Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Ký Ức Vụn - Tập 1

Ký ức vụn tập hợp những entry khẩu văn rặt giọng “bọ”, vừa tưng tửng hài hước vừa châm biếm sâu cay mà không kém chân thực sống động trên blog nổi tiếng Quê Choa. Óc quan sát, khả năng tung hứng ngôn ngữ của tác giả khiến người đọc phải thán phục. Chỉ bằng một vài câu nhẹ tênh, viết mà như nói, nhân vật của ông xông xênh hiện ra, khắc như in vào tâm trí. Những gương mặt, câu chuyện này ta vẫn gặp hàng ngày. Nhưng hình như trong ký ức của ta chẳng được sống động đến thế, mà bảo ta kể lại, ta cũng chịu thua, không cách nào kể ra được cái vị hài hước, đậm đà như tác giả đã kể.

Không dừng lại ở đó, Ký ức vụn còn hấp dẫn người đọc bằng những câu chuyện cảm động về bạn bè thời thơ ấu, về tình nghĩa thầy trò thuở chiến tranh, về những người nông dân chân chất chẳng giống ai mà ngày bé tác giả từng thân thuộc… Cuốn sách còn dành hẳn một phần riêng về những bạn bè nghệ sĩ đã cùng đi với nhau trên quãng đường nghệ thuật. Dưới ngòi bút đầy ma lực của Bọ Lập, những tính cách, những câu chuyện, những số phận cứ thế hiện ra như trên một cuốn phim, sắc nét và ám ảnh.

Ký ức vụn là cuốn sách độc đáo và dung dị, hài hước và thâm thúy, bất cứ ai đã đọc một lần cũng đều không thể quên.

Trích đoạn

“Mình ngồi câu cùng nó cả buổi may lắm chỉ được đôi con, nó thì cá đầy oi (giỏ đựng cá). Có hôm thấy nó giật được lắm cá mà mình chẳng được con nào, mình ngồi lặng nước mắt rân rấn. Thế mà nó biết mình khóc, liền thả cần câu đi lại ôm lấy mình, nói tau với mi câu chung mà, cá của tau cũng là cá của mi. Mình nói không phải rứa, chỉ tại cá không cắn câu thì buồn thôi. Nó nói buồn chi hè, trời không cho tau mắt thì cho tau cá, rứa thôi.”

(Tết của người bạn mù)

“Thằng Minh quất cái roi cực mạnh xuống phản, nói bọ hứa tui răng. Anh giật mình đánh thót, nói bọ mới uống hai chén thôi mà, tha cho bọ đi con.Thằng Minh dứ dứ cái roi, nói bọ nợ mấy roi rồi. Ông nói 14 roi con, thằng Minh hét răng lại 14, ông lập cập nói ngay 20, 20..., thằng Minh hét tui không đùa với bọ mô nghe. Ông mếu máo nói ba chục roi rồi, nhưng bữa ni cho bọ nợ con ơi. Thằng Minh nói rứa là cả thảy 33 roi nghe chưa. Anh nói ừ, 33 roi..., bọ nhớ rồi con. Thằng Minh quát vô ăn cơm, ông len lén đi vào bếp.”

(Anh cu Cá)

Reviews 1

Tên sách là “ký ức vụn” nên mình kể theo đúng kiểu vụn vặt thôi nhé, ai muốn nghiêm túc xin mời sang chiếu khác.

Đây là cuốn sách khiến mình nhớ thầy cô dạy Đại học của mình lắm. Hồi ý là những năm 2010, 2011, thầy cô nào lên lớp cũng rần rần khoe cuốn sách “Vui lắm, thú vị lắm, đọc đi các em”. Mà khổ, thầy cô là những người hay được tiếp xúc với cánh nhà văn, nhà báo; sách ra cái là có liền. Còn tụi mình, sinh viên, học ở Vinh, cách Hà Nội và Tp.HCM đâu có ngắn, thành ra sách chưa về tới, có tiền cũng chả mua được. Thế nên mình đã lò dò lên mạng, (hồi ý chưa có tiki đâu), đặt trên vinabook cuốn sách đầu tiên trong đời. Hành cái gmail của mình đến giờ vẫn phải xóa mỏi tay các tin pr sách của vinabook. Dù cả chục năm rồi, mình chả mua thêm cuốn nào.

(đọc tiếp...)

Đến lúc đọc sách thì cười, khóc, ngẩn ngơ, hạnh phúc… trạng thái nào cũng đầy đủ cả. Mới đọc được nửa cuốn thì em chó tên Vàng mình nuôi khi ấy, nhân một ngày mình đi học, đã lôi cuốn sách xuống làm trò tiêu khiển. Mình về giận lắm. Và dù rất yêu em ấy, mình vẫn dùng cuốn sách bạt tai cho Vàng mấy cái. Bây giờ cuốn sách vẫn còn nguyên những dấu răng mà Vàng đã bỏ mình đi cả chục năm rồi. Thế nên mỗi lần đọc sách, là một lần rưng rưng nhớ em và ân hận vì lỡ đánh em hồi ý.

Đúng là “ký ức vụn” nên những gì “bọ” Lập kể rất vụn vặt. Từ các kỷ niệm ấu thơ, thời chiến tranh, gia đình, chó mèo… đến kỷ niệm gắn bó với các thi sĩ, văn nhân, nước nhà một thuở. Kỷ niệm vui có, buồn có, cảm động có, củ chuối cũng có… nhưng tựu trung lại đều là những câu chuyện cười ra nước mắt. Cái cười không phải toác miệng ra là xong mà cười xong phải ngẫm, phải nghĩ, nghĩ ra rồi sẽ khóc ngay được. Ôi sao cái thời khốn khó gì đâu, con người, tất nhiên, thể loại nào cũng có, cơ mà vẫn thấy đáng yêu hơn đáng giận.

Cái giọng văn tưng tửng, đậm chất khẩu ngữ, ôi sao mà đáng yêu. Hồi ấy bùng nổ dạng sách-blog, thành ra các bài viết này hầu như được đăng hết trên blog quê choa nổi tiếng lẫy lừng của Bọ. Mình cứ nhớ mãi, mấy cái điệu cười “hihi”, “hehe” với lại “ngất ngây con cà cưỡng” mà bọ sử dụng trong ấy. Mãi sau mới biết con cà cưỡng, chính là con… cu. Ahuhuhu.

Sau này Bọ còn ra thêm 2 cuốn sách hay nữa, tên là “Bạn văn” và “Chuyện đời vớ vẩn” nhưng mình vẫn thích “Ký ức vụn” nhất. Thuở ban đầu mà. Với lại hai cuốn sau, dù kể nhiều hơn nhưng lại hơi lan man, chưa kể in lại hầu hết các truyện đã có trong “Ký ức vụn”.

Rồi đến ngày Bọ bị bắt giam vì có tư tưởng chống phá nhà nước, đi tù 3 năm. Giờ Bọ được thả rồi, nhưng bị quản thúc. Thương Bọ quá Bọ ơi!

Thông tin chi tiết
Tác giả Nguyễn Quang Lập
Nhà xuất bản Văn học
Năm phát hành 01-2016
Công ty phát hành Cty Bán Lẻ Phương Nam
ISBN 8932000122739
Trọng lượng (gr) 260 gr
Kích thước 13x20.5 cm
Số trang 264
Giá bìa 95,000 đ
Thể loại