 01-2016
Công ty phát hành IPM
ISBN 3105803221229
Kích thước 13.5 x 20.5 cm
Số trang 204
Giá bìa 60,000 đ
Thể loại