Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Ba người phụ nữ sống trong một ngôi làng.

Người thứ nhất độc ác, người thứ hai dối trá, người thứ ba ích kỷ.

Tuy nhiên họ có cùng một điểm chung, một bí mật, đại loại thế: cả ba đều mong ước ra đi...

Mười ba ngày trôi qua như một dấu ngoặc đơn trong cuộc đời họ... Mở ngoặc là một vụ giết người, vào ngày đầu tiên, và đóng ngoặc là một vụ giết người khác, vào ngày cuối cùng..."

Bạn có mê trường phái Ấn tượng?

Ban có biết danh họa Monet?

Bạn có biết một trong những nguồn cảm hứng lớn nhất của ông?

Chính là từ khu vườn ao nổi tiếng, - những bức tranh hoa súng nổi tiếng của Monet đều được vẽ từ khu vườn này.

Và khu vườn với ngôi làng Giverny đã là bối cảnh cho tiểu thuyết trinh thám ly kỳ của Michel Bussi. Trong mười ba ngày, hàng loạt vụ giết người khuấy động cảnh tĩnh mịnh của Giverny. Mọi thứ liên quan tới ba người phụ nữ, cùng những lời đồn thổi về một kiệt tác hội họa bị đánh cắp.

Với Hoa súng đen, Michel Bussi càng khẳng định biệt tài dẫn dắt - ông đã hòa quyện thực và ảo một cách điêu luyện, khiến độc giả cuốn đi, mê say tới tận trang cuối.

Reviews 7

Hoa Súng Đen - Michel Bussi

Review của EMi Delicate

(đọc tiếp...)

Nymphée - Nymphéas (Nữ thần - Hoa súng)

Tội mộng mơ tôi chấp thuận để người ta định đoạt

(Nymphée - Louis Aragon)

Nếu cuộc sống như sống trong một bức tranh, không bao giờ mong đào thoát được khỏi khung tranh. Nếu cuộc sống như sống trong một ao tù, dù cái ao hoa súng có nổi tiếng và đi vào lịch sử thì dưới bề mặt hoa súng bảy sắc cầu vồng vẫn là một làn nước tối, làn nước là sự kết hợp của tất cả các gam màu, nó tạo ra màu đen. Sống như vậy rất gần với sống trong một khu vườn đẹp của nhà thương điên.

Chỉ là nỗi buồn chán, niềm tin chắc chắn về một cuộc sống khác tồn tại ngoài kia. Ngông cuồng, tất nhiên là ngông cuồng, nhưng nó không phải điều vụn vặt. Nó là điều căn bản, rất căn bản. Bi kịch người phụ nữ trong câu chuyện Hoa súng đen của Michel Bussi gợi cho tôi nhớ đến Madame Bovary của Gustave Flaubert

Làng Giverny với khu vườn ao nổi tiếng, nơi hai trăm bảy mươi hai bức tranh hoa súng được danh họa Claude Monet vẽ tại đây là bối cảnh cho tiểu thuyết Hoa súng đen của Michel Bussi. Ba người phụ nữ sống cùng ngôi làng Giverny. Người thứ nhất hơn 80 tuổi, góa phụ, độc ác và sở hữu một bức tranh đẹp. Người thứ hai 36 tuổi, vợ của một ông chồng hay ghen, một cô giáo xinh đẹp quan tâm tới nghệ thuật và dối trá. Người thứ ba gần 11 tuổi, xinh xắn, vẽ đẹp, rất đẹp và ích kỷ. Ngôi làng Giverny nhỏ bé với vài trăm người, yên bình và nổi tiếng như vậy nhưng cả ba người phụ nữ đều mong thoát khỏi nó. Người thứ ba trẻ tuổi nhất, có tài năng, Fanette Morelle. Người thứ hai xinh đẹp, khôn khéo nhất, Stéphanie Dupain. Người thứ nhất, già nhất, kiên định nhất, nhân vật xưng tôi.

