Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Một Mình Ở Châu Âu

Bất hạnh là một tài sản

Những người đàn bà, họ không một mình ngẫu nhiên tới Paris, Venice, Rome, Florence…

Họ có thể là sinh viên mới ra trường, muốn đến Paris để viết văn; có thể là người đã đi qua một cuộc hôn nhân, giờ đến đó để nhìn lại; có thể là người bấy lâu vẫn mòn mỏi chờ đợi mối tình lớn của đời mình và mong nó xảy ra ở châu Âu… Hoặc họ có thể, như tác giả của cuốn sách này, đến châu Âu một mình để du lịch như một người không quá khứ, không ràng buộc; và để hỏi những câu hỏi bước ngoặt về tình yêu và hôn nhân…

Cuốn sách này, hơn cả một cuốn du ký về những ngày du ngoạn qua các thánh địa mơ ước ở châu Âu, còn là một hành trình nội tâm xuyên suốt, dai dẳng, và không phải không đau đớn.

Có thể thấy điều đó, dẫu chẳng ở châu Âu một mình.

Trích đoạn trong sách:

“…Nhưng có lẽ đó chính là vấn đề của quảng trường San Marco, của Venice, và là lý do tại sao đến đây lần thứ hai nhưng tôi vẫn không ấn tượng với quảng trường này. Có cái gì đó rất Hollywood ở đây và ở khắp Venice. Những người ngồi sưởi nắng ở đây, và dàn nhạc này không giống với những người sưởi nắng trong vườn Luxembourg. Bởi vì họ không sống ở đây. Họ đến rồi đi… Trong tất cả cái đẹp và sự tinh xảo của Venice, tôi không sao thoát khỏi cảm giác rằng thành phố này đang chết. Nó đang chìm dần. Venice là ngôi mộ của một quá khứ. Chỉ còn khách du lịch đến đây, và thành phố này chỉ còn đủ người để phục vụ du khách chứ nó không có những người Venice, như Paris có người Paris, Hà Nội có người Hà Nội.

Sáng nay, sau khi rời nhà thờ Mary of Narazeth, tôi mua một vé xe buýt nước theo tuyến số 2 để đi từ đó tới quảng trường San Marco; tức là gần như đi từ đầu này đến đầu kia của Venice; có điều thay vì lấy vé tuyến số 1 chạy theo Kênh Lớn thì tôi lấy tuyến xe buýt chạy bên ngoài Lagoon. Với những người không quan tâm tới hành trình mà chỉ quan tâm tới cái đích cuối cùng thì tuyến số 1 hay số 2 đều thế cả, chúng đều kết thúc ở quảng trường San Marco; chính vì thế mà một bà già đã nói khi thấy tôi phân vân ngoài bến:

“Lên đi con, cái nào thì cũng đến quảng trường San Marco thôi.”

Thuyền chạy từ bến nước ra ngoài Lagoon. Từ đây, tôi có thể nhìn vào Venice và những công trình kiến trúc của nó – Byzantine, Gothic, Phục hưng… Tất cả đều tuyệt vời nhưng rất nhiều trong chúng chỉ còn là những xác nhà đóng kín và đang được UNESCO bảo quản như di sản văn hóa thế giới. “Di sản” – đấy là một từ chính xác nữa để mô tả Venice. Một thời carnival, các lễ hội hóa trang, những bữa tiệc và hòa nhạc không ngừng giờ chỉ còn lưu dấu ở những chiếc mặt nạ bày bán quanh quảng trường và dọc các con đường của Venice; các ngôi nhà, phòng hoà nhạc từng ngập các ông chúa bà hoàng giờ chỉ còn là những hành lang mục nát, tường gạch nham nhở, nước lên ngập tầng một vào mỗi trận lụt, khiến cho rêu rong nấm mốc loang lổ.

Venice đẹp, Venice lạ, nhưng không thể ở đây mà không ý thức về sự lụi tàn. Phải, tiệc vui mấy cũng có lúc tàn và bữa tiệc Venice có lẽ đã tàn từ thế kỷ XIX. Tôi cũng như mười hai triệu khách du lịch đến đây mỗi năm chỉ như những khán giả đến nhìn những gì còn vương vãi từ bữa tiệc đó và cố hình dung về bữa tiệc.

