Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Hóa Thân

"Một sáng tỉnh giấc sau những giấc mơ xáo động, Gregor Samsa, nằm trên giường, nhận thấy mình đã biến thành một con côn trùng khổng lồ. Anh nằm ngửa trên cái lưng rắn như thể được bọc giáp sắt, và khi dợm nhấc đầu lên, anh nhìn thấy bụng mình khum tròn, nâu bóng, phân chia làm nhiều đốt cong cứng đờ, tấm chăn bong đắp trên bụng đã bị xô lệch, gần tuột hẳn. Chân anh nhiều ra, mảnh khảnh đến thảm hại so với phần còn lại của thân hình to đùng, vung vẩy bất lực trước mắt anh."

Reviews 16

Chuyện bắt đầu vào một buổi sáng Gregor Samsa ngủ dậy muộn. Bỗng dưng anh thấy cơ thể mình nặng nề, cái lưng cứng rắn như thể được bọc giáp sắt, bụng thì khum tròn nâu bóng, phân chia làm nhiều đốt cong cứng đờ, chân anh nhiều ra, mảnh khảnh đến thảm hại so với phần thân thể to đùng còn lại.

Ban đầu anh chỉ nghĩ là một giấc chiêm bao. Nhưng khi đã hoàn toàn tỉnh táo anh biết mình đã trở thành một con côn trùng. Gregor Samsa đã hóa thân, một cách khó hiểu.

(đọc tiếp...)

Kỳ lạ là Gregor không hoảng loạn, cũng không đau khổ. Anh lãnh tĩnh trước hoàn cảnh của mình. Điều duy nhất anh lo là sẽ trễ giờ làm. Anh phải đi làm, anh cần công việc đó. Anh cần số tiền nó mang lại để trả nợ cho cha anh, để cả gia đình anh được sống an nhàn sung sướng, để em gái yêu quý của anh được học vĩ cầm trong Nhạc viện.

Điều duy nhất Gregor không lo đến là bản thân anh.

Trong khi hàng ngày anh phải dậy từ 5 giờ sáng, vội vàng đón các chuyến tàu. Lại vội vàng đi chào hàng khắp nơi, tối tối có khi chỉ quăng mình vào một khách sạn tồi tàn ẩm thấp nào đó ngủ tạm thì cha mẹ anh vẫn điềm nhiên dùng điểm tâm, em gái anh vẫn điềm nhiên ngủ nướng. Họ lo anh trễ tàu sẽ muộn giờ làm chứ không lo anh có ốm đau gì không, không lo anh có ăn sáng hay không.

Gregor và gia đình anh như một nghịch lý nhân sinh vậy. Khi bạn cho đi, lần đầu bạn sẽ nhận lại lòng biết ơn. Lần hai lần ba lòng biết ơn ấy cứ giảm dần đi rồi đến một ngày thậm chí cho đi trở thành nghĩa vụ của bạn.

Thật sự đây là một quyển sách rất buồn. Tôi đã vô cùng muốn khóc, ấy vậy mà không làm sao có thể rơi nước mắt được. Nỗi buồn thương cho số phận Gregor cứ ám ảnh tâm trí tôi, đè nặng lên tim tôi. Kafka à, sao một câu chuyện với bút pháp trung dung tĩnh lặng lại có thể gây đau đớn đến thế này.

Phải chăng vì chính Gregor cũng không mảy may suy nghĩ đến nỗi đau của mình mà tôi không thể khóc?

Hay vì cả gia đình mà Gregor đã dùng cả thanh xuân đánh đổi cho họ sự an bình cũng không thương tiếc cho anh nên tôi mới không rơi nước mắt được?

Tôi không biết vì sao nhưng tôi giận lắm. Giận Gregor quá mức bác ái, quá mức hy sinh vì người khác một thì tôi còn giận nơi từng là gia đình anh mười.

