Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Người Quảng Đi Ăn Mì Quảng

"Tạp văn của Nguyễn Nhật Ánh không chỉ luận bàn về mì Quảng. Anh nói đủ mọi thứ trên trời dưới bể. Từ món ăn đến thư pháp, từ sân khấu đến điện ảnh, từ chuyện ở nhà đến chuyện cơ quan, từ chuyện siêu thị đến chuyện phố xá, từ chuyện Sài Gòn đến chuyện miền Tây... Anh luận bàn đủ thứ: từ lớn đến nhỏ, từ đồ giả đến cuộc náo loạn Hollywood, từ quạt Cophaco đến quạt Ba Tiêu... Anh cũng thích đủ mọi thứ: từ thú đọc quảng cáo đến nghe cải lương bên sông Tiền, từ xem bóng đá đến ngắm hoa đào trong tranh, rồi "chat"... Rồi buồn và nuối tiếc những kỷ niệm xưa như Chia tay buổi chiều, Sách của một thời, Buồn gì đâu...

Anh trò chuyện với đủ mọi người: từ gã họ Đỗ ở báo Sài Gòn Tiếp Thị đến các bạn đọc nhí của tờ Mực Tím, từ chị trông giữ xe đến những người hàng xóm, bà cụ bán nước, từ cô con gái nhỏ trong nhà đến những em bé chẳng hề quen... lang thang trong những kiếp người... Đọc hết, mới thấy một Nguyễn Nhật Ánh thật ân tình và tỉ mỉ. Hóa ra những cuộc trò chuyện của anh cứ tưởng là tầm phào thế mà đầy triết lý. Anh không bàng quan, không thờ ơ với cuộc sống mà nặng lòng với hết thảy. Sau mỗi cuộc chuyện trò, cho dù đó là cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, bao giờ anh cũng phát hiện ra một điều gì đấy - cái điều mà chính anh cũng thấy bất ngờ, thú vị."

Reviews 3

Người ta hay tìm một nơi để đọc sách, có những người chọn trong căn phòng yên tĩnh với cây đèn vàng, cũng có những người chỉ muốn đọc với view đẹp mênh mang và ánh sáng tự nhiên rực rỡ, có những người đơn giản đọc khi thấy tâm bình yên. Tôi đọc Người Quảng Đi Ăn Mì Quảng trong một khung cảnh đặc biệt hơn thế, "hàng ghế" cuối cùng trong chuyến xe Bắc -Nam xóc nảy, giữa khung cảnh chạy vun vun bên ngoài cửa sổ và ánh nắng chói chang của mùa hè.

Người xa xứ khi đọc Người Quảng Đi Ăn Mì Quảng nhất định sẽ khóc, không cứ gì chỉ chỉ là người Quảng, khóc bởi cái tình cảm quê hương ẩn trong từng con chữ, khóc vì cái tình yêu của Nguyễn Nhật Ánh với chính quê hương của ông. Người không xa xứ nhưng yêu mến Nguyễn Nhật Ánh cũng sẽ bị cuốn theo, bởi trong những tản văn trải nỗi lòng của tác giả, ta vụt thấy những miền quê mà Hạ Đỏ, mà Bông Hồng Xứ Khác, mà Trại Hoa Vàng, về ngôi trường mọi khi ... để rồi, sau tất cả , ta nhận ra Nguyễn Nhật Ánh không nói cho ta biết nhiều hơn những gì ta đã biết, nhưng ta có thể biết nhiều hơn cả những gì mà ta từng biết, đó là tư duy của chính tác giả, tư duy của một tác giả, và tư duy về tác phẩm của tác giả...

(đọc tiếp...)

