Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Một Mình Ở Châu Âu

Bất hạnh là một tài sản

Những người đàn bà, họ không một mình ngẫu nhiên tới Paris, Venice, Rome, Florence…

Họ có thể là sinh viên mới ra trường, muốn đến Paris để viết văn; có thể là người đã đi qua một cuộc hôn nhân, giờ đến đó để nhìn lại; có thể là người bấy lâu vẫn mòn mỏi chờ đợi mối tình lớn của đời mình và mong nó xảy ra ở châu Âu… Hoặc họ có thể, như tác giả của cuốn sách này, đến châu Âu một mình để du lịch như một người không quá khứ, không ràng buộc; và để hỏi những câu hỏi bước ngoặt về tình yêu và hôn nhân…

Cuốn sách này, hơn cả một cuốn du ký về những ngày du ngoạn qua các thánh địa mơ ước ở châu Âu, còn là một hành trình nội tâm xuyên suốt, dai dẳng, và không phải không đau đớn.

Có thể thấy điều đó, dẫu chẳng ở châu Âu một mình.

Trích đoạn trong sách:

“…Nhưng có lẽ đó chính là vấn đề của quảng trường San Marco, của Venice, và là lý do tại sao đến đây lần thứ hai nhưng tôi vẫn không ấn tượng với quảng trường này. Có cái gì đó rất Hollywood ở đây và ở khắp Venice. Những người ngồi sưởi nắng ở đây, và dàn nhạc này không giống với những người sưởi nắng trong vườn Luxembourg. Bởi vì họ không sống ở đây. Họ đến rồi đi… Trong tất cả cái đẹp và sự tinh xảo của Venice, tôi không sao thoát khỏi cảm giác rằng thành phố này đang chết. Nó đang chìm dần. Venice là ngôi mộ của một quá khứ. Chỉ còn khách du lịch đến đây, và thành phố này chỉ còn đủ người để phục vụ du khách chứ nó không có những người Venice, như Paris có người Paris, Hà Nội có người Hà Nội.

Sáng nay, sau khi rời nhà thờ Mary of Narazeth, tôi mua một vé xe buýt nước theo tuyến số 2 để đi từ đó tới quảng trường San Marco; tức là gần như đi từ đầu này đến đầu kia của Venice; có điều thay vì lấy vé tuyến số 1 chạy theo Kênh Lớn thì tôi lấy tuyến xe buýt chạy bên ngoài Lagoon. Với những người không quan tâm tới hành trình mà chỉ quan tâm tới cái đích cuối cùng thì tuyến số 1 hay số 2 đều thế cả, chúng đều kết thúc ở quảng trường San Marco; chính vì thế mà một bà già đã nói khi thấy tôi phân vân ngoài bến:

“Lên đi con, cái nào thì cũng đến quảng trường San Marco thôi.”

Thuyền chạy từ bến nước ra ngoài Lagoon. Từ đây, tôi có thể nhìn vào Venice và những công trình kiến trúc của nó – Byzantine, Gothic, Phục hưng… Tất cả đều tuyệt vời nhưng rất nhiều trong chúng chỉ còn là những xác nhà đóng kín và đang được UNESCO bảo quản như di sản văn hóa thế giới. “Di sản” – đấy là một từ chính xác nữa để mô tả Venice. Một thời carnival, các lễ hội hóa trang, những bữa tiệc và hòa nhạc không ngừng giờ chỉ còn lưu dấu ở những chiếc mặt nạ bày bán quanh quảng trường và dọc các con đường của Venice; các ngôi nhà, phòng hoà nhạc từng ngập các ông chúa bà hoàng giờ chỉ còn là những hành lang mục nát, tường gạch nham nhở, nước lên ngập tầng một vào mỗi trận lụt, khiến cho rêu rong nấm mốc loang lổ.

