Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Khu Vườn Mùa Hạ (Tái Bản) xoay quanh tình bạn kì lạ giữa bộ ba học trò và cụ già cuối phố. Wakabe, sống chung với mẹ trong chung cư và luôn khao khát một người bố, là một cậu bé khá kích động và hơi kì dị. Yamashita mập mạp nhưng tốt bụng, hiền lành, là con của một ông chủ tiệm cá và luôn mong muốn lớn lên như cha mình - trở thành một người chủ tiệm cá, dù mẹ cậu chẳng mấy ủng hộ.

Nhân vật tôi, Kiyama, lại sống trong một gia đình khá phức tạp, bố cậu cứ mãi đi làm và mẹ cậu bé thì suốt ngày chìm ngập trong thuốc lá, rượu chè nhằm trốn tránh thực tại. Và một ông cụ không tên, gầy đét, đầu hói, thường mặc áo sơ mi màu nâu, đeo thắt lưng to để có thể mặc được cái quần rộng lùng thùng màu xám tro, đi giày thể thao giống học sinh tiểu học. Cụ sống tách biệt với mọi người, chẳng nói chuyện với ai và dường như cũng chẳng ai buồn nói chuyện với cụ.

Câu chuyện được kể một cách rõ ràng, yên tĩnh. Từ trò chơi thám tử, bọn nhóc vô tình bước vào cuộc sống của ông cụ lúc nào không hay. Và ông cụ cũng chính là người giúp bọn trẻ hiểu được những thắc mắc của mình. Các cậu bé giúp ông cụ đổ rác, sửa nhà, trồng hoa, giặt và phơi quần áo… Bù lại chúng được ông cụ dạy gọt lê, viết chữ Hán, và trên hết chúng hiểu được rằng việc già đi, lưng còng xuống, mặt nhiều nếp nhăn cũng mang nhiều ý nghĩa.

Bọn nhóc đã trưởng thành từng ngày. Kiyama, từ một đứa lúc nào cũng nghĩ mình hơi yếu thật nay đã dám đương đầu đánh nhau với một đứa trẻ khác để bảo vệ bạn mình, ngăn cản mẹ không uống rượu và tự tay gọt những trái lê ngọt ngào nhất cho mẹ. Yamashita đã không còn cảm thấy mặc cảm về thân hình quá khổ của mình, không còn cảm thấy tự ti về ước mơ trở thành ông chủ cửa hàng bán cá nữa. Wakabe đã có thể nói thật với mọi người về cha mình, không phải là một người lính cứu hỏa hay một thám tử như cậu hay kể… mà là ông ấy đã có một gia đình và những đứa con khác.

Mỗi cậu bé có một tính cách, hoàn cảnh khác nhau nhưng qua mùa hè ấy, bọn nhóc đã thay đổi và có những bài học cho bản thân mình. Đó có thể là việc chấp nhận một người khác, một sở thích trái ý mình, đó có thể là sự dũng cảm vùng dậy hay định đoạt một ước mơ, hay chí ít là cũng có thể là đi tiểu một mình trong đêm.

Ông cụ cũng đã thay đổi. Từ chỗ chỉ ngồi nhà xem tivi, ăn những thức ăn nhanh, ông đã cùng bọn trẻ dọn dẹp nhà cửa, vườn tược, đi chợ mua thực phẩm tươi bổ sung. Thời gian ông cụ, nhân vật đi suốt chiều dài câu chuyện không hề được nêu tên ấy, thực - sự - sống cũng chỉ ngắn ngủi như thời khắc bông pháo hoa bung xòe trên bầu trời mùa hạ, nhưng nó đủ sức làm bừng sáng cả câu chuyện. Ông cụ giống như những bông cúc cánh bướm nở trái mùa, dù thân cây có ngắn hơn, mảnh dẻ hơn nhưng vẫn vượt qua gió bão để trổ cành đâm lá.

