Miền Xanh Thẳm (Sách Kỉ Niệm 55 Năm)

by Trần Hoài Dương
5.0 1 reviews
Thêm vào tủ sách của bạn
Viết Review
So sánh giá bán
Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Miền kí ức thẳm xa vời vợi của nhà văn về thời thơ ấu. Với một giọng văn giàu cảm xúc và chất thơ "Miền xanh thẳm" đã được tác giả "Chắt lọc từ cuộc sống ngổn ngang, bề bộn những gì tinh

Reviews 1

Mặc dù đã đọc nhiều tác phẩm của Trần Hoài Dương như: Cây lá đỏ, Cô bé mảnh, Cỏ hoa thì thầm... Tôi vẫn luôn không khỏi xuýt xoa đối với vốn sống của ông. Ông là nhà văn tôi yêu thích nhất từ khi tôi bắt đầu đọc truyện và tác phẩm "Miền xanh thẳm" của ông là tác phẩm mà tôi yêu thích nhất, được ấn hành năm 2000 do nhà xuất bản Kim Đồng. Truyện không dùng những nội dung quá là "vĩ đại", bao la, nó nói về điều thực tế nhất, phản ánh đúng những điều có trong cuộc sống này, những điều mà cố nhà văn đã từng trải qua. Truyện kể về cuộc đời của nhà văn khi còn nhỏ, nhất là những năm cấp một, khi nước ta đánh đuổi được thực dân Pháp, miền Bắc được giải phóng hoàn toàn, miền Nam bị chính quyền Mỹ Diệm thế chân. Cậu bé Thiện mười ba tuổi (là nhà văn Trần Hoài Dương sau này) đã từ giã gia đình để ra miền Bắc học tiếp lớp Năm. Từ đó đã bắt đầu quá trình tự lập và mong muốn được tự lập của cậu, thoát li với hoàn cảnh gia đình. Và cậu đã làm được. Cậu đã quen thêm rất nhiều bạn nhất là nhóm bạn ở cùng nhà trọ. Nhóm anh Nhu, anh Hoàng, thằng Nam, thằng Bảo và Thiện tuy chênh lệch với nhau về tuổi tác nhưng họ thực sự thương yêu, đùm bọc, chăm chút lẫn nhau, họ cùng nhau làm chung sức làm đủ nghề để kiếm sống, để có tiền theo học tới cùng; kể từ việc phụ bếp, phụ hồ đến vận chuyển gạch ngói, tre nứa, xi măng cho tư nhân hoặc cho các công trường xây dựng, ... Họ gắn kết với nhau không chỉ nhờ những kỉ niệm đáng nhớ và đầy nguy hiểm như: lần suýt chết đuối của Thiện, lần ngã xe của anh Nhu, những lần lén đi bắt ếch đồng giữa khuya, lần về quê của Bảo... mà chúng còn thông qua sự thấu hiểu mà gắn kết với nhau hơn, sự thấu hiểu vô cùng đáng quý của những đứa trẻ phải chịu hậu quả của chiến tranh, phải rời xa gia dình để tìm kiếm con chữ trong buổi đầu hòa bình của đất nước. Trong thâm tâm chúng biết phải học thì mới thay đổi, phát triển được đất nước và mới có thể thực hiện được ước mơ vác súng ra chiến trường, được chiến đấu vì Tổ quốc, được tự tay mình đánh đuổi bọn cướp nước và bán nước, thống nhất đất nước. Chúng là những đứa trẻ nhưng là những đứa trẻ trong chiến tranh, chúng nhận biết được hậu quả tàn khốc của chiến tranh và sự đáng quý của một đất nước khi được độc lập. Những đứa trẻ nhỏ bé nhưng ý chí của chúng quá là lớn lao đã được tác giả dùng những ngôn từ hết sức bình dị để miêu tả, kể lại. Khi đọc những tranh sách của Trần Hoài Dương trong Miền xanh thẳm, ta như khóc nấc lên trong những bi thương của trang sách. Ta thử đọc vài dòng ở chương chín trang bảy ba “Chiếc xe vẫn đang chồm chồm lao xuống dốc. Lá gồi văng ra tứ tung. Anh Nhu vẫn cố bám càng, ghì chặt chúng xuống, cố hết sức để ghìm bớt tốc độ ghê gớm của xe. Người anh lúc như rà ma sát đất, lúc bị nâng bổng lên không, hai chân khua khoắng chới với. Những người bốc vác gần ấy và khách qua đường kêu la ầm ĩ. Ai cũng nghĩ anh Nhu cầm chắc cái chết trăm phần trăm. Cả tôi và thằng Bảo vừa chạy vừa khóc nức nở…” Đó là đoạn kể lại cảnh tai nạn của anh em Thiện khi đi kéo xe thuê, một tai nạn hết sức kinh hoàng. Nhưng Trần Hoài Dương đã kể hết sức nhẹ nhàng, uyển chuyển, tựa như chẳng có gì cả nhưng vẫn làm cho nhiều trang sách thực sự tứa máu trong tâm hồn, tôi cho rằng dù có là người dửng dưng nhất thì vẫn thấy thương tâm trước cảnh đó. Những hình ảnh khắc họa qua vốn sống và sự đời dày dặn của ông như hiện ra trước mắt tôi vậy. Một con người, một tính cách, một nhân cách cao cả và cao thượng như thế thì có thể tìm ở đâu một người như anh Nhu, người anh cả luôn chăm lo cho những đứa em. Trong căn trọ đó, anh không chỉ là một người anh đi trước mà còn như là người cha, người thầy trên đường đời của các đứa em vậy, hình ảnh đó vẫn luôn đi theo ông cho dù anh Nhu phải đi xa, tụi nó vẫn còn mong nhớ anh, chạy theo anh cả một đoạn tàu, gào thét, hy vọng, mong mỏi anh ở lại với mình nhưng đó là điều không thể.