Trong khi bản thân Gregor vẫn luôn nghĩ mình là con người dù bề ngoài có ra sao thì gia đình anh lại chỉ coi anh như một con quái vật. Dù anh có dùng thân xác xấu xí của mình bày tỏ thiện chí với họ, cho họ thấy anh không hề thay đổi ra sao thì họ vẫn cứ ghê tởm và xa lánh anh.

Cha anh sẵn sàng dùng bạo lực với thân thể đã biến đổi của anh, không nương nhẹ, không thương tiếc. Mẹ anh thậm chí chỉ nhìn anh thôi cũng đã ré lên rồi ngất lịm, dẫu cho bà ấy tỏ ra còn vương vấn cậu con trai hết mực yêu thương gia đình này bao nhiêu. Em gái anh, kẻ đối xử tốt với anh duy nhất trong nhà cũng chỉ hành động như thể đang ban ơn cho anh trai, đang thể hiện cô là một người trưởng thành. Trong khi đồ anh ăn bị dùng chổi lùa đi như thể rác rưởi, hễ anh lộ thân mình ra là cô gái ngay lập tức chạy trốn...

Không ai từng thực sự tìm hiểu chuyện gì xảy ra với Gregor. Không ai quan tâm con côn trùng gớm ghiếc kia liệu có còn là con người hay không. Họ mặc định Gregor hoàn toàn chỉ là một con vật, mặc định anh trở thành gánh nặng trong cuộc đời họ, cản trở họ có cuộc sống tốt hơn. Thật trớ trêu khi mới hôm trước một mình Gregor gánh cả ba người trên đôi vai mình còn hôm nay ba người họ lại không thể, cũng không muốn gánh vác trách nhiệm với một mình anh.

Trong quãng thời gian hóa thân nghiệt ngã ấy Gregor không ngừng đấu tranh giữ lại bản ngã con người của mình. Anh buồn phiền vì những thói quen của côn trùng cứ bám lấy anh, nhưng dù thế nào anh vẫn muốn làm một con người qua lớp vỏ cứng to đùng đang bao trùm mình ấy.

Dù bị ghẻ lạnh, bị bỏ mặc trong bóng tối khi ngay ngoài phòng khách cả gia đình đang quây quần êm ấm tôi cũng chưa từng thấy Gregor oán trách ai. Nếu có trách anh chỉ trách bản thân mình sao lại vô dụng đến thế, sao không để cha mẹ an dưỡng tuổi già và em gái non nớt được học hành xứng đáng cơ chứ.

Gregor càng tốt đẹp bao nhiêu gia đình anh càng hiện rõ lên thói xấu xí của họ bấy nhiêu. Nếu anh chỉ là hóa thân ở vẻ bề ngoài thì cha mẹ và em gái anh đã hoàn thành cả cuộc "hóa thân" tâm hồn chỉ trong một thời gian ngắn ngủi. Người cha bệ vệ biết tìm một công việc nuôi gia đình. Người mẹ yếu đuối biết may vá để phụ thêm chi tiêu. Em gái bé nhỏ biết ra ngoài va vấp. Tất cả họ khi không còn sự bảo trợ của Gregor đều tự biết cách xoay sở cho cuộc đời mình.

Và cái phần tình cảm ít ỏi họ dành cho một thành viên vô dụng nhất, kẻ chỉ có thể loanh quanh trong góc phòng âm u bẩn thỉu, một Gregor đã hóa thân cũng dần biến mất. Đỉnh điểm của tấn bi hài kịch là lúc đứa em gái bé nhỏ thân thương của anh lớn tiếng chỉ trích anh là quái vật. Không tiếc lời khuyên cha mẹ từ bỏ chính con trai họ, anh trai cô.

Franz Kafka quả xứng với dang xưng thiên tài của các thiên tài. Ông bằng những câu từ đơn giản nhất khéo léo diễn tả cả quá trình biến đổi tâm lý con người. Từng lớp ngụy trang bị ông bóc trần, phơi bày ra cho người đọc thấy. Nó không gây hoang mang mà chỉ có một niềm xót xa vô tận.