Kết thúc câu chuyện, khi mùa hạ đi qua nhường chỗ cho mùa thu, khi khu vườn ngập tràn những  cánh hoa, ông cụ đi xa mãi mãi thì bọn trẻ cũng không gặp nhau nữa. Nhưng cả bốn đều không tiếc nuối, vì ai cũng tìm thấy một nơi để neo đậu trong cuộc đời mình. Bọn trẻ đã hiểu thế nào là cái chết, điều mà chúng đã cố tìm hiểu trước đây, đồng thời lần đầu tiên cả đám thấm thía nỗi buồn khi mất đi người thân. Bọn trẻ đã không còn thấy sợ hãi về thế giới bên kia nữa vì trong thế giới đó có người quen của bọn trẻ ở đó, và điều đó chẳng phải là động viên tụi nó hay sao?

Cuộc sống này còn nhiều niềm vui đang chờ đón ta từng ngày, đơn giản chỉ như việc chờ đợi một bông hoa nở, xem pháo hoa nở giữa bầu trời mùa hạ, kể hàng tá câu chuyện không đầu không đuôi với một người sẵn lòng lắng nghe mình. Cuộc sống dù ngắn ngủi nhưng nếu ta biết tận dụng nó thì nhất định ta sẽ hạnh phúc

Cuốn sách có vẻ như là dành cho con nít khi viết về những cậu học sinh, thế nhưng cuốn sách cũng có những suy nghĩ rất người lớn. Đây không phải là cuốn sách dành cho trẻ con, cũng không phải là dành cho người lớn, mà nó là cuốn sách dành cho mùa hè. Truyện không ủy mị, gai góc, nội dung đơn giản những lại không hề dễ đọc, có lẽ là do cách diễn đạt của người Nhật. Những trang viết luôn bừng lên những cảm xúc đẹp đẽ, lạ lẫm của từng nhân vật, có những lập dị nhưng đáng yêu vô cùng, có những ngẫm nghĩ trẻ thơ nhưng chẳng hề ngây ngô.

Những tưởng mùa hè năm lớp Sáu sẽ trôi đi trong êm ả, Kiyama, Yamashita và Wakabe đều không ngờ chúng đang đứng trước ngưỡng của cuộc đời. Cuộc gặp gỡ với "ông cụ", người suốt câu chuyện không hề được nêu tên, đã đem đến cho ba đứa trẻ một tình bạn kỳ lạ. Có lẽ, đó là lần đầu tiên chúng kết bạn với người lớn, và đó là một mối quan hệ bình đẳng theo đúng nghĩa. Ba đứa giúp ông sửa nhà, chăm sóc vườn hoa, giặt và phơi quần áo... bù lại chúng được ông dạy gọt lê, dạy học chữ Hán, và trên hết, chúng học được rằng việc già đi, lưng còng xuống, mặt nhiều nếp nhăn cũng mang ý nghĩa. Ba đứa trẻ dần phải tự đối mặt với những thắc mắc của chính bản thân chúng về cuộc sống, những điều mà, có khi sống gần trọn cuộc đời người ta vẫn chưa hiểu nổi.

Kazumi Yumoto sinh năm 1959 tại Tokyo và theo học khoa sáng tác tại Đại học Âm nhạc Tokyo. Trong khoảng thời gian đó, cô từng viết lời cho các vở opera, kịch nói trên sóng phát thanh và truyền hình. Cuốn tiểu thuyết đầu tiên của của Kazumi - Khu vườn mùa hạ (Natsu no niwa) xuất bản lần đầu năm 1992 đã nhanh chóng giành được thành công ở trong và ngoài nước. Năm 1996, Khu vườn mùa hạ được đề cử giải thưởng văn học thiếu nhi Đức (German Juvenile's Literature Prize), và năm 1997 giành giải văn học thiếu niên danh giá hàng đầu của Mỹ là Boston Globe Horn Award. Cuốn tiểu thuyết từng được dựng thành phim năm 1996. Kazumi Yumoto hiện đang sống và sáng tác tại Tokyo.

