Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Duyên Nợ Đào Hoa (Được Biết Đến Với Tên Gọi: "Đào Hoa Trái")

"Đào hoa trái" kể về một anh chàng Tống Dao nọ, sinh ra là con Tể tướng đương triều, muốn tiền có tiền, muốn quyền có quyền, thế nhưng lại bị phán là "mệnh phạm cô loan" - cả đời đơn độc.

Không biết là may hay không may, một hôm chàng ăn phải viên kim đan trong bát mì vằn thắn bên đường, lên trời làm tiên, còn tiện tay "nẫng" luôn đứa con cưng mà Ngọc Đế bao năm gìn giữ - Hoành Văn.

Có lẽ, nhân duyên của chàng đều mất cả để hy sinh cho mối duyên cảm thiên động địa này chăng?

Thế nhưng, đến cuối cùng, chàng vẫn chỉ là cây cầu bắc duyên, khi mà tơ hồng của Hoành Văn lại nối vào tay kẻ khác.

Tống Dao chấp nhận biến mất khỏi đất trời để trả hộ Hoành Văn món nợ nhân duyên.

Hoành Văn sau khi biết đã cam tâm thủ hộ Tống Dao, lẳng lặng kề bên suốt mấy kiếp luân hồi...

Trích đoạn:

Nhắc đến lại muốn sụt sùi, năm đó bản tiên quân lên bảy, đã hiểu không ít chuyện, ta vẫn còn nhớ như in cô con gái Phương Nương của Hứa quản gia hồi ấy là một tiểu cô nương mười hai mười ba tuổi, ta rất thích nàng, còn đang định bảo với cha ta rằng sau khi lớn lên nhất định phải lấy nàng làm vợ, thì đã bị một gậy của lão đạo sĩ kia đập cho đầu váng mắt hoa.

Có điều cái mồm quạ đen của lão đạo sĩ đó quả thực rất linh, Phương Nương qua mười bốn tuổi liền gả cho con của một nhà buôn, ta phẫn hận chạy tới hỏi nàng vì sao không nhớ đến tình nghĩa năm xưa khi ta cho nàng ăn bánh quế hoa, bánh ngàn tầng với bánh hạnh đào. Phương Nương xoa đầu ta mà nói, "Thiếu gia, ngài còn nhỏ, chưa hiểu gì cả. Hơn nữa người như Phương Nương sao có thể trèo cao mà sánh duyên với thiếu gia cho được?" Ta trơ mắt đứng nhìn Phương Nương bước lên kiệu đỏ đón dâu, bị khiêng đi trong cảnh kèn trống rộn ràng.

Cha ta cũng đã từng đính hôn cho ta, là thiên kim của Thượng thư, bà mối bảo nàng có phong thái của vầng trăng trên trời, có nhan sắc của đóa hoa dưới đất, sinh thần bát tự ghép cùng ta đúng là hợp càng thêm hợp, nàng và ta chính là một đôi trời đất tạo nên. Kết quả, nàng rơi vào lưới tình cùng thế tử của Tam vương gia, hai người họ trong một đêm trăng mờ gió lớn, công khai dắt nhau bỏ trốn.

Ta lại đính ước, là thiên kim của quốc cữu, nàng lại cùng biểu ca của nàng chạy xa mất hút; đính ước thêm lần nữa, là quận chúa của Quận vương gia, nàng bị hoàng thượng nhìn trúng, nạp vào hậu cung; hoàng thượng đền cho ta một cô em gái - Bát công chúa, nàng lại cùng gã Thị lang trẻ tuổi vụng trộm yêu đương, yêu đến độ phình luôn cả bụng.

Ta lưu luyến nơi thanh lâu kỹ viện, vừa chạm bóng hoa khôi đã nhất kiến chung tình, dốc gan dốc ruột, cảm động cả trời đất. Kết quả thì sao? Nàng vẫn cứ phải lòng một gã thư sinh.

