Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Hãy Chăm Sóc Mẹ (Tái Bản)

Cuốn sách mê hoặc lạ thường này đã khẳng định vị trí của Shin Kyung-sook như một hiện tượng văn học châu Á, tạo ra trào lưu đọc mới ở Hàn Quốc từ sự cộng cảm trước một tác phẩm đầy sức mạnh. Bằng câu chuyện cảm động thấm thía về người mẹ đi lạc đường, tác giả dựng nên bức tranh rộng lớn về xứ sở quê hương, nơi cảnh trí và phong tục Hàn Quốc được khắc họa với vẻ đẹp tươi thắm nhưng thao thiết, đầy trắc ẩn. Những người con đi tìm mẹ, và họ mang theo dòng hồi ức riêng tư, lay động, vừa khao khát, vừa chống chếnh mất mát, thay phiên nhau dẫn người đọc trên một hành trình kép, tới những nẻo xa của một nền văn hóa độc đáo và tới những góc khuất sâu thẳm của trái tim.

Tóm tắt tác phẩm

Tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ của nhà văn Hàn Quốc Kyung-sook Shin mở đầu bằng khung cảnh xáo trộn của một gia đình. Mẹ bị lạc khi chuẩn bị bước lên tàu điện ngầm cùng bố ở ga Seoul. Hai ông bà dự định lên đây thăm cậu con cả. Con gái đầu, Chi-hon, là người đứng ra viết thông báo tìm người lạc thay cho cả gia đình. “Ngoại hình: Tóc ngắn đã muối tiêu, xương gò má cao, khi đi lạc đang mặc áo sơ mi xanh da trời, áo khoác trắng, váy xếp nếp màu be”. Trong tiềm thức của mình, Chi-hon vẫn nghĩ mẹ là người thường“bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang nhìn thẳng xuống từ trên cao”. Trong khi đó, những người qua đường đáp lại thông báo tìm người lạc của cô bằng miêu tả về một “một bà già cứ lững thững bước đi, thỉnh thoảng lại ngồi bệt xuống đường hay đứng thẫn thờ trước cầu thang cuốn”. Liệu đó có phải là người mẹ mà cả gia đình cô đang cất công tìm kiếm?

Một ngày, một tuần rồi gần một tháng chầm chậm trôi qua. Người chồng và những đứa con hiện đều đã phương trưởng cả không chỉ lo sốt vó mà còn day dứt tâm can vì cảm giác tội lỗi, và rối bời “trong nỗi hoảng loạn như thể tất cả mọi người đều bị tổn thương ở vùng não”. Họ cũng lấy làm băn khoăn tại sao mẹ không biết hỏi đường về nhà cậu con cả cho đến khi phát hiện ra hai sự thật rằng mẹ không biết chữ và mẹ bệnh ung thư vú khiến đầu óc không được minh mẫn như thường.

Từ đây, những hy vọng tìm lại mẹ càng trở nên mong manh hơn…

Nhận định về tác phẩm

“Cuốn sách của tác giả nổi tiếng nhất Hàn Quốc này có thể làm mọi độc giả phải rơi nước mắt.” - Library Journal

“Cảm động và ám ảnh.”  - Newsday

“Phần là câu chuyện về sự chuyển dịch của xã hội Hàn Quốc từ nông thôn ra thành thị, phần là khúc ca về sức mạnh của mối ràng buộc gia đình được hình thành từ sự quên mình của người phụ nữ; đây là một tác phẩm vô cùng cảm động.” - Kirkus Reviews

“Nao lòng… Thấm thía… Người đọc sẽ tìm thấy sự đồng cảm trong câu chuyện về gia đình bán chạy nhất Hàn Quốc từ trước tới nay này.” - Publishers Weekly

***

Đôi nét về tác giả:

Shin Kyung-sook sinh năm 1963 trong một gia đình nghèo sống tại một ngôi làng nhỏ ở miền Nam Hàn Quốc. Không có điều kiện vào trường trung học, mười sáu tuổi cô lên Seoul lao động kiếm sống. ShinKyung-sook khởi nghiệp viết văn năm 1985 và sớm gặt hái thành công. Các tác phẩm của cô luôn có lượng độc giả lớn và nhận được nhiều giải thưởng văn học trong nước cũng như trong khu vực. Với Hãy chăm sóc mẹ Shin Kyung-sook trở thành nhà văn châu Á nổi bật nhất năm 2009.

***

Trích "Hãy chăm sóc mẹ"

[...]