Dù thế, không thể không ngả mũ kính phục người Ý. Họ muốn xây một thành phổ nổi trên mặt nước, vậy là họ xây một thành phố nổi trên mặt nước. Họ muốn một thành phố như một đại tiệc không dứt, và họ đã có một thành phố là một đại tiệc không dứt. Cái đến sau là việc của cái đến sau. Sự lụi tàn trong tương lai không thể là điều ngăn trở sự sản sinh trong hiện tại. Có lẽ tôi và Sơn nên chia tay.”

Reviews 4

 

Thật sự rất lôi cuốn.

(đọc tiếp...)

Lần đầu tiên tôi đọc cuốn sách này là vào một buổi chiều mùa thu, trên một chiếc ghế đá nhỏ, dưới tán những hàng cây đang đổ từng trận vàng và nắng chiều thì len lỏi qua kẽ lá rồi chạm nhẹ vào trang sách. Không biết vì khung cảnh hay ngòi bút tác giả mà có cảm giác như đang ngồi ở một góc nào đó của Paris, ngây người nhìn đường phố hoa lệ của kinh đô ánh sáng. Mỗi lần cầm lên cuốn sách là cảm xúc ùa về, như thể gặp lại cố nhân xa cách lâu ngày, lại như mình đã từng đi qua miền Châu Âu ấy rất nhiều, rất lâu trước đây rồi.

Văn phong của tác giả rất điềm đạm. Nó không mang màu sắc phiêu lưu và hấp dẫn như của Huyền Chip, mà mang tính trải lòng, trải đời nhiều hơn. Chỉ đơn giản là một cuộc hành trình, đến những nơi mọi người hay đến, và cả những nơi mọi người chưa đến. Mỗi thành phố được tác giả lột tả đều có cái nét rất riêng, và rất thật. Mọi thứ như ở trước mắt, không màu mè, không hoa lệ nhưng lại hấp dẫn đến lạ kì. Và khơi gợi lên khao khát được đi từ phía người đọc: Hay là ta cũng đi nhỉ, đến miền đất ấy, thử xem có thật là như vậy chăng?

Nhưng điều khiến tôi yêu thích nhất là cách trải lòng của tác giả qua mỗi chuyến hành trình. Không nhiều lắm, chỉ gợi vài nét bút, trong sự bất chợt nhớ đến hay trong vài dòng về một kỉ niệm rất xưa, nhưng người ta thấy rất rõ về một cuộc hôn nhân không hạnh phúc, bế tắc và bất lực. Cuộc hành trình đi qua Châu Âu ấy là lớp vỏ bên ngoài cho cuộc hành trình lớn hơn là tìm lại chính mình, tìm câu trả lời cho những khúc mắc không lời đáp giải. Rất khó khăn, và không phải không đau đớn. Đằng sau những thành phố hoa lệ, những vùng đất thơ mộng là một người phụ nữ đơn độc, hay suy tư, đầy vị tha, mạnh mẽ mà cũng mềm yếu lắm. Bé nhỏ, dám nghĩ, dám đi, dám nắm, dám buông.

Thực sự không dài. Cuộc hành trình cô ấy đi trong một tháng, còn tôi đọc trong buổi chiều ngắn. Trong chuyến đi ấy tôi ấn tượng nhất với hai khoảnh khắc, khi cô ấy đứng dưới tháp Eiffel chờ đèn sáng, và khi an tĩnh đứng dưới mái hiên một căn nhà nào đó chờ mưa tạnh. Chúng gợi rất nhiều suy nghĩ, dài và sâu, về nhiều thứ. Để trong những ngày mệt mỏi với cuộc sống xô bồ, tôi thường trốn trong một góc quán quen, đọc lại những dòng tưởng như đã thuộc, thấy lòng mình như tĩnh lại. Hay một sáng nào đó lười biếng nằm trên giường, bỗng nhớ đến cái nắng vàng trên những ruộng ô liu dưới chân lâu đài cổ, giữa môt ngày Hà Nội vắng ánh mặt trời và chợt lạnh.