Những kẻ từng là một gia đình cuối cùng đến cái chết của Gregor cũng không gợi cho họ sự quan tâm. Thậm chí thân xác đã biến đổi của anh bị mụ giúp việc xử lý ra sao họ cũng không muốn nghe, không muốn biết. Được tin con vật trong cái phòng bẩn thỉu kia đã chết họ đều thở dài, tiếng thở của sự giải thoát đầy nhẹ nhõm.

Rốt cuộc ai mới là kẻ đã hóa thân?

Rốt cuộc vì sao tôi vẫn không thể khóc thương cho bản ngã đã mất của con người?

Hóa Thân

by Franz Kafka

(đọc tiếp...)

Hừm, Kafka. Thực ra ban đầu mình muốn bắt đầu với Franz Kafka bằng cuốn này, vì có vẻ như đây là truyện dễ đọc nhất của Kafka, cũng là truyện được nhiều người biết tới nhất. Nhưng cũng do đẩy đưa, nên truyện ngắn đầu tiên mình đọc của Kafka lại là Nghệ sĩ trò nhịn đói, viết không lâu trước lúc Kakfa mất. Rồi sau đó lại bưng luôn quyển tuyển tập Kafka, bản tiếng Anh trong bộ Everyman's Library (đẹp khỏi nói rồi) rồi với cuốn Vụ Án nữa. Tóm lại Hóa Thân là một trong những truyện cuối cùng mình đọc của Kafka. Và đúng như người ta nói thì truyện này là truyện dễ đọc nhất của ông, mình cũng thấy vậy.

Cốt truyện thì mình nghĩ ai cũng biết rồi Gregor Samsa một hôm ngủ dậy thấy mình bị hóa thành một con bọ xấu xí, rồi chuyện gì xảy đến với anh thì đọc đi rồi biết ;) tại vì cuốn này ngắn lắm, nói ra là hết chuyện để đọc luôn á. Mà cũng hay thật, mình thấy sao nhã xuất bản Nhã Nam hay xuất bản những cuốn mỏng dánh như vầy hay thật ấy. Vì lúc mình đọc trong bộ tuyển tập Kafka (bạn nào có điều kiện tìm thử bản của Everyman's Library đọc sẽ thấy) mình thấy truyện nó ngắn lắm. Vậy mà bản tiếng Việt, không biết chỉnh font chữ, căn lề, bla bla làm sao mà thành được một cuốn sách hơn 100, mà cầm lên vẫn không cảm giác quá mỏng.

Tiêu đề Hóa thân gợi cho người đọc nhiều cách hiểu. Theo mình, trong cuốn này không chỉ có Gregor hóa thân thành con bọ, mà còn nhiều lần hóa thân khác nữa mà khi đọc nếu cố chú ý sẽ thấy được. Mình không nghĩ đây là tác phẩm hay nhất của KAfka, chắc chắn là không, nhưng nếu ai muốn thử đọc Kafka thì nên bắt đầu với Hóa Thân.

Cuốn: # Hóa Thân

Tác giả: # Franz Kafka

(đọc tiếp...)

Hóa thân- một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất mang đậm chất văn tinh túy và dị biệt của Franz Kafka.

Là một tiểu thuyết hư cấu khá ngắn( chỉ khoảng hơn 100 trang bản tiếng việt), Hóa thân là một cuốn sách mà bạn có thể đọc trong chỉ một ngày, xong những ấn tượng về cuốn sách này sẽ còn hằn in mãi trong tâm trí người đọc.

Truyện kể về một anh chàng có tên Gregor thức giấc vào một buổi sáng sớm như thường lệ nhưng đột nhiên nhận ra bản thân mình đã trở thành một con côn trùng. Điều đáng nói là mọi việc xảy ra rất điềm nhiên, Gregor không hề tỏ ra hoảng sợ hay mất bình tĩnh , trong suy nghĩ anh vẫn luôn là hình ảnh của công việc vất vả thường ngày nay đây mai đó để chăm lo cho gia đình , anh lo lắng nếu đến muộn sẽ bị trừ lương hay bị chủ mắng.

