Reviews 5

Lụa - Alessandro Baricco (nhà xuất bản Nhã Nam)

Có những tác giả nổi tiếng vì những câu chuyện mà họ kể qua những tác phẩm của mình (Tolstoy, Hugo, Dostoyesky,...) Và cũng có những tác giả nổi tiếng chỉ nhờ nghệ thuật viết của họ trong những quyển sách. Nói thế không có nghĩa là những gì họ kể trong sách của mình là hoàn toàn vớ vẩn và không tạo được hứng thú. Mà là câu chuyện đối với họ là không quan trọng. Cùng với nhiều tác giả hiện đại khác, Alessandro Baricco là kiểu tác giả ấy. 

(đọc tiếp...)

Trong Lụa, ông làm người đọc bất ngờ với cách viết siêu lạ, siêu khác biệt của mình. Quyển sách được chia là 65 'chương'. Bỏ trong ngoặc kép là vì một 'chương' có khi chỉ là 1 hay 2 câu thôi. Quyển sách chỉ vỏn vẹn 150 trang thôi thì tính trung bình một 'chương' có 2 trang thôi à, chưa kể là khổ sách nhỏ, font chữ thì to đùng và chừa lề cũng rộng rãi. Nhưng mặc dù ít chữ như vậy, quyển sách vẫn truyền tải thành công câu chuyện của người mua tằm từ Pháp, hàng năm sang Nhật để mua giống tằm tốt. Mỗi chuyến đi sang Nhật Bản, anh lại gặp lại cô gái có đôi mắt không giống phương Đông, quyến rũ và là lí do thầm kín khiến anh mỗi năm muốn đến Nhật Bản. 

Cách viết của Baricco nhiều khi làm người đọc tưởng đang đọc một cuốn thơ. Và khi đọc hết, đóng quyển sách lại thì thấy ngạc nhiên vì vẫn đọng lại cái gì đó từ một quyển sách ít chữ chưa từng thấy. 

Mình nghĩ đây không phải là quyển sách dành cho mọi người. Nhưng nếu bạn thích thú với những cách viết mới lạ và những câu chuyện kỳ lạ một tí thì có lẽ bạn nên thử đọc Lụa. Dù gì nó cũng ngắn lắm.

“Lụa” được diễn đạt một cách tinh tế văn phong tuyệt vời của Baricco. Thật dễ dàng để đồng hành cùng nhân vật chính là Herve Joncour trong những chuyến đi khó khăn và tận hưởng sự thú vị đang chờ đợi ở cuối chuyến hành trình. Khi đọc, tôi dường như thấy được những con chim kỳ lạ bị nhốt trong lồng giống một món quà để tặng cho người thương và sự sang trọng bá đạo của nhà ông trùm địa phương. Điều đặc biệt là tôi có thể cảm nhận được tình cảm say đắm giữa hai người yêu nhau mặc dù cơ thể họ vẫn mãi mãi tách biệt. Một cái liếc mắt thay thế cho một nụ hôn thắm thiết. Một tách trà nhấm nháp ở cùng một vị trí giống như tượng trưng cho cái ôm thắm thiết dành cho nhau.

Baricco đã sáng tạo ra một câu chuyện không có quá nhiều sự thay đổi trong tâm lý nhân vật, không có sự đảo ngược của tình huống, không có sự thoải mái cho những hy vọng rõ rệt của tương lai. Khi đọc cuốn sách, tôi đã hiểu rằng tác giả muốn chúng ta bỏ qua tất cả sự bận tâm và điểm mù trong tâm trí để tấm lòng có thể rộng mở mà đón nhận câu chuyện. Nếu hạnh phúc có thể được tìm thấy trong sự tồn tại đơn thuần của một thực thể khác, một quốc gia hoặc một người yêu đặc biệt nào đó thì khoảng cách địa lý không còn quan trọng. Đó là một sự thành công đặc biệt để viết ra câu chuyện tình yêu chân thật nhất ở “Lụa” mà Baricco đã làm. Nhìn chung, tôi thích cách tác giả xây dựng cốt truyện như thế này, nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, khiến độc giả phải ngậm ngùi nhiều sau khi khép lại trang sách cuối cùng. 

LỤA của Alessandro Baricco

7/10

(đọc tiếp...)

Một tiểu thuyết có vẻ ban đầu là về đàn ông, nhưng hoá ra lại là về đàn bà. Những người đàn ông của “Lụa” không khác gì những con rối trong tay những người phụ nữ quanh họ. Nhiều người nói “Lụa” là một câu chuyện tình, nhưng mình thấy hoàn toàn không phải vậy. Đây là một tiểu thuyết về sự ngộ nhận trong tình yêu, dục vọng, về sự yếu đuối và mạnh mẽ trước những quyết định của cuộc đời.