Venice đẹp, Venice lạ, nhưng không thể ở đây mà không ý thức về sự lụi tàn. Phải, tiệc vui mấy cũng có lúc tàn và bữa tiệc Venice có lẽ đã tàn từ thế kỷ XIX. Tôi cũng như mười hai triệu khách du lịch đến đây mỗi năm chỉ như những khán giả đến nhìn những gì còn vương vãi từ bữa tiệc đó và cố hình dung về bữa tiệc.

Dù thế, không thể không ngả mũ kính phục người Ý. Họ muốn xây một thành phổ nổi trên mặt nước, vậy là họ xây một thành phố nổi trên mặt nước. Họ muốn một thành phố như một đại tiệc không dứt, và họ đã có một thành phố là một đại tiệc không dứt. Cái đến sau là việc của cái đến sau. Sự lụi tàn trong tương lai không thể là điều ngăn trở sự sản sinh trong hiện tại. Có lẽ tôi và Sơn nên chia tay.”

Reviews 10

đọc cuốn sách này thì phần đầu sẽ rất nản chỉ muốn gấp sách lại cho nhanh bởi vì nó lộn xộn về nội dung chẳng hiểu tác giả muốn nói đến cái gì và hướng đến cái gì cứ lan man. Những dòng cảm xúc và kỉ niệm cũng chưa được ổn định lắm. Tuy nhiên phải đến phần sau thì cái hay của cuốn sách mới hiện ra. Tác giả miêu tả rất chân thực về chuyến đi của nhân vật từ đó bộc lộ tính cách< đoạn này đọc rất hài hước đúng là khác hẳn phần đầu>. Có những trải nghiệm tác giả miêu tả thật đến nỗi cứ tưởng tác giả đang hóa thân thành nhân vật đó. con người châu âu được tác giả miêu tả ở nhiều điểm nhìn mới lạ và qua kinh nghiệm của bản thân. Nói chung thì cuốn này cũng thích hợp cho các bạn muốn tìm hiểu văn hóa, con người châu Âu. Qua mỗi chuyến đi sẽ là một bài học riêng, những trải nghiệm mới mẻ, tưởng tượng ra khung cảnh đẹp đẽ rực rõ ỏ châu âu.

Châu âu đúng là có nhiều điều đáng mơ ước đối với cá nhân mình nhưng khi đọc cuốn sách thì bạn mới biết thêm về mặt trái của nó: cũng có những tay taxi lừa đảo, những góc khuất u buồn mà sự phồn hoa của thành phố che lấp đi, đồ ăn nghe quảng cáo thì rất kinh hồn nhưng đến lúc thưởng thức thì chẳng ra gì. Cuốn sách chứa nhiều trải nghiệm cá nhân, đúc kết kinh nghiệm của tác giả.

(đọc tiếp...)

Quyển này rất hay, rất riêng biệt mang đến cảm giác mới lạ. Đọc và cảm nhận được sự giản dị, không phô trương của tác giả khi đi đến những nơi chốn tươi đẹp.Tác giả không hề tỏ ra khoe khoang mình đến được nhiều chốn tươi đẹp. Đọc để thấy sự mạnh mẽ của tác giả, dành cho mình một khoảng không gian và thời gian riêng để tìm lại sự cân bằng của bản thân, để tìm ra câu trả lời cho cuộc đời mình. là con gái phải mạnh mẽ như vậy!

Một mình ở châu Âu

Phan Việt

(đọc tiếp...)

Một người phụ nữ với một dự cảm không tốt về cuộc hôn nhân đang có, chị đi du lịch qua châu Âu. Đan xen giữa những trang sách chị kể về từng nơi chốn đã đặt chân tới là những kỷ niệm, những suy nghĩ về cuộc hôn nhân, về người chồng chị đã từng yêu, giờ cũng không ghét, song chị không thể cùng anh lang thang bất định trên khắp nước Mỹ nữa.

Tuy vậy, cuốn sách không mang hơi hướng buồn bã. Từng thành phố chị đã đi qua hiện lên với một sự sống động và chân thật.

Thành phố Rostock của nước Đức ngăn nắp, trật tự đúng như tính cách của họ. Xem về ngày khai giảng của 1 em bé bắt đầu đi học. Thấy cách giáo dục của họ ngay từ khi bắt đầu bước vào lớp 1 quả thật có nhiều điểm hay, đáng học tập...

