Reviews 2

Mùa Linh Cảm hay Những Người Không Gặp Nữa.

Linh Cảm chính là tên đầu của sách, sau đó được đổi thành Những Người Không Gặp Nữa khi in lần đầu vào năm 2005. Và giờ được tái bản và cuốn sách trở về với tên ban đầu của mình: Mùa Linh Cảm.

(đọc tiếp...)

Linh Cảm?

Linh cảm là gì? Tại sao lại là Mùa linh cảm? Linh cảm có mùa không?

Theo một số bài báo, khái niệm thì linh cảm là khả năng biết trước một điều gì đó không thông qua các tác động của giác quan.

Vậy còn Mùa linh cảm?

Theo như giải thích đầu sách thì từ Mùa gợi lên một khoảng không gian vừa xác định vừa không xác định, một khoảng thời gian vừa cụ thể vừa không cụ thể. Và trong khoảng không gian cùng thời gian ấy con người suy nghĩ và hành động dưới áp lực mạnh mẽ của tình huống.

Vậy là đã rõ.

Mùa linh cảm chính là những hành động của con người theo một hướng đã được cảm nhận từ trước đó mà chỉ người đó mới biết.

Bí ẩn.

Đối chiếu với nội dung cuốn sách Mùa Linh Cảm thì có thể nhận ra toàn bộ những hành động của con người đó sau một thời gian chiêm nghiệm của những người bạn, đồng đội.

Dân gian gọi những hành động đó là: nói gở.

Đó chính là những câu khiến người nghe phật ý và phản đối, không mong nó sẽ xảy ra.

Quay trở lại với cuốn sách Mùa Linh Cảm chính là những dòng hồi ức, ký ức của đồng đội còn sống về những đồng đội đã hy sinh trong những trận chiến vừa qua. Nó thể hiện tình cảm đáng trân trọng của người đang sống với người đã mất.

Cuốn sách cũng là một tập hợp các câu chuyện về việc kiêng của người lính: kiêng cơm sống, cơm nát, cơm khê... kiêng mọi thứ có thể gây ra những ảnh hưởng không tốt.

Bìa của cuốn sách là hình ảnh những người chiến sĩ đang hành quân và ngồi nghỉ ngơi. Một chiến sĩ đã lấy một tờ giấy, có vẻ là thư của người thân để đọc. Chiến đấu xa tổ quốc, xa quê hương, xa gia đình nên những cánh thư chính là sợi dây tình cảm duy nhất giúp người lính nối với những người thân yêu. Vậy mà để một lá thư đến được với người lính cũng phải mất bao vất vả, nhiều bất trắc. Cảnh nhỏ này cũng đã được nhắc tới trong Mùa Chinh Chiến Ấy của cùng tác giả.

Ngồi và đọc thư có lẽ là những giây phút yên bình hiếm hoi trong đời lính của họ. Đọc thư sẽ khiến họ có cảm giác gần gia đình hơn. Nơi đây không thuộc về họ, nơi đây quá nguy hiểm. Vì nhiệm vụ, vì nghĩa vụ cao cả mà họ chấp nhận có mặt ở đây.

Chẳng ước mong gì cao sang, họ chỉ cần lành lặn và về được tới nhà thôi:

Lúc này con đang ngồi

Nghĩ là thư gửi mẹ

Giấy bút con không có

Hình dung trong nỗi nhớ

Không có gương mặt nào

Đang chịu đựng khổ đau

Như là gương mặt mẹ

Không có địa chỉ nào

Làm mẹ luôn lo lắng

Địa chỉ hòm thư con.

(trích Mẹ và hòm thư con - Đoàn Tuấn)

Không ai biết được khi nào mình mất và cái gì sẽ khiến mình phải vĩnh biệt dương gian mà bước vào thế giới xa lạ khác. Tuy nhiên, một số người lại có thể thấy được cái chết của bản thân đang đến gần ví dụ như trường hợp cậu bé Miguel Panduwinata - nạn nhân trong chuyến bay MH17 năm 2014, vợ ông Grigoriy Doronin ở thị trấn Sergiev Posad (miền đông nam nước Nga) hay chồng cô Inna P. ở thành phố Samara...

Bạn còn nhớ chia sẻ của mẹ Miguel Panduwinata trên một bài báo năm 2015, rằng đêm trước chuyến đi, cậu bé đã nói với cô: “Mẹ ơi, cho con ôm mẹ nhé?” Rồi hôm sau, gần bay, cậu bé lại đột nhiên chạy đến bảo sẽ nhớ cô nhiều lắm, cùng với câu hỏi chuyện gì xảy ra nếu chiếc máy bay rơi không? Những tình huống ở "Mùa linh cảm" cũng kì lạ y vậy bạn ạ!

(đọc tiếp...)

Từ việc anh Trần Thanh Biện gửi lại chiếc đồng hồ, lời dặn dò "Viết thư cho chị Hương mình nhé" của Hoàng An đến những biểu hiện bất thường như mặc quân phục mới, đang hoạt bát vui vẻ bỗng buồn rầu, trầm tư hoặc đang keo kiệt lại xởi lởi, hào phóng của Nguyễn Hồng Hưng, Phùng Minh Tân, Nguyễn Văn Cải...

Vâng! Tất cả những người lính ấy ít lâu sau thì hi sinh. Và cái chết của họ đã gieo vào lòng độc giả sự xót xa, nghẹn ngào...Vài trang trước, ta còn vui, buồn, chia sẻ với họ tâm sự thầm kín, ước mơ, tình cảm. Ta nghe họ hát, đọc thơ. Ta thấy họ viết thư cho gia đình, ngồi ăn cơm với nhau, hút chung điếu thuốc, trêu đùa nhau. Ta ngưỡng mộ, khâm phục họ...Chẳng ngờ...

Không dừng lại ở vấn đề tâm linh, "Mùa linh cảm" còn là những góc khuất, những khó khăn, vất vả của người lính. Còn cho thế hệ đi sau biết chiến tranh Tây Nam kinh khủng, khốc liệt dường nào...Thú thật mình đã khóc - khóc nhiều lần khi đọc - khóc bởi lối viết thẳng thừng, chân thực của chú Đoàn Tuấn. Thiếu ăn, sốt rét rừng, nguy hiểm luôn chực chờ, thậm chí tự thâm tâm họ biết mình sẽ bước vào cõi chết chỉ nay mai nhưng họ không run sợ, không đào ngũ, không tụt tạp lại tuyến sau mà điềm nhiên, bình tĩnh, hiên ngang đón nhận.

"...Người ra đi đầu không ngoảnh lại

Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy..."

Vâng!"Mùa linh cảm" là tác phẩm như thế đấy! Đau thương - Bí ẩn - Hào hùng.

Thông tin chi tiết
Tác giả Đoàn Tuấn
Năm phát hành 08-2019