Còn mình, khi đọc Người Quảng Đi Ăn Mì Quảng nhiều tâm trạng hơn thế rất nhiều. Lần đầu tiên tôi đi một chuyến đi xa đến thế, gần 2000km phong trần đơn độc, không một ai bên cạnh, người năm bên tôi là một bạn Bình Thuận rất hiền học Thủy Lợi 1, hai đứa nói chuyện rất nhiều nhưng không vơi được nỗi lo. Lần đầu tiên tôi tự quyết định đến một nơi hoàn toàn xa lạ, trong túi quần vỏn vẹn số tiền chỉ sống được 1 tháng, 1 tháng sau liệu tôi sống ra sao? Lần đầu tiên tôi đi mà không có phương hướng, Nokia 1280 trong túi không định vị, cũng không hề có tấm bản đồ về thành phố xa lạ mà tôi định đến... và ở đó trong 4-5 năm tiếp theo của cuộc đời. Ở cái tâm trạng như thế, đọc Người Quảng Đi Ăn Mì Quảng, đọc đến tận 2 lần, quả thật, cảm giác đến giờ tôi cũng không thể quên được.

  Từ khi dấn thân vào thể loại tản văn với tác phẩm "Người Quảng đi ăn mì Quảng" , Nguyễn Nhật Ánh đã thể hiện cho độc giả thấy được con người xã hội của mình . Với cách nói hóm hỉnh, hài hước, Nguyễn Nhật Ánh đã khiến các câu chuyện viết về những vấn đề bức bối của xã hội trở nên dễ tiếp thu , thấu hiểu mà không vướng sự lên lớp, giảng đạo. Tác giả đã phân tích 2 mặt tiêu cực và tích cực của sự việc: thế giới đang có xu hướng thu nhỏ hóa mọi vật, việc giới trẻ bắt chước thần tượng của mình về cách ăn mặc nhưng qua đó cũng truyền đạt quan điểm sống, lí tưởng sống của họ ; lịch không những chỉ để báo ngày, trang trí mà còn thể hiện ước mơ của nhiều tầng lớp khác nhau; đồ giả xuất hiện tràn lan đến cả con người cũng bị giả mạo; việc cảm thụ nghệ thuật có vai trò rất quan trọng nhưng xã hội lại không nghĩ thế, điển hình qua việc học sinh học văn chỉ để hiểu nội dung chứ không phải để cảm,…Đôi lúc cũng thấy xuất hiện quan điểm cá nhân của tác giả về sự thay đổi nhưng mình thấy điều ấy cũng không đáng phải buồn. Chỉ với 3 câu chuyện ngắn, Nguyễn Nhật Ánh đã giuos ta có 1 cái nhìn tổng quan về thể loại phim võ thuật Trung Quốc. Trong quyển sách này, tác giả cũng đã trải lòng với độc giả về quá trình mà ông chắp bút cho những tác phẩm của mình, đồng thời giải đáp những thắc mắc bấy lâu nay của độc giả về số phận các nhân vật. Nhưng có lẽ đây là 1 thể loại mới đối với ông nên ta vẫn chưa cảm nhận được dấu ấn riêng của tác giả.  

Lẽ ra chính tay mình sẽ review quyển này, nhưng vì thấy bài này hay, lạ và đầy đủ quá nên đành lui về hậu phương chia sẻ với mọi người. :"> Nah~, mình không thích ăn mì Quảng đâu. Cả đời chỉ ăn một lần duy nhất, nhưng sau khi đọc xong tác phẩm này lại muốn kiếm một tô mì Quảng ăn ngay lập tức.

"Xử lý" gọn trong 1 ngày.

(đọc tiếp...)

- Lớn và nhỏ (trang 11):

Làm mình nhớ cây dù ngắn bằng phân nửa bình thường, màu xanh dương mà hồi lớp 7 mình hay bỏ theo trong cặp phòng khi trời mưa, nhớ cái máy xem đĩa mini hồi năm nhất đại học (mua đến 3 triệu lận á, mà chủ yếu là cho anh Thiện mượn để luyện mấy đĩa phim bộ kiếm hiệp, cho Chi và Phong mượn xem thời sự và bóng đá).

- Tuổi trẻ thường hay bắt chước, thời nào cũng vậy. Điều đó xét ra chẳng có gì đáng trách. Khi chưa đủ từng trải để định hình một bản lĩnh, một phong cách, tuổi trẻ thường tìm cách lấp đầy "chỗ thiếu" của mình bằng cách cố giống với một hình ảnh nào đó, theo họ là chuẩn mực. Cha ông ta ngày xưa, khi trẻ chắc không ít cụ học đòi vẻ đạo mạo của một ông Nghè hay phong thái uy nghi của một viên quan Tổng trấn.