Câu chuyện diễn ra trong 13 ngày, từ 13/5-25/5/2010, những song sắt của làng Giverny lần lượt được họ gỡ bỏ, câu chuyện thật khắc nghiệt, đau đớn, chỉ một người được giải phóng, thậm chí không một ai thoát ra, nó trở thành nỗi ám ảnh. 13 ngày lần lượt trôi qua, sự thật cứ dần hé lộ, mỗi tình tiết ngoi lên khỏi ao hoa súng là một tia sáng dẫn hai thanh tra Laurenc Sérénac ma lanh, lãng mạn và Sylvio Bénavides sục sạo, nhạy cảm đến một hướng điều tra mới, theo hướng khiến cho vẻ yên bình của ngôi làng sụp đổ trên cát và hai thanh tra lại tiếp tục đi vào ngõ cụt. Nhưng giống như sự yên ả và tiếng tăm của ngôi làng mà danh họa Monet sống, sự thật ngủ vùi, không nên được phơi bày, đó là việc của một ai đó khác.

Michel Bussi làm người đọc tin vào điều, chắc chắn là không có sự ngẫu nhiên hay tình cờ. Mỗi sự kiện đều đúng chỗ đúng thời điểm. Các mảnh ghép được xếp đặt rất tài tình, linh tính người đọc luôn ở trạng thái báo động, cả ba người phụ nữ này, người hơn 80 tuổi, người 36 tuổi, người 11 tuổi đều có sự lặp lại của số phận, dựa trên những hiểu biết, sự quan tâm, năng khiếu hội họa, họ đều có tài năng, đều có cùng một sợi chỉ mảnh đi xuyên, ba người đều có bên mình người đàn ông yêu họ đến mù quáng tội lỗi. Vậy là truyện gì đây.

Truyền thuyết về những bức tranh hoa súng màu đen như cách Monet đã quan sát cái chết của chính mình trong sự phản chiếu của những bông hoa súng và lưu nó trên vải, như làn nước lặng, như cả cuộc đời đang diễn ra dưới làn nước. Còn câu chuyện xảy ra ở ao hoa súng giờ đây lại là câu chuyện về cô bé 11 tuổi vẽ mặt nước như người ta có thể nhảy xuống đó, bồng bềnh trên mặt nước, trồi lên trên nó, thậm chí bay lên, một bức "Hoa súng" như Monet có thể vẽ khi ông 11 tuổi, những bông súng bảy sắc cầu vồng.

Quá khứ, hiện tại, thực tế và ảo ảnh được tua qua lại đan cài trong con mắt quan sát, hồi tưởng, chắp nối của nhân vật tôi, bà lão hơn 80 tuổi, tất cả được phản chiếu xuống dòng sông nhỏ định mệnh, nơi mà những cuộc đời vĩnh viễn mất đi.

Người ta có thể lấy làm kinh ngạc về những điều tình yêu làm được trong đời, nhưng cũng ngạc nhiên và tuyệt vọng không kém về những điều tình yêu phá vỡ, đục bỏ. Phải yêu "nhiều" bao nhiêu để kịp nhận ra mình đã yêu "ít" thế nào.

Một câu chuyện viết rất khéo, và tôi có khát khao đọc lại để bới ra một chi tiết rất nhỏ "bị hớ" nào đấy mà tôi không biết có tồn tại hay không, không có gì là hoàn hảo cả (cuộc đời chả dạy thế là gì :p) biết đâu tác giả vô ý lộ 1 kẽ nứt rất nhỏ nào thì sao vì cấu tứ câu chuyện hoàn hảo, chặt chẽ quá, hoàn hảo không chịu được, cài cắm, dẫn dắt, quyện cả thực và ảo, quá khứ và hiện tại không chê vào đâu được. Hoa súng đen là quyển thứ hai tôi đọc của Michel Bussi. Giống như Xin đừng buông tay thì những nhân vật điều tra, phá án đều không đóng vai trò rõ nét mấy trong việc tìm ra sự thật, tội ác, hung thủ hay lý giải câu chuyện. Nhưng cái hay và cũng là thế mạnh của Michel Bussi chính là tính chính xác và khả năng dẫn dắt, ở Xin đừng buông tay thì thế mạnh của giáo sư địa lý Michel rõ nét khi ông lồng vào câu chuyện địa lý vùng đồi núi, gió biển, hiện tượng sương mù trên núi..., còn ở Hoa súng đen thì tính chính xác ở các mảnh ghép thời gian. Hoa súng đen sẽ nằm trong top truyện 2016 của tôi, tôi biết tôi sẽ thích nó ngay cả khi chưa đọc nó một chút nào, chỉ đơn giản vì tôi tin vào Michel Bussi, còn khi đọc nó rồi thì tôi càng tin hơn ở việc mình hiểu cái gout của mình, cũng như việc tại sao thể loại này ngày càng có xu hướng là chính văn chương hơn bất cứ gì được định danh là tác phẩm văn chương. Ngôi làng Giverny cũng như câu chuyện của nó làm tôi nhớ đến thị trấn Fjallbacka của Công chúa băng, và thị trấn nhỏ gần biển Aurora của Sự thật về vụ án Harry Quebert hay Chuyện nàng Nola, về việc yêu một người. Nhưng Hoa súng đen và Công chúa băng gần nhau hơn còn bởi những mảng màu nữa, gam màu đỏ trên nền gạch trắng như tuyết và gam màu đỏ loang ra dưới sông như rửa cọ vẽ.