Pari của nước Pháp đúng chuẩn một thành phố lãng mạn, thành phố của tình yêu tuy không thiếu những điều đáng ghét. Những người đàn ông ga lăng, thích tán tỉnh, làm đẹp lòng phụ nữ. Còn phụ nữ, đúng chuẩn phụ nữ Pari, làm say lòng đàn ông khắp thế giới.

Roma - trái lại với Rostock hiện lên với một xự lộn xộn, những kẻ bắt chẹt khách du lịch. Song vẫn là một nơi đáng đến nếu bạn du lịch châu Âu với những viện bảo tàng bạn đi 3 ngay chưa hết, những nhà thờ cổ có các bức bích họa trên trân của các họa sĩ lừng danh thời phục hưng...

Với Một mình ở châu Âu, lang thang qua nhiều địa danh còn là cuộc tìm lại chính mình của Phan Việt, tìm ra một hướng đi cho tương lai...

Đánh giá chung: 3.5/5

“ Tại sao ở các nền văn minh đầu tiên của con người, đời sống nghệ thuật và tôn giáo- tâm linh được hòa trộn tự nhiên đến thế vào đời sống thế tục? Nghĩa là việc kính chúa, thờ thần, việc coi con người như một hóa thân của hoặc sự nối dài của thế giới thần linh là một việc tự nhiên; trong khi thế giới hiện đại của chúng ta dễ coi điều đó là biểu hiện của sự tăm tối và ngu dốt.”

(đọc tiếp...)

Phan Việt- tác giả của cuốn sách sinh ra và lớ lên ở Việt Nam, chị tốt nghiệp Đại học Ngoại thương Hà Nội, lấy bằng tiến sĩ tại Chicago và hiện là phó giáo sư, giảng dạy tại Đại học Mỹ. Vì vậy, mình cảm thấy ở chị có một lối viết không quá cầu kì, trau chuốt mà rất ngắn gọn, thông minh, nhưng cũng rất mượt mà.

Quyển sách ghi lại những cảm nhận, cách nhìn của tác giả trong 30 ngày rong ruổi tại châu Âu, cụ thể là Đức, Pháp và Ý. Nhưng không đơn thuần là một quyển travel kể lại những phong cảnh hay là phong cách sống của người châu Âu, mà quyển sách còn lồng ghép những suy tư, tình cảm của tác giả cùng người chồng là Sơn đang đứng trước ngưỡng chia tay. Điều đặc biệt là tác giả đi châu Âu với một tâm hồn như thế, khiến cho quyển sách trở nên tình hơn, buồn hơn rất nhiều.

Mình thích quyển sách bởi cách sắp xếp các sự việc khá thông minh của tác giả. Tác giả kể những câu chuyện lồng vào phong cảnh châu Âu, tác giả không chỉ đơn thuần nói về một châu Âu hoa lệ, mà ở đó có những con người đến châu Âu với những góc khuất, tâm tư riêng, không phải chỉ để du lịch, mà ở đó có cả sự kiếm tìm một tình yêu, một cảm hứng, dù có thành công hay thất bại.

Tác giả còn nêu ra những vấn đề khiến mình phải suy nghĩ rất nhiều như niềm tin, sự mẫu thuẫn trong tôn giáo, hay vấn đề nhập cư ở Pháp. Đây không phải một quyển travel cung cấp kiến thức về châu Âu, nhưng ở đó mình lại tìm thấy những thông tin vừa đủ, vì vậy đọc rất dễ thẩm mà không hề bị khô. Ngược lại mình cảm thấy rất lãng mạn, bình yên.

Tuy nhiên đây là một quyển sách nhẹ nhàng, đọc để thư giãn, tưởng tượng, trải nghiệm cùng tác giả thôi, các bạn muốn đọc để tìm thông tin về châu Âu thì không phải một lựa chọn phù hợp đâu nhaa… 

Bỏ Mọi Thứ Lại Và Đi Châu Âu Thôi! Nó Đã Nghĩ Thế Khi Đọc Xong Quyển Sách Này.