Reviews 23

Ước gì cuốn sách kỳ diệu này có thể đem đến cho bạn những nụ cười hồn nhiên, hay một niềm vui nho nhỏ cho trái tim đang mệt mỏi khẽ rung lên vì hạnh phúc, tựa như cây kem ngọt mát ngày hè...

Nói về sự ra đi . Chính là sự ra đi. Đằng sau những bình yên xanh mướt của mùa hạ hay ánh nắng tươi rói nhảy nhót trong khu vườn có tình bạn kỳ lạ của 3 đứa trẻ và một ông lão hói đầu lại là một sự thật vẫn âm thầm ẩn nấp và có thể trỗi dậy bất cứ khi nào : CÁI CHẾT. Liệu nó có đáng sợ như nỗi lo của cậu nhóc hằng đêm phải đếm từng nhịp thở của mình?

(đọc tiếp...)

Câu chuyện nên thơ không lấp đầy chút nào định nghĩa về cái chết. Những giấc mơ mát lộng của trẻ nhỏ trong tiếng khúc khích cười, tiếng tâm hồn trong vắt được Kazumi Yumoto đem đến gửi tặng những người lớn suy tư . Với rất nhiều gió thổi qua tán gạo, mùi đất ẩm bốc lên cùng tiếng mưa lấp đầy tai , mùi háo hức trong lòng ba cậu bé khi biết đợi những hạt mầm lớn lên, đợi bông cúc cánh bướm gượng dậy sau cơn bão,... đã vô tình đánh thức bao tiếng thở dài đang nén chặt trong lồng ngực : Rằng đừng sợ hãi kể cả cái chết , đừng trốn tránh mọi điều đẹp đẽ nhất của thế giới này.

Khi đã dốc lòng cho những việc làm ý nghĩa , từ việc giản đơn là biết gọt lê, bổ dưa hấu , hay phơi quần áo và đổ rác giúp một cụ già, hóa ra :" Liệu đến một lúc nào đó tôi có thể làm được điều mà sau đó có chết cũng mãn nguyện không ... Nếu không làm vậy thì tôi sống vì cái gì cơ chứ ? "

[KHU VƯỜN MÙA HẠ - KAZUMI YUMOTO]

"Ánh sáng luôn hiện hữu quanh ta, nhưng màu sắc của nó lại ẩn đi. Trong thế giới này có lẽ có vô vàn thứ đang ẩn nấp, vô vàn thứ ta không nhìn thấy được. Có những thứ giống như cầu vồng, thời tiết thay đổi một chút là sẽ xuất hiện; nhưng cũng có những thứ, phải trải qua một quãng đường rất dài ta mới có thể thấy nó"

(đọc tiếp...)

Đây là một đoạn trích trong cuốn sách mà mình thấy rất thích, nó khiến mình phải suy ngẫm về những điều trong cuộc sống này. Cuộc sống sẽ có những điều ta không biết, nói đúng hơn là ta chưa biết. Bởi rốt cục ta cũng sẽ biết được mọi điều ẩn chứa đó, chỉ là sớm hay muộn. Nhưng để tìm ra những điều kỳ thú bị ẩn náu đi kia thì cũng chính là tùy vào mỗi người, tùy vào bản thân họ có sẵn sàng để tìm hiểu hay không? Và ở cuốn sách này, 3 nhân vật là ba cậu bé học lớp 6 - đã dám cùng nhau trải nghiệm để đi lý giải điều thắc mắc của mình, qua đó đã tìm được bao điều tốt đẹp, những giá trị thực ý nghĩa của cuộc sống.

