Reviews 3

Đừng Kể Tên Tôi là một tập những bài viết về các nhân vật khác nhau của tác giả Phan Thuý Hà.

Cầm cuốn sách lên là cảm giác như khó có thể bỏ được xuống. Những tình tiết, những sự việc liên tục xảy ra làm cho người đọc tiếp tục phải căng mình ra để nắm bắt lấy mạch của câu chuyện.

(đọc tiếp...)

Có lẽ đây chính là một trong những cuốn sách viết chân thực nhất về đời thường trong và sau chiến tranh của các nhân vật của tác giả. Mỗi nhân vật, mỗi hoàn cảnh hoàn toàn khác nhau đã phải đi vào và đã đi qua cuộc chiến ác liệt một mất một còn. Và cũng qua những trang sách có thể giúp người đọc phần nào có những góc nhìn khác nhau từ đó có thể hiểu hơn về cái tàn nhẫn của cuộc chiến tranh.

Có biết bao hy sinh, mất mát đã xảy ra qua các cuộc chiến. Bên cạnh đó là những nỗi đau, những oan khuất mà không phải ai cũng có thể chịu đựng. Cảm giác như sẽ bùng nổ đến nơi. Ngoài ra, còn có những màn kịch đã từng được dàn dựng công phu mà không ai có thể tưởng tượng rằng nó có thể xảy ra...

Đừng kể tên tôi. Tôi không cần ai biết.

Đừng kể tên tôi. Tôi không muốn ai đó phiền lòng.

Đừng kể tên tôi. Tôi có chung tên với mọi người. Tên là chúng tôi.

Chiến tranh đã đi qua nhưng vẫn còn đó những bi kịch, những ám ảnh mà nó - chiến tranh đã gây ra sẽ đi với họ đến suốt phần đời còn lại. Họ phải sống, phải chiến đấu với những cái ký ức kinh hoàng đó cho đến khi không còn nói, không còn thở được nữa. Đến lúc đó hy vọng nỗi đau sẽ được xoa dịu.

Bìa của cuốn sách đẹp mà buồn quá.

Có lẽ nó cũng khá hợp với nội dung cuốn sách.

Chiếc xe đạp, con đường dài quanh co, ngoằn ngèo và một cái cây giữa cánh đồng trống trong cô độc ấy. 

“Đừng kể tên tôi. Tôi không cần ai biết.

Đừng kể tên tôi. Tôi không muốn ai đó phiền lòng.

(đọc tiếp...)

Đừng kể tên tôi. Tôi có chung tên với mọi người. Tên là chúng tôi.”

Cuốn sách là một tập hợp những mảnh đời thực, những con người thực trong và sau thời chiến. Không dài dòng, không thêm bớt, đơn thuần là sự thực nghiệt ngã và khốc liệt. Sự thực giống như một mạch nước ngầm mãnh liệt. Không biết thì không thấy gì, một khi biết rồi thì bỗng tuôn ra xối xả, ấm nóng, dội thẳng vào những ngơ ngác sơ sài.

Hằng năm cứ vào dịp lễ lớn, người ta hay chiếu những bộ phim tài liệu chiến tranh, nội dung chủ yếu nói về đời sống sinh hoạt và chiến đấu của người lính. Thế hệ trẻ chúng tôi được lớn lên trong hòa bình, những gì biết về chiến tranh cũng chỉ qua phim ảnh tài liệu (tất nhiên đã được kiểm duyệt trước khi phát sóng). Mặc dù tôi biết chiến tranh là dâu bể oan khiên hơn nhiều lắm, song nào hiểu mức độ tàn bạo thật sự như thế nào? Nào có ai kể cho chúng tôi nghe. Tất cả chỉ gói gọn trong một câu: “Thời đó khổ lắm con ơi!”

