Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Là một trong những khu tập thể đầu tiên ở Hà Nội, được xây dựng từ năm 1959, khu tập thể Kim Liên như một nhân chứng lịch sử đánh dấu những thay đổi của Hà Nội nói riêng và miền Bắc nói chung.Với thế hệ 6x, 7x, 8x sinh ra và lớn lên ở Hà Nội khu tập thể là cả một ký ức tuổi thơ sống động và ngập tràn kỷ niệm. Gia đình tác giả là một trong những cư dân đầu tiên của khu tập thể “cao cấp nhất Hà Nội” thời bấy giờ. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến người ta nhớ mãi, muốn lưu giữ lại tài sản quý giá nhất của gia đình để hoài niệm về một Hà Nội qua những khu nhà cũ.

Khu tập thể giờ đây với những người trẻ, người nhập cư là màu sơn vàng đặc trưng, là cầu thang bộ lối đi chật hẹp, với những khe cửa hoa ít ánh sáng, ngoài ra người ta còn cơi nới những sảnh cầu thang bộ chung đó để đồ đạc cũ hỏng hay những bếp than tổ ong, bếp dầu, nơi nhốt chó, mèo…

Gần 60 năm là khoảng thời gian tác giả và gia đình đã gắn bó, sinh sống tại khu tập thể. Cùng lớn lên, trưởng thành và già đi theo thời gian. Nên, tất cả những vật dụng đó cho dù bừa bộn, cũ kỹ, ẩm mốc nhưng lại lưu dấu trong đầu những con người nhiều xúc cảm sống trong đó, để rồi trở thành những kỷ niệm đẹp, thân thương; những kỷ niệm rất đặc trưng khi nhớ về nơi chốn đó, nơi người ta đã từng sống những năm khốn khó và bận bịu.

Tập thể Kim Liên không chỉ là những điều cũ kỹ mà còn từng là căn hộ rộng rãi nhất của gia đình từ trước tới giờ (dù chỉ rộng hơn 20m2) vẫn thơm mùi sơn mới, dùng một chìa mà có thể mở được tất cả các ổ khóa của phòng khác, từ khi các căn hộ được đánh số là 1, 2, 3… thay vì 101, 201, 301 như bây giờ,…

Là sự chung nhau cái bếp, chỗ rửa rau vo gạo. Đấy cũng là nơi sinh hoạt chung để trò chuyện, từ hỏi nhau giá cân thịt lợn, mớ rau muống ngoài chợ, phiếu mua hàng. Thậm chí, chung nhau cả nhà vệ sinh, người ngồi trong, kẻ ngoài đứng đợi cũng “buôn chuyện” được. Rồi chuyện cho nhau quả chanh quả ớt, thìa mỡ, vài nhúm mỳ chính hay vay nhau bơ gạo, chai dầu hỏa đun bếp lúc nhỡ nhàng…

Khu tập thể có tuổi đời lên đến nửa thế kỷ, nơi gắn liền kỷ niệm của nhiều thế hệ người Hà Nội thời gian khó là hình ảnh lưu dấu trong ký ức của người xưa và nay, những người cũ và mới.

TRÍCH ĐOẠN

1. Sự giúp nhau nhiều khi chỉ đơn giản là khi cùng đi lên cầu thang, mà thấy người kia xách nặng thì người này đưa tay xách giúp. Người khỏe giúp người yếu, đàn ông giúp đàn bà. Nét đẹp mang tính văn hóa riêng đó được xây dựng và duy trì thành truyền thống đến mãi về sau.

2. Bây giờ đã là giữa năm 1977, cuộc duyệt binh nào dù hoành tráng đến đâu rồi cũng qua đi, buổi liên hoan nào dẫu to bao nhiêu rồi cũng kết thúc. Những người lính ra trận, ai không thể trở về thì đã có giấy báo tử, ai còn sống thì đã có thư về cho gia đình.

3. “Mẹ ơi, con đã về. Không xanh cỏ mà cũng không đỏ ngực đâu mẹ ạ.” (Điều đó đúng thôi, bởi đôi chiếc huân chương nhỏ bé đâu có che hết được ngực áo quân phục bạc màu).

Reviews 1

Cách đây vài năm, đài truyền hình Việt Nam có chiếu bộ phim Những Công Dân Tập Thể. Và có lẽ những câu chuyện trong phim đã là một gợi ý cho tác giả Vũ Công Chiến viết về chính khu tập thể Kim Liên nơi tác giả đang sống, làm việc - một trong những khu tập thể đầu tiên của Hà Nội do các bạn Triều Tiên giúp xây dựng.