ps: Tôi là người không biết gì về hội họa cũng như các giá trị của nó. Nên đọc quyển này, tôi đã phải hỏi ông nội google liên tục về các danh họa :p

09I03I16

Review của EMi Delicate

Có thể nói đây là một trong những quyển sách trinh thám hay mà mình đọc. 

Ấn tượng đầu tiên bởi cái bìa sách rất đẹp. Hình ảnh hoa súng trên nền đen đem lại cảm giác bí ẩn, lôi cuốn thu hút không thể rời mắt được. 

(đọc tiếp...)

Mở đầu quyển sách là một vụ án có người bị chết, bị đâm và đầu bị chìm trong nước bên dòng kênh. 

Người đàn ông bị chết liên quan đến ba người phụ nữ sống tại một ngôi làng nổi tiếng thu hút rất nhiều khách tham quan. Ở đó có ngôi nhà và ao hoa súng, nơi mà người hoạ sỹ đã vẽ nên những bức tranh hoa súng nổi tiếng. Người ta còn đồn rằng ở đó có cả bức hoa súng đen mà chưa ai từng được trông thấy. 

Ba người phụ nữ có liên quan đến cái chết sống trong ngôi làng đó là ai? Một là cô bé xinh đẹp, ngây thơ có tài vẽ tranh với ước mơ vẽ nên một bức tranh nổi tiếng của riêng mình. Một là cô giáo trẻ trung, xinh đẹp mà bao nhiêu người ngưỡng mộ đã truyền cảm hứng hội hoạ cho những học sinh của mình. Và cuối cùng là một bà già 70 tuổi sống cô độc như một mụ phù thuỷ ở trong ngôi nhà xay gạo trong làng. 

Ba người phụ nữ, ba lứa tuổi khác nhau chẳng có gì liên quan tới nhau cả nhưng sao lại có liên quan tới cái chết đã xảy ra ở làng? Và họ có điểm gì chung? Ai là thủ phạm gây ra cái chết đó? 

Vâng các bạn cứ đọc đi và tự tìm câu trả lời cho mình. Bởi quyển này chỉ cần hé ra chút thôi sẽ làm các bạn mất hứng khi đọc bởi sự bất ngờ đến ngỡ ngàng của nó. 

Bạn biết chơi trò chơi ghép hình chứ? Quyển sách cũng như trò chơi xếp hình vậy. Bạn kiên nhẫn xếp từng mảnh, từng mảnh nhỏ một mà tác giả đưa ra để cuối cùng sẽ ghép được một bức tranh hoàn chỉnh. 

Để đến khi ghép hoàn chỉnh bức tranh bạn sẽ bật cười bởi bạn bị đánh lừa vì sự khéo léo dẫn dắt của tác giả. 

Hoa súng đen - Michel Bussi: Tình yêu là tội ác

Cuốn sách khổ to thứ hai của Nhã Nam mà em nhỏ đọc hết mà không skip đoạn nào, dù em mất cả tháng lận :)))

(đọc tiếp...)

Hoa súng đen kể về 13 ngày trong cuộc đời ba người phụ nữ: một "mụ phù thủy" già, một cô giáo dạy mĩ thuật với đôi mắt màu hoa súng tím mê hồn và một cô bé con với bản năng hội họa trời cho. Cuộc đời họ không có điểm gì chung, trừ việc họ cùng sinh ra và lớn lên ở Giverny - ngôi làng nơi Monet đã dành trọn quãng thời gian cuối đời để vẽ những bông hoa súng, và ba người phụ nữ ấy đều liên quan đến một vụ giết người.