Và rốt cuộc có một ngày tôi cũng đọc được những tâm sự cháy lòng của chính những người lính nơi chiến trường, mà chị Hà chính là cầu nối bắc nhịp. Bố của chị cũng là người lính trở về từ cõi chết, gia đình chị cũng phải gánh chịu tổn thất nặng nề không gì bù đắp nổi. Ấy nhưng chị không viết về gia đình chị, chị viết về những người xung quanh. Chị đến từng nhà, trò chuyện với từng người lính, đồng cảm với muôn vàn hoàn cảnh éo le trắc trở, và chị ghi chép lại. Đọc những trang viết của chị, tôi cảm nhận từng câu chữ như sống dậy. Sự thật! Sự thật không một chút che giấu, thẳng thừng phơi ra, như từng vết thương mưng mủ lở loét giấu trong lớp áo lâu ngày bỗng nhiên bị vạch ra trước ánh sáng. Ánh sáng thẳng thừng chiếu vào sự thật, để cho ta chứng kiến, ta kinh sợ không chịu nổi, ấy nhưng có gì thay đổi không? Chính những con người gánh chịu vết thương kia đã bình thản vén áo cho ta thấy sự thật đó, họ bình thản đến mức tưởng như chết lặng rồi!

Tôi không biết phải diễn tả như thế nào về những đau xót của số phận người lính, không chỉ trước mà còn sau chiến tranh. Anh bị thương tật 40, thậm chí 50%? Anh không có giấy tờ chứng minh thương tật từ chiến trường thì không có một chính sách nào dành cho anh cả. Anh có người làm chứng ư? Ai tin!. Đó, là những gì dành cho người lính sau khi trở về từ nơi bom đạn. Nếu may mắn hơn, thậm chí không bị thương nặng đi chăng nữa, những con người ấy vẫn không thể kiếm một công việc làm ổn định. Đó là chưa kể đến chuyện gia đình con cái. Một anh lính đi đánh giặc suốt 15 năm, ra đi trai tráng nặng 60kg, về chưa đến 35kg, sinh con ra không có mũi, hoặc thiếu mắt, hoặc mắc bệnh thần kinh,…tay tôi run lên khi viết những dòng này. Tôi không thể viết tiếp những đau đớn kinh khủng mà tôi thấy các chú bác kể trong sách. Tôi thấy mình yếu nhát khi chỉ đọc thôi đã không chịu nổi. Trong khi chính những con người kia đã phải gánh chịu nỗi đau không gì tả xiết kia. Bạn biết họ tự an ủi nhau bằng cách nào không? Người có con mắc bệnh down thì nói thế này: “Mình còn may mắn chán ông ơi, người ta mãi không có con hoặc con sinh ra không có mũi không có mồm, đây con mình chỉ thỉnh thoảng lên cơn”. Trời ơi, đọc đến đó tôi đã nhạt nhòa nước mắt. Phải chăng trong cảnh khốn cùng thì cách so sánh quặn lòng như vậy cũng giúp người ta nguôi ngoai phần nào?

Chiến tranh đã đi qua mấy chục năm rồi, mà sao những gì nó để lại mãi đau đớn âm ỉ thế này. Người trong cuộc vẫn đang im lặng chịu đựng nỗi đau ấy. Còn bao nhiêu số phận ngang trái ngoài kia vẫn đang miệt mài trên con đường chứng minh thân phận, hòng lay lắt sống thêm quãng đời mòn mỏi tan thương? Bao nhiêu trẻ em nữa được sinh ra trong chất độc màu da cam? Bao nhiêu người lính già chịu dư chấn chiến trường, nửa đêm nghe tiếng chó sủa choàng tỉnh giấc hô xung phong và đánh đuổi vợ con như đang tiến đồn địch? Bao nhiêu nữa mà kể xiết!