Cuốn sách mỏng, không dày, chỉ 280 trang nhưng đã diễn tả hết mọi ngóc ngách (có cả sơ đồ) của khu tập thể Kim Liên. Như tác giả đã nói trong phần Kim Liên Một Thời Thương Nhớ, tác giả đã ở đây hơn nửa thế kỷ, bắt đầu từ khi được xây dựng xong hè những năm 1962. Có rất nhiều kỉ niệm tuổi thơ của tác giả, rồi lên đường nhập ngũ rời xa khu tập thể 6 năm. Rồi lại trở về học tập, làm việc và sinh sống ở đây từ đó đến giờ. Nếu tính theo thời gian đến thời điểm hiện tại thì có lẽ tác giả là một trong những công dân có tuổi đời sinh sống ở đây lâu nhất.

(đọc tiếp...)

Quay trở lại với bộ phim Những Công Dân Tập Thể. Đó là một bộ phim rất hay, nhưng bài hát trong phim còn hay hơn nữa. Có lẽ nhạc sĩ Trương Quý Hải cũng đã phải sống trong những khu tập thể rất lâu và cũng đã có những kỷ niệm rất ghê gớm thì mới có thể viết được một bài hát hay như thế. Thật đáng kinh ngạc là khi đọc cuốn sách này và nghe lại bài hát Khu Nhà Cũ này thì dường như là sinh ra để cho nhau. Hợp đến kỳ lạ. Hợp đến tưởng chừng không thể hợp hơn nữa. Mọi câu chuyện trong bài hát của Trương Quý Hải cũng đều được Vũ Công Chiến nhắc đến và ngược lại. Hoặc là những ngày thân thương đấy của tuổi trẻ ở khắp các khu tập thể cao tầng ở Hà Nội đều như nhau.

Quay lại với cuốn sách Kim Liên Một Thuở, tác giả đã chia ra khá nhiều mốc thời gian và theo ký ức, nhận xét về Kim Liên theo từng thời kỳ. Như: những cư dân đầu tiên của khu tập thể, cuộc sống của cư dân, việc đi học, các sự kiện đặc biệt, các trò nghịch ngợm trẻ con, nhịp sống trước ngày sơ tán, thời sơ tán, sau sơ tán, thời rời xa Hà Nội, ngày về, cuộc sống sau những năm 1975 và tương lai của khu.

Có thể nhận ra rất rõ, tuy có một khoảng thời gian rời xa (vào lính) thì ngày về Kim Liên vẫn được tác giả nắm rất chắc. Thật khó có thể tìm được người yêu Kim Liên hơn tác giả. Kim Liên gắn bó với tác giả đến nỗi đi đến đâu trong khu tập thể tác giả cũng thấy lại những kỉ niệm:

"Nhiều lúc, ngay cả khi chỉ có một mình, tôi cũng lang thang khắp trong khu tập thể, bồi hồi ngắm nhìn nét quen còn sót lại của một bờ tường, một gốc cây hay một đoạn đường. Nhớ lại ngày xưa mình đã từng ngồi, đã từng đi qua. Mẹ từng dắt tay mình qua đây mà nay không còn nữa. Chỗ góc đường bên gốc cây kia có cô bạn gái với tiếng cười lanh lảnh cho đến ngày cuối cấp tan trường vẫn chẳng hẹn hò được gì, để đến nỗi ngày hết chiến tranh trở lại, bến đã vắng con đò...".

Cuộc sống ở Kim Liên cũng chính là cuộc sống tại Hà Nội những năm tháng bao cấp ấy. Chăm lo lao động (trồng rau trên đất lưu không), cải thiện cuộc sống (chăn nuôi lợn, gà...), học hành, giải trí, chơi bời, xếp hàng mua thực phẩm, lấy nước, tàu điện, bão lũ ngập lụt... tất tần tật đều được tác giả kể đến, không thiếu một chi tiết nào dù nhỏ bởi tác giả đã quá quen thuộc và nhìn đâu cũng thấy kỉ niệm.

Một cuốn sách hay cho những ai muốn tìm hiểu về thời bao cấp.

Một cuốn sách hay cho những ai muốn biết về cuộc sống ở những khu nhà cao tầng thời ấy (khi mà xung quanh đa phần là nhà cấp 4). 

Thông tin chi tiết
Tác giả Vũ Công Chiến
Nhà xuất bản NXB Thế Giới
Năm phát hành 11-2018
ISBN 8936158590464
Trọng lượng (gr) 300
Kích thước 15 x 23
Số trang 280
Giá bìa 115,000 đ
Thể loại