Xác một người đàn ông được tìm thấy bên sông, đầu bị đá đập nát, một nhát dao đâm xuyên tim và đầu chìm dưới nước. Dường như một kẻ nào đó căm thù nạn nhân tới độ hắn muốn giết anh ta đến ba lần. Không có một manh mối nào cụ thể để chỉ ra hung thủ, trừ một tấm bưu thiếp cũ trong áo nạn nhân với câu thơ trích ra từ một bài thơ cổ.

Đó là mở đầu câu chuyện - một vụ giết người. Nhưng cả cuốn sách khá (quá í) nặng này lại không để tâm nhiều lắm đến thị hiếu của những độc giả say mê một bộ truyện trinh thám với hung thủ và cách giết người. Thay vì thế, giống như một bông hoa súng dập dềnh trên làn nước tù đọng trong ao hoa súng của Monet, tác giả dành khá nhiều thời gian để nhẩn nha cùng các nhân vật bên lề câu chuyện. Vụ án vẫn ở đó, nhưng không phải kiểu vụ án mà thám tử thiên tài sẽ phá xong trong ba nốt nhạc.

Truyện vận hành song song hai ngôi kể: ngôi thứ nhất của bà phù thủy sống trong cối xay bột, lời độc thoại nội tâm của cô bé họa sĩ và ngôi thứ ba dành cho các nhân vật còn lại. Kiểu kể này tạo ra hai tuyến chuyện - hai không gian song song cùng tồn tại và thành công rực rỡ trong việc bóp méo nhận thức của độc giả về mọi thứ đang diễn ra trong từng trang sách - tưởng dở nhưng lại hóa hay vô cùng.

Như mình đã nói, tác giả đã dùng mọi biện pháp có thể, mọi phương tiện có thể xuất hiện trong cuốn sách để thay đổi cảm nhận của độc giả về không gian và thời gian - giống như việc khó mà nhìn những bức tranh của trường phái ấn tượng theo cách ta nhìn những bức tranh tường thời phục hưng. Sẽ luôn có một điểm mù, một khoảng méo mó, những thứ mà chỉ khi lùi lại đủ xa, ta mới luận ra được dáng hình.

Lối kể này hòa hợp sâu sắc với bối cảnh câu chuyện. Thật vậy. Mọi thứ gói gọn trong Giverny, trong 13 ngày đầy biến động - giống như cái ao hoa súng của Monet. Ta bất lực trong việc mở rộng, đi xa hơn nữa trên bề mặt hồ nước ấy, nhưng hoàn toàn có thể xuống sâu, sâu hơn nữa. Sâu tới độ những bí mật đen tối bị thời gian vùi lấp dần lộ diện.

Nhưng chúng ta - những độc giả của Hoa súng đen, cũng chỉ giống như một du khách đứng trên bờ nhìn xuống, khó mà đoán định được hai vật thể trôi trong lòng cái ao ấy - hai cái lá hoa tử đằng một đứa trẻ nghịch ngợm bứt ném xuống hồ chẳng hạn, cái nào ở sâu hơn, hay chúng chỉ đang nổi trên bề mặt...

Các sự kiện xảy ra trong Hoa súng đen giống như những vòng sóng nhỏ loang ra trên mặt hồ. Chúng đồng chất, đồng dạng, và quan trọng hơn cả, đều có chung một điểm khởi đầu - một viên sỏi ném xuống, hoặc một bong bóng khi metan nổi lên... Dường như ở Giverny, thời gian là một vòng lặp giống như những gợn sóng mặt hồ.

Đôi lúc khi chìm quá sâu vào câu chuyện của Hoa súng đen, mình quên béng mất nó là một truyện trinh thám. Các nhân vật "bình thường" trong câu chuyện có quá nhiều suy tư, quá nhiều khao khát và bản năng - để rồi cuối cùng đều chuốc về mình phần thiệt. Họ dường như quá dễ đầu hàng, quá dể bị tổn thương, quá dễ bị làm hại bởi cái ác. Còn cái ác lại có một vỏ bọc quá tận tụy, quá chân phương.