Khu vườn mùa hạ - đó là 1 khu vườn đầy những ánh nắng điểm xuyết, xen kẽ, len lỏi vào các lá cây và đầy những khóm cúc cánh bướm kia hay chính là khu vườn đong đầy những kỷ niệm giữa 3 cậu bé với ông cụ thì mình cũng không biết, chỉ biết rằng đó chính là 1 khu vườn rất đẹp, rất nhiều điều ý nghĩa

Truyện kể về ba nhân vật là Kiyama - người kể chuyện cùng với Wakabe và Yamashita. Đó chỉ là những cậu học sinh lớp 6 thôi nhưng bỗng nhiên, cái chết lại đến gần với ba cậu bé kể từ khi bà của Yamashita mất. Những câu hỏi "Chết như thế nào?", "Người chết nhìn ra làm sao?" dường như cứ quanh quẩn trong đầu của 3 cậu bé khiến chúng muốn tìm hiểu về cái chết. Cả ba cậu đã cùng "theo dõi" một ông già, theo như lời kể, người ta không biết ông tên gì, là ai, chỉ biết rằng hình như ông sắp chết. Chính cái việc sắp chết ấy đã khiến ông trở thành "mục tiêu" của 3 cậu bé. Từ đó, những câu chuyện vừa nhẹ nhàng, vừa hài hước dí dỏm cứ xoay quanh câu chuyện. Nếu như lúc đầu ông cụ cứ mắng đuổi chúng thì về sau, chả biết từ lúc nào cả bốn nhân vật cách trở thành những người bạn thân thiết với nhau - những người bạn không phân biệt tuổi tác :)) có thể cùng nhau chia sẻ, giãi bày. Tình bạn của ông cụ và 3 cậu bé chính là điều khiến mình cảm động nhất ở cuốn sách. Đó cũng chính là những điều tốt đẹp mà 3 cậu bé nhận được.

Cái kết của cuốn sách thì mình không bất ngờ cho lắm, nhưng thực sự nó đã khiến mình phải suy ngẫm. Cái kết đó sẽ khiến người ta day dứt mãi nhưng chính điều đó cũng đã để lại dư âm trong lòng người đọc, Về câu chuyện trong khu vườn kia ở mùa hạ năm nào, đã từng có những tiếng nói, nụ cười, những kỷ niệm đẹp về Kiyama, Wakabe, Yamashita với ông cụ

Câu chuyện viết nên một cách vô cùng chân thực dưới ngòi bút của Kazumi Yumoto, đó là 1 câu chuyện cho thiếu nhi, nhưng dường như qua đó lại là câu chuyện cho tất cả mọi người. Mọi việc cứ diễn ra nhẹ nhàng, không quá gay cấn nhưng lại thấm thía biết bao bài học về cuộc sống.

Cuốn sách có lẽ sẽ không hợp với những bạn thích "cảm giác mạnh" bởi lẽ nó quá nhẹ nhàng và man mác buồn. Nhưng nếu được, các bạn vẫn hãy thử đọc nó nhé =)

Khu Vườn Mùa Hạ, một cuốn sách nhẹ nhàng nhưng vẫn ẩn chứa đầy tính nhân văn của tác giảKazumi Yumoto. Câu truyện dường như xoay quanh cái sự tồn tại của con người - cái chết, một điều tôi thường thấy trong các tác phẩm Nhật Bản.

Khu Vườn Mùa Hạ xoay quanh tình bạn giữa ba cậu bé Wakabe,Yamashita và Kiyama. Mở đầu câu chuyện là đám tang của bà Yamashita, điều đó khiến Wakabe tò mò muốn biết người chết thì như thế nào nhỉ? Thế là cậu rủ hai người bạn của mình theo dõi 1 ông cụ đã rất già sống một mình gần khu chung cư cậu ở. Để làm một điều thật ngớ ngẩn: xem ông cụ chết như thế nào. Thế là ba đứa trẻ chơi trò thám tử, chúng cứ đi theo ông khắp mọi nơi. Rồi vô tình thế nào mà chúng bước cả vào trong cuộc sống của ông. Kiyama, Wakabe và Yamashita giúp ông đổ rác, phơi đồ, nhổ cỏ... Còn ông thì từ một ông già lầm lì suốt ngày coi tivi và ăn đồ hộp đã trở thành một con người khác, ông vui tươi hơn, chăm sóc cho ngôi nhà và cả chính mình hơn nữa.