Cô treo tai nghe lên cổ rồi đi vào nhà vệ sinh để rửa tay. Mọi người trong đoàn nhìn theo cô khi cô sải bước vào nhà vệ sinh. Cô rửa tay trong bồn rửa và khi mở túi xách lấy khăn lau tay, cô nhìn chằm chằm vào lá thư đã nhàu nát của cô em gái gửi cho mình để ở bên trong. Đây là lá thư cô đã lấy ra từ trong hòm thư ở căn hộ của mình ba hôm trước, đúng vào ngày cô cùng bạn trai rời Seoul. Một tay cầm cái túi du lịch có gắn bánh xe, đứng trước cửa nhà, cô đọc tên cô em gái viết trên phong bì. Từ xưa đến giờ, đây là lần đầu tiên cô nhận được thư từ em gái. Mà đây còn là một lá thư tay chứ không phải email. Cô định mở bức thư ra xem nhưng nghĩ thế nào lại cất vào túi xách. Có lẽ cô nghĩ nếu đọc lá thư đó thì cô sẽ không thể lên máy bay với bạn trai mất. Cô bước ra khỏi nhà vệ sinh và lại ngồi xuống với cả đoàn. Nhưng thay vì đeo tai nghe lên, cô lấy lá thư của cô em gái ra cầm trên tay một lát rồi bóc phong bì thư.

Chị.

Hôm em tới chỗ mẹ ngay sau khi em từ Mỹ trở về, mẹ cho em một cây hồng nhỏ cao tới đầu gối em. Hôm đó em đến lấy đồ đạc gửi ở nhà mẹ. Mẹ bị té xỉu trong khu chứa đồ bên cạnh nhà kho, nơi cất giữ bếp ga, tủ lạnh và bàn ăn của em. Mẹ nằm sóng soài ở đó, chân tay rũ cả ra. Mấy con mèo nhà hàng xóm mà mẹ hay cho cơm đang ngồi xung quanh mẹ. Em vội vàng ra lay mẹ, mẹ mở mắt như thể vừa ngủ dậy, nhìn em và mỉm cười. Mẹ nói, “Đứa con gái thứ hai của tôi về rồi đây!” Mẹ bảo với em là mẹ không sao cả. Giờ thì em biết khi đó mẹ không còn tỉnh táo, nhưng mẹ vẫn khăng khăng rằng mẹ không sao cả. Rằng mẹ đang vào nhà kho để mang cơm cho mấy con mèo. Mẹ vẫn giữ nguyên xi mọi thứ em gửi trước khi em đi Mỹ. Ngay cả đôi găng tay cao su mẹ cũng không động đến, cho dù trước khi đi em đã bảo mẹ cứ dùng. Mẹ kể là trong một lần nhà có giỗ, mẹ đã tính dùng cái bếp ga xách tay nhưng rồi lại thôi. Sao mẹ lại không dùng? Em hỏi mẹ thế thì mẹ nói, Để khi con về, mẹ có thể trao lại cho con mọi thứ còn nguyên vẹn như khi con đi.

Khi em đã chất hết đồ lên xe tải, mẹ ngượng nghịu cầm một cây hồng đi vòng ra từ phía sau nhà, nơi mẹ cất giữ tất cả những chum gia vị. Rễ cây bọc một nắm đất đặt trong túi ni lông. Mẹ đã mua cái cây đó cho em mang về trồng ở khoảnh sân ngôi nhà em mới chuyển đến. Cái cây còn quá nhỏ, em tự hỏi không biết đến khi nào cây hồng này mới cho quả. Nhưng quả tình, em không muốn mang cây hồng về. Nói là nhà có sân nhưng đó đâu phải nhà của em, vả lại em cũng nghĩ không biết ai sẽ chăm sóc cho cái cây đó. Như đọc được ý nghĩ đó của em, mẹ bảo, “Con sẽ thấy cây hồng cho quả ngay thôi; đến bảy mươi năm còn trôi qua vèo vèo nữa là.”

Thấy em vẫn không định mang nó theo, mẹ bảo, “Như thế để khi mẹ không còn nữa, mỗi lần hái quả hồng là con lại nhớ đến mẹ.”