Mời bạn đón đọc.

Reviews 3

Đại Phong Quát Quá là một cơn gió lớn thổi qua. Ấy vậy mà truyện của chị lại chẳng như tên chị. Có gió đấy nhưng không phải mưa gió bão bùng đao to búa lớn gì mà chỉ là những làn gió nhẹ mơn man tinh nghịch.

Dẫu câu chuyện Đại Phong kể không hoàn toàn chỉ có vui vẻ hài hước thì cơn gió êm dịu ấy vẫn không khiến người đọc phải bàng hoàng ngay cả khi bức màn bí mật vén lên, những ân oán tình thù đua nhau trào ra một lượt.

(đọc tiếp...)

Duyên Nợ Đào Hoa cũng như chính nhân vật của nó, bất chợt nổi bật vì những rắc rối do đám người xấu xa mang lại, cuối cùng cũng lại như nhân vật chính, người còn thưởng thức cuốn sách này sẽ là những độc giả chân thành của nó. Đọc và cảm nhận cả cuốn sách bằng một tâm thế an yên nhất, rồi bạn sẽ thấy như thể thế giới này đang dừng lại, trước mặt là những vị tiên quân cao quý thâm trầm.

Trong đám người đó, khác biệt nhất là Tống Dao, một tiên quân giở chừng, một phàm nhân may mắn ăn nhầm tiên đan đến hai lần. Tống Dao ngay từ phút đầu lên tiên giới đã phải lòng Hoành Văn, người bạn tốt bên hắn cả nghìn năm. Thế nhưng vì quá nhiều ràng buộc khiến hắn chỉ có thể ôm mối tình câm ấy trong lòng. Chỉ đến khi Tống Dao được đưa xuống trần mọi chuyện mới bắt đầu thay đổi.

Nhiều khi chính tôi cũng phân vân không biết Tống Dao có xứng với Hoành Văn không. Bởi Hoành Văn là một tiên quân quá hoàn hảo, một điểm sáng ngay chính giữa chốn thiên đình đầy rẫy thần tiên này.

Thế nhưng tình cảm sao nói xứng hay không được. Tống Dao yêu Hoành Văn, Hoành Văn lại càng yêu Tống Dao. Y không tiếc hy sinh hết thảy để đổi lại cho ái nhân cơ hội lần nữa quay về. Có được tình cảm như thế còn cầu gì hơn? Qua bao thăng trầm, bao thay đổi thật may họ lại được ở bên nhau. Lần này chắc chắn sẽ không còn là danh nghĩa hảo bằng hữu nữa, mà thay vào đó là tên gọi khác, tương xứng hơn với những gì họ dành cho nhau suốt những năm tháng gian nan ấy.

Tác phẩm: Duyên nợ đào hoa (Đào hoa trái) – Tác giả: Đại Phong Quát Quá.

(Đam mỹ nhé).

(đọc tiếp...)

Không nhầm thì hai, ba năm trước; cư dân mạng rộn lên rằng, nam chính Dạ Hoa trong tác phẩm “Tam sinh tam thế, thập lí đào hoa” được “xào nấu” từ rất nhiều những nhân vật trong các tác phẩm khác nhau. Và trong đó thì có nhân vật chính trong tác phẩm “Duyên nợ đào hoa”, hay còn gọi là “Đào hoa trái” phải không?

Nhưng mà khi đọc ấy, tôi thấy tính cách của Dạ Hoa không có điểm giống với Hoành Văn hay Tống Dao đâu. Càng không giống với bất kỳ một nhân vật nào khác trong tác phẩm này! Hay nó giống nhau về cốt truyện? Về bối cảnh? Tôi đã đi tìm câu trả lời ngót nghét hai năm rồi đấy!

Và thực sự thì tôi thích cái tên “Duyên nợ đào hoa” hơn là “Đào hoa trái” nhiều!