Các bạn trẻ ơi, hãy một lần cầm trên tay cuốn sách này, để hiểu về thân phận cha ông ngày trước. Những bài học lịch sử, những con số thương vong được trình bày trong sách giáo khoa chẳng giúp các bạn hiểu được một phần nào của chiến tranh khốc liệt. Hãy đọc và lắng nghe bằng cả trái tim. Chúng ta không giúp được gì cho họ, vậy hãy san sẻ cho những con người ấy nhẹ bớt nỗi lòng. Những nỗi lòng lặng im dấu kín mấy chục năm trời!

Cảm ơn chị Phan Thúy Hà đã mang đến cho độc giả những tư liệu thực tế đáng quý này. Lớp trẻ cần lắm những sự thật mà chị đã kì công góp nhặt. Viết lách không phải là con đường tơ lụa, nhưng em ước mong sao chị mãi giữ được niềm nhiệt huyết và tình yêu của mình. Luôn ủng hộ chị <3.

Câu từ vụn vỡ. Khốc liệt. Và mặn chát. “Đừng kể tên tôi” có thể không phải là cuốn sách hay nhất về chiến tranh tôi từng đọc nhưng lại khiến tôi xúc động thật nhiều. “Đừng kể tên tôi” là nỗi đau chiến tranh, qua lời kể của 20 cựu chiến binh, những người còn sống, trở về, mang trong mình ám ảnh suốt cuộc đời. Đó là câu chuyện chiến đấu, chuyện về bi kịch, di hoạ hậu chiến, về những người đồng đội hi sinh anh dũng hoặc vì những lí do mà người ta ngỡ rằng chỉ thấy trong tiểu thuyết, về những người nữ thanh niên xung phong, những người vợ, người mẹ chờ đợi đằng đẵng người đi xa và chịu đựng trăm nghìn đắng cay sau cuộc chiến, những người lính mất hết giấy tờ, đâu nghĩ có lúc tờ giấy còn đáng trân quý hơn cả mạng sống...

Đó không phải là những câu chuyện khiến tôi sững sờ, bất ngờ. Đó là những câu chuyện làm tôi run rẩy bởi sự thân thuộc. Khác nhau nhưng đều chung sự gian khổ, thương đau và mất mát. Những câu chuyện tôi đã từng nghe không biết bao nhiêu lần bên những ấm trà, mâm rượu mà bố tôi và đồng đội vẫn kể không ngớt suốt bao nhiêu năm qua. Mỗi một lần họp mặt, lại thấy thiếu vắng một đôi người, bởi thời gian vô tình và lầm lũi, bởi những vết thương vẫn nhức nhối khi trời trở gió, bởi những mảnh đạn vẫn còn găm trong cơ thể. Tôi đã nghe, nhiều lắm, về chuyện bố tôi đã từng bị khênh đi chôn, trên đường đi nhờ mưa rừng mà thoát chết, về những đồng chí, người còn, người mất, về những chuyến đi thăm lại chiến trường xưa, về địa danh Cánh đồng Chum được nhắc đến ngay lời giới thiệu cuốn sách - nơi tôi còn một người thân nằm lại mà chẳng biết chính xác nơi nao... Chính vì vậy mà tôi đã khóc thật nhiều.

(đọc tiếp...)

Cảm ơn tác giả Phan Thuý Hà đã ghi lại những tư liệu thật mộc mạc và đáng quý để những mảnh đời bình dị, đời thường mà anh hùng ấy chẳng bị lãng quên, để thế hệ chúng tôi và thế hệ trẻ mãi sau này có một góc nhìn chân thực về ông cha, về một thời kỳ lịch sử đau thương của dân tộc.

“Đừng kể tên tôi. Tôi không cần ai biết.

Đừng kể tên tôi. Tôi không muốn ai đó phiền lòng.

Đừng kể tên tôi. Tôi có chung tên với với mọi người. Tên là chúng tôi”

6.01.2020

Hồng Khánh

Thông tin chi tiết
Tác giả Phan Thuý Hà
Giá bìa 96,000 đ
Thể loại