Qua từng trang giấy tác giả phác họa hình ảnh của Gregor trong hình hài côn trùng một cách rất dị biệt, vẫn đầy tính con người trong đó. Gregor dường như vẫn giữ một bộ não tỉnh táo của loài người, nhưng với thân thể và giọng nói của một con côn trùng. Anh đau đớn biết nhường nào nhưng chẳng thể nói ra suy nghĩ của mình. Anh quen dần với những thức ăn hàng ngày mà hàng ngày bỏ đi , những thức ăn ôi thiu mốc thối. Anh vẫn cố che chở cho em gái, vẫn nghĩ về giấc mơ trở thành một nhạc sĩ của cô em, vẫn nấp dười chiếc trường kỉ mỗi khi em gái cho ăn để tránh làm cho em mình hoảng sợ. Tất cả đều thay đổi, từ một người trụ cột trong gia đình, nay anh trở thành một kẻ ăn bám, một kẻ khiến chính người nhà phải khiếp sợ. Mọi thứ diễn ra như hiệu ứng domino, Gregor bị cha rồi mẹ rồi cuối cùng là chính em gái mình hắt hủi bỏ bê, bị chính cha ruột quăng một quả táo găm thằng vào lưng-còn nỗi đau nào hơn. Cái chết đến với anh một cách tưởng chừng như thanh thản nhưng thực ra chỉ là sự giải thoát khỏi những nỗi đau mà anh phải chịu đựng.

Tác phẩm mang đến cho người đọc một cái nhìn khác biệt về số phận con người. Nhìn Gregor không giống như một con côn trùng mà chỉ như một con người đang khỏe mạnh bỗng chốc trở nên vô dụng. Con người là vậy, khi có ích thì được mọi người quý mến , khi tàn phế thì chỉ như một bãi rác không ai thèm chứa chấp ngay cả chính gia đình mình!

Người chia sẻ: Nguyễn Đình Tuấn Anh

Nguồn : CLB YÊU SÁCH BÁCH KHOA

https://www.facebook.com/CLBYeuSachBachKhoaHaNoi/

Đọc vào cuối tuần để thứ hai có động lưc đi làm

Thức dậy, Gregor biến thành một chú bọ khổng lồ nhưng vẫn giữ nguyên khuôn mặt và tư duy.

(đọc tiếp...)

Trước đó anh là trụ cột nuôi sống gia đình gồm một người cha thất bại trong kinh doanh, người mẹ đau ốm và đứa em khờ khạo chỉ biết ăn sung mặc sướng và chơi violin.

Khi anh nhận thức bản thân cách nào đó đã trở thành một chú bọ, anh chỉ lặp đi lặp lại suy nghĩ làm sao cho kịp chuyến tàu 7h rồi 8h, làm sao để giải thích với ông chủ, anh chấp nhận hóa thân mới của mình nhưng anh vẫn muốn lao động để bảo bọc gia đình của mình. Gia đình và ông chủ anh thì ngược lại, họ hết sức kinh hãi, ông chủ anh tắt tiếng, bỏ chạy, anh chính thức mất việc. Gregor từ trụ cột gia đình trở thành người cần cưu mang, bao bọc, giờ đây anh đích thực là một kẻ phụ thuộc, ""ăn bám"" gia đình.

Chúng ta có thể cảm nhận được Gregor là một người đàn ông hết sức yêu thương cha mẹ, em gái mình. Nhưng với hình hài quái dị này, gia đình anh liệu có chấp nhận anh? Có cưu mang, thương yêu anh như anh đã chăm lo, bảo bọc họ bao tháng ngày qua? Kết thúc truyện bản thân tôi cảm thận như là một sự giải thoát, là cánh cửa duy nhất dẫn Gregor và cả gia đình anh đến với bình yên.

Tác phẩm chỉ trên 100 trang nhưng chứa đựng tấn bi kịch hãi hùng, nỗi đau đớn khủng khiếp của một số phận con người, cần đọc nhiều lần để nhắc nhở bản thân trân quý cuộc sống và thân thể, sự tự do, khả năng và quyền lao động - tạo ra giá trị của bản thân mình.