Dạo đó mẹ bắt đầu hay nói câu “Khi mẹ chết...” thường xuyên hơn. Chị cũng biết đấy, từ lâu rồi câu nói đó đã trở thành vũ khí của mẹ. Đó là thứ vũ khí duy nhất của mẹ khi con cái làm những việc mẹ không vừa lòng. Em không biết bắt đầu từ lúc nào, nhưng mỗi khi không tán thưởng việc gì, mẹ lại bảo, Đợi mẹ chết rồi hãy làm thế. Dù chẳng chắc liệu cây hồng nhỏ đó có sống sót được hay không, em đặt nó lên xe tải chở về Seoul rồi chôn gốc của nó xuống đất sâu tới đúng chỗ mẹ đã đánh dấu trên cây. Sau đó, khi lên Seoul, mẹ bảo em trồng cái cây sát tường quá, nên chuyển ra trồng chỗ khác. Từ đó mẹ thường xuyên hỏi em đã chuyển cái cây chưa. Em cứ bảo chuyển rồi, mặc dù chưa chuyển. Mẹ muốn em chuyển cây hồng ra cái khoảng trống rộng trong sân mà em đã dự định khi nào mua được ngôi nhà này thì sẽ trồng một cái cây thật to ở đó. Thực sự em không hề nghĩ mình sẽ chuyển cái cây non mới chỉ có hai nhánh, cao chưa chạm đến thắt lưng mình ra trồng ở chỗ đó, nhưng em vẫn trả lời, Vâng mẹ ạ. Trước khi mẹ mất tích, bỗng dưng ngày nào mẹ cũng gọi điện cho em mà hỏi, “Con đã chuyển cái cây ra trồng ở chỗ đó chưa?” Mỗi lần như thế em chỉ bảo, Hôm sau con sẽ chuyển.

Chị ơi. Phải đến tận hôm qua em mới cõng thằng út trên lưng ra bắt taxi đến So-orung để mua dụng cụ và phân bón thực vật. Em đào hố đúng chỗ mẹ chỉ rồi đánh cây hồng ra trồng ở đó. Em không thấy hối hận chút nào vì không nghe lời mẹ, chẳng chịu chuyển cây hồng khỏi bức tường, nhưng em thực sự ngạc nhiên khi đánh cái cây lên. Lần đầu tiên mang cây hồng lên đây, rễ của nó trơ trụi tới mức em cứ phải nhìn chăm chăm, nghi ngờ rằng đám rễ thậm chí không thể phát triển trong lòng đất, nhưng lúc em đào cái cây lên để chuyển đi, bộ rễ của nó đã cắm sâu vào lòng đất, đan cài vào nhau. Em vô cùng ấn tượng với sự sống bền bỉ của nó khi nó xoay xở tồn tại được trên mảnh đất cỗi cằn như thế. Có phải mẹ cho em cây hồng bé xíu là để em có thể chứng kiến tán lá của nó ngày một sum suê và cành nhánh của nó ngày một đan dày? Phải chăng mẹ có ý bảo với em rằng nếu muốn nhìn thấy cây đơm hoa kết trái thì phải chịu khó chăm sóc cho nó? Hay có lẽ chỉ đơn giản là vì mẹ không có tiền để mua cây to? Lần đầu tiên em thấy yêu thích cây hồng đó. Em không còn hoài nghi liệu cây hồng này có ngày cho quả hay không nữa. Em lại nhớ tới câu mẹ nói, “Sau khi mẹ đi rồi, mỗi lần cầm quả hồng lên ăn thì con sẽ nghĩ đến mẹ.”

Chị có nhớ có lần chị đã bảo em kể cho chị nghe những chuyện về mẹ mà chỉ mình em biết không? Em đã nói là em không biết gì về mẹ cả. Tất cả những gì em biết là mẹ đang mất tích. Cho đến bây giờ vẫn vậy. Đặc biệt em không biết sức mạnh của mẹ ở đâu mà ra. Thử nghĩ mà xem. Những việc mà người khác không làm được thì mẹ đều tự mình làm cả. Em cho rằng vì thế mà mẹ ngày một cạn kiệt đi. Cuối cùng mẹ trở thành con người không tìm nổi nhà của bất kỳ đứa con nào của mình. Em thấy mình thật là lạ, mặc dù mẹ bị mất tích nhưng vì còn phải cho con cái ăn uống, chải đầu cho chúng và đưa chúng đến trường nên em đã không thể đi tìm mẹ. Chị có nói rằng gần đây em đã thay đổi nhiều, không giống với những người mẹ trẻ khác ngày nay, chị bảo một phần nhỏ trong em hơi giống với mẹ, nhưng chị ơi, dù gì đi nữa, em không nghĩ mình có thể giống được mẹ của chúng ta. Kể từ khi mẹ mất tích, em cứ nghĩ mãi, liệu mình đã là đứa con gái tốt của mẹ chưa? Liệu em đã làm được cho các con mình những việc mẹ đã làm cho em chưa?