Hai nam chính của chúng ta là Tống Dao và Hoành Văn, và Hoành Văn là seme và Tống Dao là uke. Tống Dao vốn là người hạ giới, sinh ra trong một gia đình của một Tể Tướng đương triều, có chức có quyền, muốn gì được nấy (Riêng tôi, tôi khá không thích xuất thân “ngậm chìa khoá vàng” như thế này). Trong một lần ra phố, đi xem bói thì Tống Dao bị phán là “mệnh phạm cô loan” (Kiểu mà cô đơn rồi độc thân suốt đời đó).

Tất nhiên là anh chàng này thì chả tin đâu, vẫn có tâm tư ăn uống bình thường thôi. Và ai mà biết được, chỉ một bát vằn thắn lề đường cũng làm thay đổi cả cuộc đời của anh chàng Tống Dao kia, thay đổi cả số mệnh của nhà anh ta nữa. Số là khi đang ăn vằn thắn, bạn Tống Dao đã nuốt luôn viên kim đan trong đó, rồi cứ thế bay thẳng lên trời làm tiên (Dù là chức tiên rất bé nhỏ). Ở đó, anh chàng đã gặp được Hoành Văn – đứa con cưng mà Ngọc Đế cố giữ gìn bao năm!

Rồi bao cuộc phiêu lưu trên thiên đình, xuống hạ giới. Hai người đúng là có tình cảm với nhau, nhưng duyên trời định sẵn rằng Hoành Văn phải nắm tay một người khác. Vì thế mà Tống Dao lùi một bước, tự tay cắt đứt mối lương duyên anh nâng niu nhiều năm trời!

Cốt truyện này khá đơn giản, cũng không đặc sắc. Vì thế mà nó chả có điểm nhấn gì cả! Theo tôi là vậy! Và dường như dư âm của nó cũng không nhiều đâu. Cả văn phong của Đại Phong Quát Quá cũng khiến cốt truyện trở nên nhàm chán và gây cảm giác mệt mỏi!

Nhưng dù sao, nếu bạn chưa từng đọc một tác phẩm đam mỹ thì “Duyên nợ đào hoa” cũng sẽ là một khởi đầu đúng đắn. Hãy thử đọc một lần đi nhé!

Có thể không quá đặc sắc nhưng "Duyên nợ đào hoa" thật sự là một câu chuyện nhẹ nhàng và thú vị đáng để nhâm nhi khi nhàn rỗi. Cách hành văn của Đại Phong vô cùng thong dong, đọc xong có cảm giác rất dễ chịu và nhẹ nhàng. Không có "xôi thịt" cũng không có quá nhiều thù hận bi ai nhưng câu chuyện cứ tiếp diễn trên bàn tính thiên mệnh với những diễn biến ly kỳ khá "khó đỡ" cũng đã đủ thu hút lòng người say mê.

Dù có bao nhiêu gian nan chồng chất hay tai kiếp ngang trời, thì Hoành Văn và Tống Dao cuối cùng vẫn sẽ thắng được thiên mệnh, cũng sẽ về được bên nhau.

(đọc tiếp...)

"Là thần tiên, nếu đã lỡ chân sa vào "ma đạo", thì cứ thong dong mà yêu thôi. Dùng thời gian vô hạn để cùng ngươi trải qua nghìn hồi sinh tử, đấu lại ý trời. Nguyện đợi đến ngày nhìn thấy ngươi dưới tán đào nở rộ, để được gọi hai tiếng "Hoành Văn"" :3

Thông tin chi tiết
Tác giả Đại Phong Quát Quá
Dịch giả Idaten
Nhà xuất bản Nxb văn học
Năm phát hành 06-2013
Công ty phát hành BachvietBooks
ISBN 8936041683464
Trọng lượng (gr) 660.00 gam
Kích thước 14.5 x 20.5 cm
Số trang 544
Giá bìa 120,000 đ
Thể loại