Ấy thế nhưng, câu chuyện về cây anh đào với những dải ruy băng bạc, về cô gái đeo những dải băng ấy trên tóc lại quá ngọt ngào, quá bi kịch - từa tựa như vị của cam thảo để người đọc sến súa là mình ngã vào, và chẳng dễ gì thoát ra được.

Tinh tế, hư ảo, dịu dàng nhưng cũng đầy day dứt, đó là những bông hoa súng của xúc cảm bung nở rực rỡ trong màn đêm của tội ác giăng mắc trong cuốn sách này.

Nguồn: Phan Hai-Anh

Có lẽ tôi sẽ không review nhiều về cuốn trinh thám này, bởi càng sa đà vào kể lể chi tiết thì sẽ dễ hế lộ những tình tiết quan trọng. Mà tôi sẽ chỉ khen, khen và khen thôi.

Một tác phẩm độc đáo, khác biệt, có một không hai giữa một rừng nhan nhản trinh thám. Một thủ pháp kể chuyện lạ kỳ tới khó tin.

(đọc tiếp...)

Tôi đã rất kiên nhẫn khi đọc cuốn sách này, cảm nhận câu chuyện qua từng diễn biến, từng độ sâu, từng câu chữ nhẩn nha. Và tôi đã nhận lại sự đền đáp tuyệt vời! Một cú lừa ngoạn mục, bất ngờ tới khó tin. Vâng không thể tin nổi! Cả quyển sách này là một cãi bẫy tinh vi.

Michel Bussi xứng đáng trở thành bậc thầy trinh thám Pháp. Và “Hoa súng đen” rất có thể sẽ trở thành kiệt tác trinh thám.

Hoa súng đen được biết đến như là một cú lừa ngoạn mục của tác giả dành cho người đọc. Nhưng để biết được cú lừa ấy ra sao thì không phải là chuyện dễ dàng. Mạch truyện thực sự rất chậm chạp.Thực sự, nếu đó không phải là cuốn sách bạn bè tôi đã nhiệt tình ca ngợi, giới thiệu, săn tìm, có lẽ tôi đã bỏ cuộc. Và sự thật là tôi đã tạm dừng 2 lần rồi đọc lại trước khi kết thúc cuốn sách và lật giở lại từng trang đoạn mà trước kia tôi không thể nào hiểu được.

Nếu như bạn muốn được kiểm tra lòng kiên nhẫn của mình, Hoa Súng Đen là một sự lựa chọn phù hợp. Câu chuyện bắt đầu thẳng vào một vụ án mạng bên bờ sông, cảnh sát lập tức, khẩn trương điều tra. Nhưng mạch truyện chỉ nhanh đến thế. Cả một quá trình điều tra với tiến trình chậm chạp, càng điều tra càng vào ngõ cụt, các dữ kiện đan xen, phức tạp và mờ mịt sẽ dẫn đến sự nản lòng của bạn đọc. Nhưng hãy tin tôi, khi mọi sự đã rõ ràng, bạn đọc lại và sẽ tìm thấy nhiều điểm thật hay của cuốn sách mà trong lúc mải mê với dữ kiện, bạn có thể đã bỏ qua: những phần tả cảnh làng Giverny xinh đẹp, những kiến thức, bia ẩn về hội họa....

(đọc tiếp...)

Có lẽ, 300 trang đầu là thử thách, là con đường đầy mũi gai cho những ai đủ kiên nhẫn vượt qua. Để rồi, kết thúc câu chuyện, cảm xúc bỗng nhiên vỡ oà. Bất ngờ đến sững sờ. Và rồi khi lật lại những trang sách đã đọc, tôi thấy sao mà dễ hiểu, logic đến chừng ấy.

Đánh giá sự yêu thích: 8.5/10

Thông tin chi tiết
Tác giả Michel Bussi
Dịch giả Nguyễn Thị Hồng Hạnh
Nhà xuất bản NXB Hội Nhà Văn
Năm phát hành 01-2017
Công ty phát hành Nhã Nam
ISBN 8935235207325
Trọng lượng (gr) 550
Kích thước 15 x 24
Số trang 390
Giá bìa 118,800 đ
Thể loại