(đọc tiếp...)

Bọn trẻ dường như đã tiếp thêm sức mạnh sống cho ông. Ông giúp ba đứa giải đáp nhiều thắc mắc trong cuộc sống. Ông dạy chúng viết chữ Hán, gọt lê,.. rồi ông còn chế tạo pháo hoa để gây bất ngờ cho bọn trẻ. Mùa hè cứ tưởng thế mà yên bình trôi qua nhưng... ông đã qua đời. Ông ra đi thanh thản trong giấc ngủ, bên cạnh còn có chùm nho rửa sạch, để đợi tụi trẻ đến ăn cùng. Ông đã ra đi nhưng ông cũng đã góp phần dạy dỗ tụi trẻ thành những con người tốt hơn. Một ông cụ tốt bụng mà không được nhắc tên đến một lần trong suốt cuốn truyện...

Khu vườn mùa hạ _ Kazumi Yumoto

Vậy là đã hoàn thành trọn bộ ba tác phẩm về ba mùa xuân , hạ , thu của tác giả Kazumi Yumoto . Mỗi lần đọc là lại được đắm chím trong những cảm xúc hoàn toàn khác nhau của từng câu chuyện truyền tải trong mỗi cuốn sách .

(đọc tiếp...)

Khu vườn mùa hạ có lẽ là tác phẩm mình ưng ý nhất trong bộ ba . Không phải là văn phong khác lạ mà chính là những gì ẩn chứa trong nó làm mình ấn tượng và thỏa mãn .

Bìa cuốn sách thì vẫn đơn giản là một màu sắc như những cuốn sách trước mà mình đã review . Mình không thích cách thiết kế bìa này lắm vì nhìn dễ gây cảm giác nhàm chán . Nhưng vì mình thích màu xanh nên có thể không mấy khắt khe .

Mùa hè năm lớp sáu của ba cậu bé Kiyama , Wakabe và Yamashita . Tác giả đã nối chân người đọc cùng giọng kể chuyện của Kiyama một cách vô cùng khéo léo . Và sự tò mò về cái chết của chúng lại được đánh thức từ sau khi cái chết của bà Yamashita xảy đến .

Và cũng từ ấy mà chúng cùng nhau thực hiện phi vụ theo dõi ông cụ theo như lời đồn thổi rằng sắp chết . Chúng chẳng rõ ông tên gì , là ai và chỉ khao khát tìm hiểu về cái chết . Những tình tiết vô cùng nhẹ nhàng , lúc lại hài hước về cuộc sống xoay quanh tình bạn nảy sinh giữa ông già và Kiyama , Wakabe , Yamashita . Tất cả đã cùng nhau trải qua một mùa hè thật đáng nhớ .

Cái kết khiến bản thân mình day dứt và ám ảnh về nó khá lâu . Dư âm về những kỉ niệm đẹp của tình bạn còn quá lớn , dư âm bởi những âm thanh ngọt ngào của mùa hè năm ấy. Nhẹ nhàng vậy đấy , nhưng lại khiến con người ta nhớ mãi không quên .

Ảnh #m.t.d 1511

Tôi biết đến “ Khu vườn mùa hạ” một cách tình cờ và chọn mua khi vẫn chưa biết đó là một tác phẩm hay và có ý nghĩa với tôi như vậy. Chỉ đơn giản vì khi nhìn thấy trang bìa cuốn truyện có cái gì đó như là một niềm vui sướng, thanh thản đang dâng lên trong con người tôi. Nó mang lại cho tôi một cảm giác thật mới mẻ, thật dễ chịu như khi được đi dạo giữa những hàng cây với đầy nắng và gió.