Với thời gian và sự trưởng thành, tuổi trẻ sẽ dần dà tìm ra bản sắc đích thực của mình và bấy giờ sự bắt chước, chẳng còn lý do để tồn tại, sẽ chỉ là những trò chơi lẩm cẩm của quá khứ (trang 23).

- Tóm lại, bằng những phản ứng của mình đối với thế giới chung quanh, dù muốn hay không trêm thực tế các ngôi sao vẫn đang làm một sứ mạng trọng đại là truyền đạt đến công chúng hâm mộ những quan niệm của mình về cuộc sống... Tuổi trẻ bắt chước thần tượng của mình đôi khi chỉ một chiếc áo, nhưng nếu đằng sau tấm áo đó là một trái tim đẹp đẽ và lành mạnh thì sự thu hoạch của tuổi trẻ chắc chắn sẽ không dừng lại bên ngoài những mảnh cãi vô tri (trang 28).

- Đường phố dần dần mất sức hấp dẫn. Sức sống của nó chuyển vào bên trong những ngôi nhà rực rỡ và phù hoa. Tiếng thở của nó không còn vọng lên từ mặt đường mà phát ra đằng sau các ô cửa.

Thành phố như một cô gái, giàu lên nhưng đã kém duyên (trang 41).

- Nhiều người dễ dàng chấp nhận quan niệm trái đất là mái nhà chung của nhân loại nhưng lại tỏ ra xa lạ với ý nghĩ thành phố là mái nhà riêng của chính mình (trang 45).

- Đoạt quyền tạo hóa để làm ra những thứ "của giả" nhằm phục vụ con người (răng giả, chân giả,...) so với việc "đoạt quyền sản xuất" để tạo ra những mặt hàng giả mạo (thuốc giả, công an giả,...) hòng lừa bịp khách tiêu dùng quả là khác xa nhau (trang 53).

- Ai cả gan mở quán bán mì Quảng, đành phải mỉm cười chấp nhận công thức: Một tô mì Quảng đúng nghĩa gồm: lá mì, nhưn, rau sống, đậu phộng, bánh tráng... và món gia vị: "Đúng không?". Bán mì Quảng mà không bị khách trố mắt nghi ngờ "Đúng không?" thì dứt khoát là... không đúng! (trang 66).

- Thế là phơi xong, tôi nâng niu xếp từng cuốn sách lại, trân trọng xếp vào kệ sát tường. Sách cũ, giấy đen, không còn đọc được, nhưng nó lại có giá trị của những trang nhật ký cuộc đời. Nó là kỷ niệm, là nhắc nhớ, là những cuốn sách không phải để đọc mà để nghĩ ngợi, để suy tư, để ngẩn ngơ cùng năm tháng đời người.

Bán chúng làm chi. Vì giữ chúng thì chật nhà nhưng không có chúng, cuộc đời ta bỗng hóa ra buồn tênh, trống rỗng... (trang 102).

- Hiếu khách đến mức đó, tôi nghĩ chắc chỉ có ở miền Tây (trang 117).

- Cái nặng của đồ vật vô tri có thể bỏ lại nhưng trong mớ quà tặng kia có cái nặng của tình cảm bà con miệt vườn (trang 118).

- Chữ, là phương tiện để giao tiếp, diễn đạt, nên buộc phải có nghĩa. Chúng ta vẫn nghe nói chữ nghĩa đó thôi (trang 200).

Link bài viết trên Goodreads: https://www.goodreads.com/review/show/2068031837?book_show_action=true&from_review_page=1

Hong Dao
Thông tin chi tiết
Tác giả Nguyễn Nhật Ánh
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Trẻ
Năm phát hành 01-2017
Công ty phát hành NXB Trẻ
ISBN 8934974144526
Kích thước 13 x 20 cm
Giá bìa 65,000 đ
Thể loại