"Một mình ở Châu Âu", chưa bao giờ Paris mà nó yêu hiện ra chân thực đến thế, rõ ràng, lộng lẫy nhưng vẫn bí ẩn và kiêu kì, theo một cái kiểu rất-Paris, nhà thờ Đức Bà, sông Seine, tháp Eiffel và vô vàng điều quyến rũ khác....đây mới đúng là Paris nó yêu mến, nó ngưỡng mộ, nó cuồng đắm, chứ không phải cái nơi lạnh lẽo "được" miêu tả trong "nhắm mắt thấy Paris" của Dương Thụy, ừ thì cô ấy nhắm mắt mà, nên làm sao cô ấy thấy được Paris đẹp đến dường nào, tuyệt diệu đến dường nào?...nó yêu Paris, nó đắm chìm Paris! Venise, Berlin và những nơi khác! nó muốn được đi, ĐẾN-CHÂU-ÂU!!!! Bỏ hết mọi thứ thuộc về hiện tại ở lại đây và cứ thế, rong rủi... Cho thỏa cái ước mơ tuổi trẻ và cái khát vọng của đôi chân-thích-di-chuyển, và một cái đầu thèm tự do....tác giả đã đi, và đắm chìm trong cái tình yêu với Paris, mà nó nhủ thầm, nếu một lần được đến đó, chắc nó sẽ không nỡ rời xa mất!!! Ở Paris, tình yêu là vĩnh hằng, bất diệt, người ta yêu nhau say đắm như thể ngày mai sẽ không dc yêu, ai cũng muốn yêu và được yêu, không đắn đo, không tính toán....Thôi, xong! nó lỡ yêu Paris mất rồi!

Tôi đọc không ít sách viết về châu Âu, có đủ cả thể loại, du ký, tản văn truyện ngắn hay tiểu thuyết nhưng số tác phẩm để lại ấn tượng với tôi không nhiều, Phan Việt và Dương Thụy là hai tác giả viết về Châu Âu tôi thích nhất. Nếu Dương Thụy có những truyện ngắn hay tiểu thuyết viết về Châu Âu như Oxford yêu thương, Nhắm mắt thấy Paris, Cung đường vàng nắng hay Bồ câu chung mái vòm thì Phan Việt có cuốn du ký Một mình ở châu Âu trong bộ sách Bất hạnh là một tài sản. Cả hai tác giả với hai văn phong và cách viết hoàn toàn khác nhau nhưng tôi thích cả hai, và thật sự cám ơn hai cô vì cái đọng lại sau cùng của những tác phẩm ấy đọng lại trong tôi là cảm hứng đi và cảm hứng sống, mong muốn được một lần đặt chân tới những thành phố châu Âu vừa cổ kính lại vừa hiện đại, xinh đẹp hiện lên qua từng con chữ.

Bất hạnh là một tài sản - Một mình ở Châu Âu là hành trình đi qua những thành phố lớn nhỏ của châu Âu, là hành trình của cô gái Phan Việt mang trong mình trái tim đang chịu những sự đổ vỡ của tình cảm, vậy mà giọng văn của cô không hề buồn thương, ngược lại chính cái sự lạc quan và sống hết mình của cô đã truyền cho tôi cái cảm hứng đi và cảm hứng sống. Trong tay chẳng có gì ngoài tuổi trẻ, hành trình của Phan Việt trong cuốn sách đi qua những thành phố như Paris hào hoa, London cổ kính, Venice lãng mạn,... Một cuốn sách khiến tôi ngay lập tức muốn đặt chân đến châu Âu và ôm nó vào lòng.

Thông tin chi tiết
Tác giả Phan Việt
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Trẻ
Năm phát hành 01-2013
Công ty phát hành Nhã Nam
ISBN 8936024919443
Kích thước 14 x 20.5 cm
Số trang 344
Giá bìa 90,000 đ
Thể loại