Kafka làm tôi run rẩy sợ hãi.

Đời người như một giấc chiêm bao, có giấc mơ đẹp, có cơn ác mộng, nhưng dù là thứ nào, thì khi tỉnh dậy, chúng ta vẫn phải đối mặt với một cuộc đời nửa tốt nửa xấu. Nhưng khi chính cơn ác mộng lại trở thành đời thực thì sao, giống như Trang Chu mộng hồ điệp, cuối cùng không phân biệt được là Hồ điệp mộng Trang Chu hay Trang Chu mộng hồ điệp nữa...

(đọc tiếp...)

Có thể nói Kafka chính là người đã lồng ghép nửa mơ nửa thực ấy trong tác phẩm Hóa thân của mình. Gregor Samsa chỉ là một anh chàng nhân viên tầm thường đến không thể tầm thường hơn, và một ngày đầy mệt mỏi, sau khi anh tỉnh lại, thì anh đã bị vướng vào một ác mộng - anh bị hóa thành một loài động vật với thân mình bè ra, và bốn cái chân cũn cỡn. Đó là con gián, và nói một cách chính xác, anh thành một con-gián-có-mặt-người. Cuộc đời thật tàn nhẫn với Gregor, anh chẳng thế làm một con người bình thường, cũng chẳng thể làm một con gián bình thường, tiếp tục cuộc đời đơn điệu của mình, mà anh phải sống tiếp, sống một cách mệt mỏi, vì những lo nghĩ cho gia đình, vì những gánh nặng gia đình vốn đè trên vai mình đã quen, khi bỏ xuống lại trái lo phải nghĩ tới nó.

Đề tài của Hóa thân không phải thật mới lạ trong thời hiện đại bây giờ: hóa thành loài vật. Cùng là việc hóa thành các loài động vật khác, tôi có đọc Animorphs - người hóa thú, và từng thích nó. Mặc dù mỗi cuốn có một đề tài riêng - cuộc phiêu lưu của đám thiếu niên trong cuộc hành trình chống lại người ngoài hành tinh, và cuộc sống của anh chàng nhân viên tầm thường - nhưng nếu phải nói tôi thích cuốn nào hơn, thì có lẽ đó là Hóa thân. Ở Animorphs hay Hóa thân, thì sự biến hóa diễn ra ở cả tâm sinh lý, nhưng Animorphs chỉ là những bản năng, còn Hóa thân là những nội tâm vặn vẹo theo hình hài...

Một cơn ác mộng theo nghĩa bóng nhưng lại ẩn chứa những điều chân thực và "rất đời". Kafka thật khéo léo khi khắc họa chân dung cuộc đời của cả một gia đình một cách chân thực, xúc động nhưng cũng đáng sợ đến vậy. Hóa thân làm tôi ghê sợ loài người bởi một người cha, người mẹ, người em gái, nhưng còn ghê sợ hơn bởi chính Gregor. Mang hình hài ác quỷ, và cái tâm cũng dần thay đổi, yêu gia đình, nhưng rồi trong tình yêu ấy cũng mang một sự ích kỷ đến đáng thương riêng. Cái ích kỷ của Gregor là ích kỷ đối với người thân, nhưng yêu thương chính mình, và tôi thích điều ấy ở anh.

Cuốn Hóa thân thật sự rất mỏng, nhưng nó làm tôi phải mất kha khá thời gian đọc, và đọc lại vài lần vài đoạn. Không phải do Hóa thân dở, mà do tôi sợ hãi, sợ hãi trước những con người trần trụi, xã hội trần trụi với những bộ mặt thật xấu xí. Nếu họ không đối xử vậy với Gregor, nếu Gregor không "hóa thân", nếu....

Thông tin chi tiết
Tác giả Franz Kafka
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Văn Học
Năm phát hành 10-2014
Công ty phát hành Nhã Nam
ISBN 8935235203822
Kích thước 13 x 20.5 cm
Số trang 128
Giá bìa 40,000 đ
Thể loại