Em biết một điều. Em không thể làm được như mẹ. Cho dù em có muốn đi chăng nữa. Mỗi khi cho con ăn, em rất hay nổi cáu. Em cảm thấy gánh nặng, em cảm giác như con cái níu chân mình. Em yêu các con lắm, nhiều lúc em cảm động ứa nước mắt khi nghĩ không biết có thật mình đã sinh ra chúng không, thế nhưng em không thể trao cả cuộc đời mình cho con cái giống như mẹ đã làm được. Trong từng hoàn cảnh, em luôn làm hết sức vì các con, thậm chí em còn có thể hiến dâng cho chúng đôi mắt của chính mình nếu chúng cần, nhưng em vẫn không phải là mẹ. Em cứ mong đứa út mau khôn lớn. Nhiều khi em nghĩ chính con cái đã kìm hãm cuộc đời mình. Khi nào đứa út lớn thêm một chút nữa, em sẽ gửi cháu đến nhà trẻ hoặc thuê người về trông cháu để em còn phải làm việc của em nữa chứ. Nhất định em sẽ làm như vậy. Vì em cũng phải có cuộc sống của riêng mình nữa. Khi nhận ra suy nghĩ này ở bản thân, em tự hỏi sao mẹ có thể làm được những việc mẹ đã làm, và khi đó em mới biết rằng mình không thực sự hiểu mẹ. Dù chúng ta cứ nói là hoàn cảnh sống của mẹ khiến mẹ chỉ có thể nghĩ về chúng ta đi nữa, sao chúng ta có thể nghĩ về mẹ ở cương vị một người mẹ suốt cả cuộc đời như thế cơ chứ? Dù đã làm mẹ, em vẫn có rất nhiều mơ ước của riêng mình và vẫn nhớ không sót một chuyện gì về thời thơ ấu, thời niên thiếu cũng như thời thiếu nữ của mình, thế nhưng tại sao ngay từ đầu chúng ta chỉ luôn nghĩ về mẹ như là một người mẹ mà thôi? Mẹ đã không có cơ hội theo đuổi những ước mơ của mình, luôn phải một thân một mình đối diện với mọi sự bạc đãi của thời đại, đói nghèo và khốn khổ, và mẹ không thể làm được gì cho số phận buồn thương của mình ngoài gánh chịu nó và vượt qua nó, sử dụng tối đa mọi khả năng của bản thân để sống hết cuộc đời, dâng hiến toàn bộ thể xác và tâm hồn mình cho cuộc đời ấy. Tại sao em chưa từng mảy may nghĩ tới những ước mơ của mẹ?

Chị...

Em đã muốn vục mặt vào cái hố em đào để trồng cây hồng. Em không thể sống giống như mẹ, vậy thì có lẽ nào mẹ lại muốn sống như thế? Sao em chưa một lần nghĩ được như vậy khi mẹ còn ở bên chúng ta? Là con gái của mẹ mà em còn chẳng hay biết gì như thế thì chắc mẹ phải cảm thấy cô đơn biết chừng nào khi ở trước những người khác. Thật bất công khi mẹ đã phải hy sinh tất cả cho chúng ta nhưng chẳng có một ai hiểu được mẹ cả.

Chị. Chị có nghĩ chúng ta sẽ lại được ở bên mẹ dù chỉ một ngày thôi không? Chị có nghĩ em sẽ lại có thời gian để hiểu mẹ nữa không, để lắng nghe những câu chuyện của mẹ, để an ủi ước mơ xưa mẹ đã chôn vùi ở đâu đó trong dòng thời gian? Không cần một ngày, chỉ cần cho em vài giờ đồng hồ thôi cũng được, em sẽ nói với mẹ rằng em yêu tất cả những gì mẹ đã làm, em yêu người mẹ đã hoàn thành được tất cả những công việc đó, em yêu cuộc sống của mẹ, một cuộc sống mà không còn ai nhớ nữa. Rằng em tôn thờ mẹ...

Chị, chị đừng bỏ rơi mẹ, hãy đi tìm mẹ chị nhé...

Em gái cô chắc đã không thể viết ngày tháng hoặc lời tạm biệt ở cuối bức thư. Trên trang giấy có những vết ố hình tròn, có lẽ em gái cô đã khóc khi viết. Cô nhìn chằm chằm vào những điểm ố vàng ấy hồi lâu rồi gấp lá thư lại cho vào túi xách. Có khi trong lúc em gái cô đang viết thư thì đứa con út đã vơ lấy cái gì đó ở dưới gầm bàn cho vào miệng rồi ra túm lấy hông mẹ và cất giọng ngọng nghịu hát bài Gấu mẹ... rồi đu lên người mẹ. Cô em gái hẳn đã nhìn thằng bé với vẻ mặt u sầu rồi hát theo con, gầy gò! Đứa con trai nhỏ không hiểu được tâm trạng của mẹ nên cứ ngoác miệng ra cười toe toét, và nói, Gấu bố rồi chờ đợi mẹ phụ họa tiếp. Em gái cô nước mắt lưng tròng, đế lời con, béo ị! Có lẽ em gái cô đã không thể viết lời tạm biệt vì phải chơi đùa với con. Có lẽ đứa trẻ đã túm chặt lấy chân mẹ rồi cố leo lên nhưng rồi lại ngã lăn quay và bập trán xuống sàn nhà. Thằng bé sẽ khóc òa lên nức nở. Nhìn thấy vết bầm tím lan rộng trên làn da mỏng manh của đứa bé, có lẽ những giọt nước mắt cố kìm nén của em gái cô bỗng dưng trào ra.