“Lụa” mở đầu với Hervé Joncour, một người nuôi tằm sống ở miền quê Pháp vào thế kỷ 19. Một dịch bệnh bí ẩn khiến lũ tằm chết hết, và Hervé Joncour phải lên đường sang Nhật Bản “ở tận chân mây cuối trời” để tìm trứng tằm khoẻ mạnh về. Tại xứ sở Á Đông này, ông đã gặp một người con gái bí ẩn và quyến rũ giống hệt như đất nước của cô. “Lụa” mở đầu với một bối cảnh vô cùng ảo diệu như lấy ra từ trong giấc mơ của nhiều đàn ông phương Tây như thế.

Hervé Joncour bị số phận thử thách nhiều lần. Thích chinh phục và ham muốn cái mình không có được, đây đều là những thứ rất quen thuộc ở đàn ông, Hervé Joncour cũng không phải ngoại lệ. Hết lần này đến lần khác, anh bị rơi vào hoàn cảnh phải chống lại bản năng. Nhưng khi anh cuối cùng cũng quyết định, cuối cùng cũng chọn một con đường, con đường ấy lại chẳng dẫn đến đâu. Thật bi kịch, người ta sẽ nghĩ vậy. Có điều, bi kịch lớn nhất không phải là cuộc săn đuổi tình ái giữa Hervé Joncour và cô gái Nhật Bản.

Bi kịch lớn nhất là những mảnh đời không trọn vẹn của chính Hervé Joncour, của người vợ Helène, của cô gái Nhật Bản, của ông trùm buôn lậu Nguyên Mộc, của Bạch Nương, của tất cả mọi người ở miền quê Pháp, của tất cả mọi người trong cái ngôi làng Nhật Bản. Ai cũng đuổi theo một tình yêu, một cuộc đời không thuộc về mình.

[Spoiler]

“Lụa” nhang nhác giống “Thiếu Nữ Đánh Cờ Vây” (Sơn Táp). Cả hai đều là những tiểu thuyết về một tình yêu ngộ nhận. Thật đáng tiếc nếu bạn đọc “Lụa” và chỉ nghĩ đơn giản đây là một câu chuyện chán cơm thèm phở điển hình. Mình nói vậy bởi vì đọc qua mấy review trên mạng về “Lụa” thấy thất vọng quá, ai cũng cho rằng Helène đã làm “thức tỉnh” chồng mình bằng những việc làm tinh tế. Ngán.

Helène thực ra đã sống một cuộc sống của riêng cô xuyên suốt tiểu thuyết này, bằng những chi tiết vô cùng hững hờ mà Alessandro Baricco đã lựa chọn. Cô đã ngoại tình, đã đau khổ, đã hạnh phúc, đã có một cuộc phiêu lưu hoàn toàn tách biệt với Hervé Joncour trên mỗi chuyến đi Nhật Bản của anh. Một nhân vật vô cùng mạnh mẽ và chủ động, trái ngược với Hervé Joncour yếu đuối và bị động. Helène hoàn toàn không giống mẫu phụ nữ hy sinh nhẫn nhịn vì chồng con, và cô cũng chẳng làm ai thức tỉnh cái gì hết. Mình thích cô ta biết bao. 

Lụa

Alessandro Baricco

(đọc tiếp...)

Harve Joncour là một người ươm tằm dệt lụa tại Lavilledieu , một thành phố nhỏ của Pháp. Trong lúc bệnh dịch có nguy cơ làm chết hết bầy tằm Herve Joncour đã lên đường qua Nhật Bản để mua trứng tằm.

Trải qua khá nhiều khó khăn anh đã tìm được Hara Kei một ông chủ bán trứng tằm ở một nơi khá hẻo lánh trên đất Nhật. Anh đã mua được thứ mình cần mua, điều đáng nói là anh đã gặp 1 phụ nữ đặc biệt-người thiếp của Kei, lý do để sau này anh trở lại Nhật Bản - anh đã cùng cô uống 1 cốc trà giao môi rất đặc biệt -cô uống ly trà đó đúng nơi miệng anh vừa uống lúc trước...

Mối tình của họ nóng bỏng nhưng hoàn toàn câm lặng...

Chuyện tình của của họ kết thúc khi Kei phát hiện ra và di chuyển toàn bộ ngôi làng của ông vào sâu trong rừng. Herve khi qua Nhật Bản anh đã đi tìm họ rất lâu.

Khi may mắn tìm được cậu bé trong làng dẫn đến chỗ họ anh đã nhận được một lời nhắn tàn nhẫn : cậu bé đã bị treo cổ ...