Như hôm nay.

Loading 1

 REVIEW CỦA BẠN Uyên Uyên

 Thật sự rất lôi cuốn.Lần đầu tiên tôi đọc cuốn sách này là vào một buổi chiều mùa thu, trên một chiếc ghế đá nhỏ, dưới tán những hàng cây đang đổ từng trận vàng và nắng chiều thì len lỏi qua kẽ lá rồi chạm nhẹ vào trang sách. Không biết vì khung cảnh hay ngòi bút tác giả mà có cảm giác như đang ngồi ở một góc nào đó của Paris, ngây người nhìn đường phố hoa lệ của kinh đô ánh sáng. Mỗi lần cầm lên cuốn sách là cảm xúc ùa về, như thể gặp lại cố nhân xa cách lâu ngày, lại như mình đã từng đi qua miền Châu Âu ấy rất nhiều, rất lâu trước đây rồi.Văn phong của tác giả rất điềm đạm. Nó không mang màu sắc phiêu lưu và hấp dẫn như của Huyền Chip, mà mang tính trải lòng, trải đời nhiều hơn. Chỉ đơn giản là một cuộc hành trình, đến những nơi mọi người hay đến, và cả những nơi mọi người chưa đến. Mỗi thành phố được tác giả lột tả đều có cái nét rất riêng, và rất thật. Mọi thứ như ở trước mắt, không màu mè, không hoa lệ nhưng lại hấp dẫn đến lạ kì. Và khơi gợi lên khao khát được đi từ phía người đọc: Hay là ta cũng đi nhỉ, đến miền đất ấy, thử xem có thật là như vậy chăng?Nhưng điều khiến tôi yêu thích nhất là cách trải lòng của tác giả qua mỗi chuyến hành trình. Không nhiều lắm, chỉ gợi vài nét bút, trong sự bất chợt nhớ đến hay trong vài dòng về một kỉ niệm rất xưa, nhưng người ta thấy rất rõ về một cuộc hôn nhân không hạnh phúc, bế tắc và bất lực. Cuộc hành trình đi qua Châu Âu ấy là lớp vỏ bên ngoài cho cuộc hành trình lớn hơn là tìm lại chính mình, tìm câu trả lời cho những khúc mắc không lời đáp giải. Rất khó khăn, và không phải không đau đớn. Đằng sau những thành phố hoa lệ, những vùng đất thơ mộng là một người phụ nữ đơn độc, hay suy tư, đầy vị tha, mạnh mẽ mà cũng mềm yếu lắm. Bé nhỏ, dám nghĩ, dám đi, dám nắm, dám buông.Thực sự không dài. Cuộc hành trình cô ấy đi trong một tháng, còn tôi đọc trong buổi chiều ngắn. Trong chuyến đi ấy tôi ấn tượng nhất với hai khoảnh khắc, khi cô ấy đứng dưới tháp Eiffel chờ đèn sáng, và khi an tĩnh đứng dưới mái hiên một căn nhà nào đó chờ mưa tạnh. Chúng gợi rất nhiều suy nghĩ, dài và sâu, về nhiều thứ. Để trong những ngày mệt mỏi với cuộc sống xô bồ, tôi thường trốn trong một góc quán quen, đọc lại những dòng tưởng như đã thuộc, thấy lòng mình như tĩnh lại. Hay một sáng nào đó lười biếng nằm trên giường, bỗng nhớ đến cái nắng vàng trên những ruộng ô liu dưới chân lâu đài cổ, giữa môt ngày Hà Nội vắng ánh mặt trời và chợt lạnh.Như hôm nay. 

Uyên Uyên
Loading 1

Nếu đã quen thuộc với cái tên Phan Việt, hẳn bạn không quá xa lạ với dòng sách về du ký của tác giả này. Một mình ở châu Âu chính là cuốn sách như thế. Giản dị, chân thực nhưng cũng chứa đầy những trải nghiệm về con người, về cuộc đời.