[...]

Reviews 24

“Hãy chăm sóc mẹ” - Vì mẹ chỉ có một trên đời

Mình đọc “Hãy chăm sóc mẹ” của Shin Kyung Sook khi đã biết cuốn sách sẽ kết thúc buồn, nhưng không hiểu sao mình vẫn chọn thời đọc, có gì đó rất thôi thúc. Nhân vật Chi-hon trong cuốn sách, một nữ nhà văn khao khát sống cuộc đời của mình đã luôn gắt lên mỗi lần mẹ tỏ ý ngăn cản khi cô chuẩn bị cho một chuyển bay đến đất nước khác bởi mẹ lo nguy hiểm. Vì có vẻ, càng lớn, con người càng thấy mình trưởng thành và muốn trải nghiệm, nên dường như sự quan tâm của mẹ lại thành sự phiền phức. Nhưng cũng càng lớn, khi rời xa vòng tay của mẹ, rời xa sự chăm sóc của mẹ, những đứa con, lại thèm muốn biết bao một câu mắng mỏ yêu thương. Cũng như Hyong-Chol, Chi-hon, như ông Yun, chỉ đến khi không còn được nhận dưa muối kim chi mẹ gửi lên thành phố, không còn được nghe tiếng dao thớt vọng ra từ bếp khi về căn nhà cũ, họ mới nhận ra một khoảng trống thênh thang đến nao lòng.

(đọc tiếp...)

“Hãy chăm sóc mẹ” mở ra với câu thông báo : “Mẹ đã bị lạc một tuần” như tiếng nấc đứt quãng của cô con gái nhỏ. Người mẹ đáng thương vô tình tuột mất bàn tay chồng giữa dòng người chen lấn, trong khoảnh khắc chỉ đi sau ông có mấy bước thôi mà như thế đã mãi mãi chẳng đuổi kịp ông. Người mẹ đã bị lạc giữa sân ga Seoul đông đúc. Điều những đứa con băn khoăn được trả lời bằng một sự thật đau lòng : mẹ không biết chữ, và căn bệnh ung thư vú đã ảnh hưởng đến trí nhớ của bà. Người mẹ “tóc ngắn muối tiêu”, khi đi lạc mang đôi xăng đan màu be trong suy nghĩ của họ lại được kể lại rằng : Mẹ đi đôi dép lê màu xanh, chân bị thương và mưng đầy mủ đến nỗi “ruồi bu quanh”, bà vì quá đói bụng nên bốc cả kimbap trong thùng rác để ăn. Người mẹ không nhớ nổi đường về nhà, lại có thể men theo những con đường một cách tuyệt đối chính xác về nơi con trai mình nhận được việc làm đầu tiên, đến ngôi nhà đầu tiên anh mua với đóa hồng mẹ trồng vẫn luôn nở rộ mỗi độ xuân về.

Đi qua mỗi con đường, khu phố tìm mẹ là bấy nhiêu sóng ký ức, sóng lòng dậy lên trong những đứa con. Người mẹ cả một đời ủ mạch nha, gieo hạt khoai tây, bí ngô, củ cải trên cánh đồng không lúc nào thiếu thức, chăm đàn gia súc, nuôi tằm, khâu vá. Người mẹ cả đời ủ nóng bát cơm đợi người chồng ham chơi trở về mỗi đêm, làm những chai nước đựng hoa quả, hũ đầy mắm cá trống và muối dưa gửi cho các con. Đó là những việc mẹ làm mà những đứa con luôn cho là tất yếu bởi mẹ là mẹ.

Anh cả Hyong-chol day dứt sau bao ngày mẹ dè sẻn từng chút để nuôi anh học, cho đến khi anh lập gia đình vẫn chưa trở thành một công tố viên như mẹ mong ước. Chi-hon ân hận đau đớn vì luôn tỏ ra bực bội với sự quan tâm của mẹ, cúp điện thoại của mẹ một cách vô tâm, không để ý rằng người mẹ không biết chữ lại luôn âm thầm nhờ một cô gái ở nhà tình nguyện đọc giùm sách của mình. Ông bố nuối tiếc vì luôn bỏ nhà đi và trở về vẫn sẵn bữa cơm của vợ, sự chăm sóc nhiệt tình của vợ khi ông ốm, thay ông gánh vác mọi việc gia đình.