“ Tôi gắng chắt lọc từ cuộc sống ngổn ngang, bề bộn những gì tinh tuý nhất, trong ngần nhất để viết cho các em. Tôi đến với văn học thiếu nhi như đến với một thứ đạo. Viết là để đem lại lòng yêu thương và vẻ đẹp tuyệt vời của văn chương cho trẻ nhỏ. Tôi cũng hi vọng những trang viết của tôi dành cho tất cả những ai muốn tìm lại tuổi thơ đã mất của mình, những ai muốn có những giây phút sống bình yên trong thế giới trắng trong của cái Đẹp và cái Thiện.”-Theo Trần Hoài Dương.

(đọc tiếp...)

Trần Hoài Dương-nhà văn viết truyện cho trẻ em, vì một thế giới luôn tươi đẹp trong mắt ông, trong từng trang sách của mình. Và bây giờ kiếm đâu một nhà văn , trên cõi sống này có thể viết văn với ngôn từ trẻ con kia, người viết văn cho thiếu nhi thì bao giờ tâm hồn cũng trẻ con và ông chính là như vậy. "Miền xanh thẳm" được tôi yêu thích nhờ cái lối mộc mạc đầy trẻ thơ luôn hướng tới thế giới tươi đẹp kia kia trong bất kì hoàn cảnh nào. Ông biết những kỉ niệm đã qua thì không thể tìm lại được nên Trần Hoài Dương đã lựa chọn giữ nó mãi trong kí ức của mình, một mảng kí ức đầy tươi đẹp đã vẽ lên một "Miền xanh thẳm".

"Tuổi thơ đã xa rồi, không bao giờ tôi còn được hưởng lại những ngày thần tiên ấy nữa, Những ngày ấy cứ xa vời, xanh thẳm, hun hút bay về phương trời phía sau, tôi cố ngoái lại, cố nắm bắt mà không sao níu giữ lại được..."-Theo Trần Hoài Dương.

"Miền xanh thẳm" là tác phẩm của Trần Hoài Dương viết cho thiếu nhi, nó mang một màu xanh hy vọng về một đất nước phát triển, về một thế giới đầy "cái Đẹp và cái Thiện", hoàn toàn trong sáng, trong ngần như ước muốn khi viết truyện của Trần Hoài Dương.

Loading 1
Thông tin chi tiết
Tác giả Trần Hoài Dương
Nhà xuất bản Kim Đồng
Công ty phát hành Fahasa
ISBN 8935036656438
Khối lượng (gram) 280
Kích thước 20.5x12.5
Số trang 252
Giá bìa 48,000 đ
Hash tags #Sách_thiếu_nhi #Truyện_tranh