Câu chuyện bắt đầu bằng việc kể về ba cậu bé Kiyama, Yamashita và Wakabe với những tò mò và thắc mắc trẻ thơ về “cái chết” – cái thế giới khác hẳn nơi mà cả ba đang sinh sống. Một thế giới của bóng tối, những hồn ma vô cảm không hề “ để tâm xem chúng ta sợ điều gì, quan tâm đến điều gì” mà chỉ đơn giản là “ sấn tới mà thôi”. Và để làm thỏa mãn trí tò mò của mình cả ba quyết định sẽ theo dõi một ông cụ đã già gần đó để xem lúc chết ông sẽ chết như thế nào, ông sống cô độc nên nếu khi chết ông muốn nói lời trăn trối ai sẽ là người nghe ông. Một câu chuyện với nội dung thật lạ nếu chỉ nghĩ đó chỉ là câu chuyện dành cho trẻ em. Bởi nó đề cập đến những điều mà có lẽ “ có khi sống gần trọn cuộc đời ta vẫn chưa hiểu nổi”. Câu chuyện xoay quanh tình bạn kỳ lạ giữa ông cụ và ba cậu bé, lúc đầu là sự e dè và sau đó là với những sự chia sẻ và giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống. Một câu chuyện với những nội dung thật giản dị, đời thường nhưng lại khiến ta có thể cảm nhận được nhiều điều thật sâu sắc.

(đọc tiếp...)

Có một đoạn văn về câu hỏi của Kiyama – nhân vật tôi trong truyện cứ khiến tôi nghĩ đến mãi. “…Tôi vừa nhấc túi rác lên thì nghe có tiếng mèo hoang vang lên phản đối. Mùi chua bốc lên…Sao lại có mùi hôi như thế này được nhỉ ? Câu trả lời là do đồ ăn thối rữa gây nên. Chuối,cơm hộp hay cả đồ hộp nữa, vốn dĩ rất ngon nhưng khi đã thối rữa đều tỏa ra thứ mùi kinh tởm này. Không hiểu sao tôi thấy điều này thật bí ẩn. Thối rữa chẳng qua chỉ là kết quả của quá trình biến đổi. Thịt hầm tỏa ra mùi thơm cũng là do biến đổi, rượu lên men cũng là do biến đổi, đồ ăn thối rữa cũng là do biến đổi. Nhưng tôi lại cảm thấy thứ này có “mùi thơm”, thứ kia có “ mùi thối” . Phải chăng sự biến đổi cũng có “biến đổi xấu” và “ biến đổi tốt”….”

Đúng là có những thứ mà ngay từ khi sinh ra chúng ta đã sẵn có như năm giác quan : thính giác, vị giác, xúc giác, khứu giác và thị giác. Nhờ đó, chúng ta không cần phải suy nghĩ nhưng vẫn có thể cảm nhận được mọi vật xung quanh như biết cái này là nóng hay lạnh, là cứng hay mềm, là thơm hay không thơm…Nhưng vì sao có những “ sự biến đổi” dù trí não chúng ta đã suy nghĩ nhưng ta vẫn không hiểu đâu là đúng đâu là sai, nó vẫn có thể khiến ta cảm thấy mập mờ, khó hiểu và có thể trở nên “biến đổi xấu” và “ biến đổi tốt”. Tôi rất phân vân liệu sự đánh giá tốt xấu, đúng sai đó đâu mới được coi là chuẩn mực, đâu mới là giới hạn mà con người có thể đạt tới, đâu mới là bến bờ của hạnh phúc và niềm vui mà chúng ta vẫn đang không ngừng tìm kiếm. Liệu chuẩn mực đó có được tính theo số đông hay theo một chuẩn mực nào khác. Và liệu cách sống của “ ông cụ ” khác với phần đông mọi người xung quanh, cách sống đó có bị coi là kì dị, là sai lầm.

Sưu tầm
Thông tin chi tiết
Tác giả Kazumi Yumoto
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Văn Học
Năm phát hành 07-2018
Công ty phát hành Nhã Nam
ISBN 2518021051911
Kích thước 12 x 20 cm
Giá bìa 58,000 đ
Thể loại