Cuốn sách là lời kể của chính tác giả trong cuộc hành trình qua các quốc gia châu Âu. Mỗi nơi, mỗi vùng đất, mỗi ngôi nhà đều để lại trong lời kể của nhân vật "tôi" nhiều ý nghĩa thật sự khó quên. Những cảnh vật, những trải nghiệm mới mẻ, được tác giả kể lại với chất giọng rất tự do, và đôi khi hàm chứa nhiều tầng ngữ nghĩa. Được thăm thú nhiều, được gặp gỡ nhiều người, và được là mình ở những khung trời khác, chắc hẳn đó không chỉ là cảm nhận của riêng tác giả, mà có thể còn là cảm nhận của chính độc giả khi đọc cuốn sách này.

(đọc tiếp...)

Dẫu vậy, đâu đó trong cuốn sách là giọng nói của một cái tôi cô đơn, hay nhớ về những ngày cũ, những người cũ. Làm sao có thể tránh khỏi cảm giác ấy khi mà "một mình" và còn ở một chân trời lạ lẫm khác "châu Âu"? Có lẽ, khi ở vào một vùng đất khác, gặp gỡ những người khác, chúng ta dần có cách nhìn mới hơn về mọi thứ quanh ta; nhưng làm sao ta quên được những khung cảnh và những người từng là kỷ niệm, từng là niềm vui, nỗi buồn mà ta chắt chiu, ta gìn giữ? Với tôi, cuốn sách như một lời nhắc: rằng có đi đâu, có sống ở khung trời nào, thì bạn vẫn là bạn, vẫn có những lúc mong muốn được trở về nơi cũ ngày ấy, để lại được hít thở cái khí trời quen thuộc của quê hương, bên những người mà bạn yêu thương, yêu thương thật sự và mong giữ họ cạnh bên mình.

Nếu chưa có dịp đi châu Âu, có lẽ cuốn sách phần nào làm thỏa trí tò mò về những điều mới mẻ trong bạn. Còn nếu bạn đã có dịp đến đó, thì cuốn sách sẽ là dòng hồi tưởng đưa bạn trở về những tháng ngày ấy, vi vu, tự do.

Loading 1

Tôi rất thích đi du lịch và nhất là đọc những quyển sách nói về du lịch . Tình cờ tôi lại được một người bạn của mình giới thiệu cuốn sách Một mình ở châu âu của tác giả Phan Việt , và tôi cũng đang muốn tìm đọc những quyển sách như vậy để chuẩn bị cho mình một kiến thức thực tế để bắt đầu cho hành trang của mình . Khi xem cuốn sách tôi rất băn khoan ,không  hiểu dòng chữ " Bất hạnh là một tài sản " có nghĩa là gì trên bìa sách . Tôi rất băn khoan không biết có nên mua hay không , tôi sợ khi mua về rồi chán ngấy không đọc nữa . Nhưng khi mua về tôi thấy rất hay , theo tôi những trang viết về Paris của Phan Việt là những trang hay nhất đối với tôi . Trong lòng Phan Việt có một chỗ cho Paris nhưng ngược lại Paris lại tráng lệ , ồn ào không có chỗ cho một người phụ nữ nhỏ ấy . Phan Việt đã đi qua nhiều nước ở châu âu nhưng ở đó lại khiến cho cô những nỗi buồn và chỉ có ở Paris thì cô mới có được những niềm vui chân thật .  Qua những câu văn cho thấy tác giả Phan Việt rất tỉ mỉ , chi tiết nhỏ nhặt về những cái hay cái đẹp , về những nếp sống của con người  . Qua những lời văn ấy cho chúng ta thấy rằng tác giả là một người rất yêu Paris , cô say mê Paris như là yêu một người có thật và đang sống vậy . Qua cuốn sách này , cho chúng ta thêm nhiều điều hay , những bài học mới , những cái hay cái đẹp , những nếp sống của con người châu âu và cho chúng ta thấy sự yêu mến Paris của tác giả Phan Việt sâu đậm như thế nào . 

Loading 1
Thông tin chi tiết
Tác giả Phan Việt
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Trẻ
Năm phát hành 01-2013
Công ty phát hành Nhã Nam
ISBN 8936024919443
Kích thước 14 x 20.5 cm
Số trang 344
Giá bìa 90,000 đ
Thể loại