Câu chuyện là như vậy. Tập sách mỏng nhưng được viết bằng 1 giọng văn trau chuốt, tao nhã và huyền bí. Tựa như một viên ngọc quý được rèn giũa bởi một người thợ lành nghề.

Cô đọng, chắt lọc từng chi tiết, Lụa gợi tưởng tượng về một bức tranh nhỏ, một cuộc sống bị nén lại trong từng trang sách. Lụa của Alessandro Baricco đã khơi dậy niềm đam mê văn học Ý trong lòng độc giả , đặc biệt là văn học Ý đương đại .

Alessandro Barico là một tác gia người Ý cực kỳ nổi tiếng trên văn đàn châu Âu. Chính Lụa đã góp phần làm nên danh tiếng cho ông...

Lụa. Tôi tình cờ bắt gặp cuốn sách này ở hội chợ đổi sách. Quả thật tôi đã rất vui khi “Lụa” lại được được đúng kì vọng của mình. Một cuốn sách mỏng chưa đến 200 trang. Các chương truyện cũng ngắn, nhiều nhất chỉ 3 trang. Tôi không chắc cuốn sách này còn được bày bán, bởi lâu rồi không gặp. Nhưng nếu không còn xuất bản nữa thì thật đáng phí, đáng tiếc. Một câu chuyện như một làn gió thoảng qua, rất nhanh và nhẹ, với cái kết không rõ là thỏa mãn hay buồn. Một câu chuyện tình vô cùng kì lạ, mềm mỏng và hầu như vô hình, y như thứ lụa Nhật Bản được nâng niu trong cuốn sách.

Cách hành văn của tác giả nhìn chung là nhẹ nhàng. Cả một cuốn sách, từ cốt truyện cho tới nhân vật đều có cảm giác mờ nhạt, thoáng qua. Truyện kể ngôi thứ ba, không hề phân tích sâu nội tâm nhân vật nhưng vẫn giúp người đọc tự cảm nhận. Có chút gì đó về cuốn sách này làm tôi nhớ tới Patrick Suskind khi ông viết cuốn “Mùi hương”. Cái cách kể rất tự nhiên, dửng dưng, có gì kể nấy, không bày vẽ hay miêu tả nhiều. Cách kể kiểu ấy đôi khi mang lại chút tiếng cười, dù tác giả dường như không có ý hài hước.

(đọc tiếp...)

Truyện được đặt tên là “Lụa” (Seta). Một từ thôi, cũng chính là lý do để chàng nhân vật chính vượt biển vượt đất liền sang tận Nhật Bản, bấy giờ “nằm ở tận cùng thế giới” (Tố Châu dịch, 26). Định mệnh đưa anh tới với người phụ nữ bí ẩn, “mắt nàng không hề có vẻ Đông phương”, “chúng nhìn anh đăm đăm đến sững sờ” nhưng lại là một tì thiếp. Anh chàng Herve Joncour chưa từng trao đổi một lời với người con gái ấy, nhưng rõ ràng lại có tình ý với cô. Năm lần bảy lượt, với nhiều biến động trên cả đất nước Pháp và đất nước Nhật, Herve Joncour vẫn luôn tìm cách quay trở lại để gặp nàng. Thế nhưng, chàng Herve Joncour là một kẻ đã có vợ. Helene yêu chàng rất nhiều, luôn lo lắng cho chồng nhưng lại không nói ra. Chị biết rõ lý do chồng chị luôn mong ngóng đi Nhật, biết rõ mối tương tư của anh nhưng lại chẳng hề hé một lời. “Anh mãi mãi yêu em.” (Tô Châu dịch, 74), Joncour nói như vậy với Helene, là nói với Helene nhưng lòng liệu có nghĩ về chị?

Cuốn sách kết thúc một cách trọn vẹn. Nó không phải một cái kết mở. Không, tác giả giải quyết xong xuôi mọi nợ nần, vướng bận ngay trong những trang cuối. Là thế, nhưng liệu kết thúc này có hậu hay không thì phải để từng người cảm nhận. Kết cục dành cho thứ tình yêu cháy bỏng nhưng ngoài tầm với của ông, kết cục dành cho ông.. tôi lại nghĩ là hoàn toàn hợp lý. Hợp với lý lẽ của cái đầu, và nó cũng khiến tôi thấy thanh thản, không còn vướng bận.

Đánh giá cá nhân: 4.5/5 sao

Thông tin chi tiết
Tác giả Alessandro Baricco
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Đại Học Kinh Tế Quốc Dân
Năm phát hành 04-2010
Công ty phát hành Thái Hà
ISBN 8936037793627
Kích thước 13 x 20.5 cm
Số trang 236
Giá bìa 60,000 đ
Thể loại