Kết thúc của cuốn sách làm mình ám ảnh. Có chắc chắn mẹ đã mất, hay mẹ còn sống? Hay mẹ đã hóa làm chú chim nhỏ bay về những khoảng trời ký ức để lặng lẽ theo dõi những người thân yêu? Mình không nghĩ nên gò bó câu chuyện vào một kết thúc nào cả. Vì còn lại trong mình, in dấu trong mình là những thông điệp quý giá từ cuốn sách. “Có những khoảnh khắc người ta thường suy ngẫm lại sau khi có việc gì xảy ra, nhất là sau khi có chuyện không may. Khoảnh khắc mà người đó nghĩ : Lẽ ra mình không nên làm vậy”. Trích dẫn này của cuốn sách đã ám ảnh mình. Thiết nghĩ không chỉ cá nhân mình, mà ai cũng nhìn thấy mình trong cuốn sách, để một phút tự vấn lương tâm : Mình đã làm gì cho mẹ?

Hãy chăm sóc mẹ – cảm giác đầu tiên khi chạm đến là ngại ngần. Vì sao ư?

Có lẽ là sợ. Sợ phải đối mặt với hiện thực, nỗi buồn. Sợ thấy được mẹ mình đâu đó trong quyển sách. Sợ cả cảm giác tội lỗi.

(đọc tiếp...)

Câu chuyện kể về một người mẹ bị lạc ở ga tàu Seoul khi cùng bố lên thăm các con sống ở Seoul – thành phố thủ đô xa hoa lộng lẫy hiện đại.

Và thế là cả nhà đổ xô đi tìm mẹ. Cuộc hành trình bắt đầu. Cuộc hành trình đi tìm mẹ.

Hành trình tìm kiếm ấy cùng xen lẫn với sự tìm kiếm trong tâm trí về một ký ức hỗn loạn của chính bản thân mỗi người

Ký ức về một người mẹ …

Ký ức về một người vợ …

Để rồi, hàng loạt câu hỏi được đặt ra: mình có hiểu về mẹ không? Mình hiểu mẹ được bao nhiêu? Thật ra sở thích của mẹ là gì? Thật ra cuộc đời mẹ lấy gì làm hạnh phúc vậy? Và hàng vạn điều trăn trở bỗng dưng rơi ra ngập tràn

Giọng văn của Shin Kuyng Sook nhẹ nhàng, bình dị. Chỉ đơn thuần là nhưng câu chuyện kể lần hồi về mẹ qua những ký ức của người con, người bố. Điều đó làm cho mình dễ đọc và đồng cảm. “Hãy chăm sóc mẹ” không phải là một bài giảng đạo đức. Không có câu chuyện về một người mẹ tảo tần hoàn mỹ chịu đựng gian khó đến hết cuộc đời bị những đứa con ngỗ nghịch bất hiếu, rồi cuối cùng, những đứa con hối hận vì mất mẹ.

Người anh cả thực sự là một người con tốt. Suốt những năm học, anh luôn cố gắng học thật giỏi, thay vị trí người cha đã bỏ đi trong gia đình, có trách nhiệm với các em để làm vui lòng mẹ. Vợ anh cũng không phải thuộc loại nàng dâu bất hiếu, cả hai còn dành cho ba mẹ một căn phòng thật đẹp trong ngôi nhà mới của mình để ba mẹ ngủ lại mỗi khi lên thăm. Chỉ là ngày hôm ấy, anh đột nhiên quá mệt đến nỗi không thể đi đón mẹ.

Người con gái thứ nhất là một nhà văn. Cô sống độc lập cuộc đời mình và thỉnh thoảng hay kể câu chuyện về những gì cô đọc được cho mẹ. Mẹ cô tự hào về những gì con gái viết, mà không muốn người ta biết rằng mình không biết chữ, nên nhờ một cô gái ở nhà tình nguyện đọc giùm.

Người con gái thứ hai cũng là niềm tự hào của mẹ ngay khi còn bé. Cô từng mua cho mẹ áo khoác lông chồn mà không hề đắn đo giá tiền của chiếc áo, kể cả khi lúc đó cô mới ra trường đi làm, chỉ vì mẹ cô yêu cầu cô mua. Mẹ cô, người phụ nữ nông thôn, không hề biết giá của chiếc áo lông chồn, bà muốn nó đơn giản chỉ vì bà từng ngã đầu vào chiếc áo khoác của một người lạ và lưu luyến hơi ấm từ nó.

Trong truyện không hề có nhân vật phản diện xấu xa độc ác nào cả. Chỉ có những con người hết sức bình thường như chính chúng ta đây, hằng ngày phải nỗ lực đối diện với cuộc sống này. Phải chống chọi với biết bao áp lực cuộc sống và đôi lúc loay hoay không biết làm sao để bày tỏ tình cảm với những người thân xung quanh mình. Và cuối cùng chúng ta chọn im lặng cho qua.

Đằng sau những câu chuyện quá đỗi đời thường, Shin Kyung Sook đã đưa ra một câu hỏi lớn và quá khó để tìm ra được câu trả lời: cuộc sống này, chúng ta phải làm sao cho đúng? Hay đơn giản là cần phải làm gì để bản thân không day dứt vi sự ra đi của những người xung quanh hay của bản thân? Đó là điều cần nghĩ khi tỉnh dậy sau một giấc mơ dài rằng cuộc sống lúc nào cũng tràn ngập những điều diệu kì và ngọt ngào ở phía trước…

Gấp lại cuốn sách là một nỗi ám ảnh với cái kết, nhiều năm sau nữa, khi đọc lại cuốn sách, tôi nghĩ mình sẽ vẫn có những cảm xúc như lần đầu tiên. Tôi thật sự không dám nghĩ tới một ngày nếu điều này xảy ra với chính tôi thì cuộc sống lúc đó sẽ như thế nào."Hãy chăm sóc mẹ" khi còn có thể . 

tuyetvublog

Nếu bạn chỉ đọc tựa đề sách, và vì thấy nó quá hấp dẫn, bạn đã mua. Thì bạn đã rất giống tôi ngay lần đầu gặp nó.

Thật sự như tựa đề, cuốn sách nói về mẹ. Về việc hãy chăm sóc mẹ, yêu thương, quan tâm mẹ, bên cạnh và lắng nghe mẹ. Mẹ cũng từng có một thời con gái, từng ước mơ, hi vọng, từng khao khát cháy bỏng. Mẹ cũng từng rồ dại ngây thơ. Cuốn sách nói về hình ảnh người mẹ đi lạc. Từng mục như hóa thân vào từng thành viên trong gia đình lần lượt kể lại những kỉ niệm giữa mình và mẹ.

(đọc tiếp...)

Bao nhiêu xúc động, nuối tiếc rồi hối hận, vì cho đến giờ mỗi người mới chợt nhận ra "Mình, không hiểu mẹ"

"Liệu mẹ có thích việc bếp núc không?"

.... Đọc, để hiểu mẹ, yêu mẹ, thương và quan tâm mẹ nhiều hơn. Hình ảnh người mẹ trong cuốn sách này khiến tôi nhớ đến mẹ tôi, vô cùng. Tôi không biết bạn có thích cuốn sách này như tôi không. Nhưng chắc chắn, cuốn sách sẽ khiến tim bạn rung lên từng chập, đôi khi là giật thót hối hận. Hoặc có thể là cả, những giọt nước mắt!

Vài năm gần đây, văn học Hàn Quốc ngày càng được biết đến rộng rãi tại Việt Nam. Lạ thay, đa phần tác giả nổi tiếng đều là nữ: Shin Kyung Sook, Han Kang, Pyung Hye Young. Mình nghĩ có lẽ cũng vì vậy các tác phẩm Hàn Quốc này viết khá giàu tình cảm. Shin Kyung Sook được biết đến nhiều hơn cả và là đại diện tiêu biểu của dòng văn học này. Với ba tiểu thuyết và một tập truyện ngắn, đặc biệt là với tiểu thuyết Hãy chăm sóc mẹ, bà nhanh chóng trở thành một hiện tượng văn học tại Việt Nam.

Cách đây hai năm, mình được bạn mình giới thiệu cho cuốn sách này. Lúc đó, mình mua liền một lúc hai cuốn: "Ba ơi, mình đi đâu?" và Hãy chăm sóc mẹ, vì mình không muốn thiên vị bên nào cả :3. Đây cũng là lần đầu tiên mình tiếp xúc với văn học Hàn Quốc nên cũng thấy khá bỡ ngỡ. Mình khá lạ lẫm với cách kể chuyện đan xen lời kể của các nhân vật trong một gia đình, nên vài chương đầu đọc cứ hay bị va vấp. Nhưng khi lấy lại được nhịp điệu thì cũng không có vấn đề gì khó khăn nữa. Và mình bắt đầu thích cách viết của tác giả, cảm thấy nó có một sự gần gũi lạ thường.

(đọc tiếp...)

Nội dung câu chuyện xoay quanh gia đình 5 người, cao trào chính của chuyện là việc người mẹ bị lạc tại ga tàu điện ngầm và cuộc kiếm tìm của các thành viên gia đình. Họ bắt đầu đi tìm: xuyên không gian và thời gian. Một câu chuyện gần gũi, nhưng đau buồn thay, có thể gặp ở bất cứ xã hội nào.

Hóa ra, sự gần gũi bắt nguồn từ một điểm chung bất di bất dịch của tác giả với tất cả độc giả, không riêng chi mình. Mình nhận ra rằng nó thật đơn giản: tất cả đều là những đứa con - ai cũng có một người mẹ.

Nhiều lúc có những sự đơn giản nhưng chẳng ai chịu nhận ra, hoặc cố tình bỏ qua. Đến khi mọi sự trở nên rối rắm, phức tạp không thể chịu được nữa, người ta mới sực nhớ ra, để rồi vắt óc nghĩ xem mình đã bỏ quên cái gì. Nghĩ lại thì, mình cũng hay quên như vậy lắm, nhưng ngược lại, mẹ mình thì lại nhớ mọi thứ. Nhưng có bao giờ mình cố nghĩ tại sao các bà mẹ lại biết-tất-cả đâu, họ biết-tất-cả chỉ vì họ biết tất cả thôi. Shin Kyung Sook đưa cho mình một cái ống nhòm để giúp mình nhìn xuyên thấu. Mình không biết rằng mình vừa nhận được một cái ống nhòm vạn hoa. Mình thấy được sự thờ ơ, mình thấy được sự vô cảm, mình thấy sự cô đơn của người mẹ, mình thấy chính mình, mình thấy mẹ mình. Đôi khi mẹ mình thấy mình vừa đọc mắt vừa đỏ hoe, mình chỉ cười và che đi tựa sách. Giờ thì mình đã hiểu vì sao các bà mẹ biết tất cả còn chúng ta thì chẳng biết gì.

Đánh giá của mình: 4 sao

  Đau thương, ám ảnh và lặng lẽ lấy đi nước mắt người đọc, "Hãy chăm sóc mẹ" là tác phẩm mình muốn giới thiệu hôm nay, với tất cả lòng trân quý. Một trong những câu chuyện về tình cảm gia đình hay nhất mà mình từng đọc.

Câu chuyện ngỡ như quá quen thuộc, nhan nhản như trên đài báo hàng ngày: người mẹ bị lạc ở ga tàu Seoul khi cùng chồng lên thăm các con. Sự kiện bất thường kéo theo dòng hồi tưởng của các thành viên gia đình về hình ảnh người mẹ tảo tần, vất vả, hi sinh. Biết bao công việc không tên đặt nặng lên đôi vai còm cõi, bà chẳng bao giờ có một ngày ngơi nghỉ trọn vẹn.

(đọc tiếp...)

Sự hiện diện của người mẹ trong dòng hồi tưởng từ người thân càng làm nỗi nhói đau, xót xa dâng trào trong tâm can người đọc. Như anh con trai cả dang dở giấc mơ công tố viên của đời mình, dang dở cả nỗi khát khao vô bờ của mẹ. Như cô con gái thứ, cứ ngỡ mẹ cả đời chỉ biết gắn bó bếp núc, cứ ngỡ "mẹ là bếp" mà không nhận ra những tình cảm sâu kín, những góc khuất nơi tâm hồn bà... Chỉ khi bà biến mất, họ mới nhận ra lâu nay mình đã vô tâm, dựa dẫm và ỷ lại đến thế nào.

Nhưng đã quá muộn.

Từ cõi chết, vọng lại đôi lời cuối từ người đã khuất. Bà không đợi được, bà ra đi trong cô độc và lạnh lẽo, như chính cuộc đời mình.

Quá muộn cho những ăn năn hối cải. Quá muộn để bù đắp tình mẫu tử thiêng liêng.

Đọng lại sau kết thúc không vẹn tròn, là thông điệp nhân văn: "Hãy chăm sóc mẹ". Xin đừng thờ ơ, vô cảm trước tấm lòng bao la của mẹ. Xin gửi đến mẹ tình thương yêu, đi kèm sự quan tâm và lòng biết ơn chân thành.

Thông tin chi tiết
Tác giả Shin Kyung Sook
Dịch giả Lê Nguyễn LêLê Hiệp Lâm
Nhà xuất bản Nxb Hà Nội
Năm phát hành 05-2014
Công ty phát hành Nhã Nam
ISBN 8935235200876
Trọng lượng (gr) 352.00 gam
Kích thước 13 x 20.5 cm
Số trang 324
Giá bìa 72,000 đ
Thể loại