Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Cổ Tích Của Người Điên

Từ một bệnh viện tâm thần, một cuốn sổ được kín đáo đưa ra ngoài, trong đó ghi chép câu chuyện cổ tích chưa từng thấy về cuộc chiến giữa hai phe, một là Yêu tinh Râu Xanh, hai là liên minh Hoàng tử Ếch, Mèo Đi Hia, Nhím Hans, Lọ Lem và Khăn Đỏ. Liên minh có mục tiêu đánh bại Râu Xanh và cứu thoát công chúa Bạch Tuyết. Nhưng khác với truyện cổ tích thông thường, truyện này kết thúc ở chỗ tà đã thắng chính, Bạch Tuyết phải sống mãi mãi với Râu Xanh trong nước mắt, ở một lâu đài chất đầy thịt người bỏ lọ.

Câu chuyện kì dị ấy chứa đựng những manh mối về một vụ án bí hiểm cách đây hai mươi năm, với rất nhiều người bỏ mạng một cách khó hiểu trong dinh thự của một nhà giàu. Không động cơ, không ân oán, không hung thủ. Chủ nhân dinh thự bị coi là nghi phạm, đã  mau chóng hóa điên và bỏ trốn khỏi hiện trường với tốc độ marathon kỉ lục là 60 km/h. Ông ta bị bắt và tống vào viện tâm thần một thời gian thì treo cổ, để lại cuốn truyện cổ tích thay người, thay cho lời kêu oan thống thiết.

Hai mươi năm sau, theo lời mời của hậu duệ chủ nhân, một số nhân tài không hề dính líu đến ai trong vụ án năm xưa đã ngồi quây quần để lật lại chân tướng. Nhưng chỉ qua một hôm, hậu duệ này bị giết trong phòng kín, bỏ lại các vị khách hoang mang ngơ ngác. Lại không động cơ, không ân oán, không hung thủ, thậm chí không cách thức gây án.

Tất cả những manh mối còn lại, chỉ là cuốn truyện cổ tích đến.

Reviews 10

Đây là cuốn sách đã đưa mình trở thành fan trinh thám. Không giống như  tản văn cần sự suy ngẫm, sự đồng cảm cùng tác giả, trinh thám mang một màu sắc rất khác. 

Mở đầu, tôi gặp ngay một câu chuyện cổ thích với hai phe đối nghịch nhau: Râu Xanh - nhóm bạn của Hoàng tử ếch. Có một cuộc chiến đã xảy ra, phe chính tà đã thắng và những chiến binh dũng cảm đã bị giam cầm mãi mãi. Đây chính là tóm tắt câu chuyện của một người điên viết trong trại tâm thần. Tưởng chừng như chẳng có gì đặc biệt nhưng chính là manh mối phá giải vụ ản uẩn khúc 20 năm. Và lần này, cái thiện sẽ chiến thắng hay sẽ mãi bị chôn vùi? "Không phải sự thật nào cũng khiến tất cả hài lòng" và kết thúc khiến tôi phải ngỡ ngàng. Khi sự thật được đưa ra ánh sáng, phơi bày ra trước mặt thì tôi nghĩ đây quả thực là một tấn bị kịch!

(đọc tiếp...)

Tác giả chọn ngôi kể thứ nhất - Hàn Tấn người chứng kiến toàn bộ câu chuyện. Lời văn gần gũi, lí luận có phần chủ quan, cái nhìn thiếu bao quát vì chỉ thấy cảm nhận của nhân vật. Nhưng bù lại, khiến người đọc như trực tiếp tham gia câu chuyện, tập trung vào từng chi tiết, tiết tấu đang dần được đẩy lên.

Tâm sự của tôi khi mân mê từng trang sách. Cũng là lần đâu tiên tiếp xúc với thể loại mới này. Hồi đó còn "nhỏ" sợ không dám đọc hết vào tối nên được nửa lại cất đi sáng hôm sau đọc nốt. Thực sự cuốn hút luôn ấy, bao cung bậc cảm xúc mới lạ :)) Chỉ là đọc đến trang cuối, một ý tưởng khác chợt loé lên trong đầu, Trần Tước bà Hàn Tấn sắp yêu nhau rồi. Tác giả không nhắc đến phải chăng muốn tạo kết thúc mở? Phải chăng tác giả Thời Trần muốn lấn sân sang Đam Mỹ viết về hai nhân vật này thì thú dzị nhỉ :3

Quyển sách trinh thám tôi tâm đắc nhất hiện tại và cũng là quyển sách nên có trong tủ sách của các bạn mê trinh thám - Cổ Tích Của Người Điên.

Nếu các bạn tìm trên google thông tin của Thời Thần thì hơi khan hiếm. Tuy nhiên IPM đã để thông tin của anh ở đầu sách. Tôi sẽ điểm qua để các bạn chưa mua sách biết thêm một chút về nhà văn trẻ này nhé. Thời Thần sinh năm 1987 tại Thượng Hải, một trong số ít tiểu thuyết gia trinh thám Trung Quốc giữ vững phong cách trinh thám cổ điển. Một số tác giả yêu thích của anh: Ellery Queen, Matsumoto Seicho, Shimada Soji, .. Các tác phẩm trinh thám của Thời Thần chú trọng suy luận logic, tình tiết chặt chẽ, được sắp đặt khéo léo.

(đọc tiếp...)

Quả thật là như vậy, Cổ Tích Của Người Điên chính là một minh chứng rõ ràng về tính logic. Tôi chưa bao giờ đọc một tác phẩm với tất cả cảm xúc như vậy: kích thích, tò mò, cảm phục, háo hức, nôn nóng, vui vẻ, chạnh lòng, rất rất nhiều. Chính vì nó quá hay!

Ấn tượng đầu tiên dành cho sách là tên của các chương, hầu như được viết bằng tiếng Anh và trích từ những tác phẩm nổi tiếng. Tuy không hiểu lắm nhưng tôi vẫn cứ thích mới lạ.

Mở đầu không phải một vụ án mạng ly kì ghê rợn, cũng chẳng phải một tình tiết nhỏ nào, mà là một câu chuyện cổ tích. Các bạn không nhìn nhầm đâu, một câu chuyện cổ tích. Hơn nữa là sự trộn lẫn các câu chuyện cổ tích, tạo thành một câu chuyện mới không-có-hậu. Tôi sẽ không nêu nội dung của nó để các bạn tự mình khám phá.

Câu chuyện cổ tích trên chính là khởi nguồn của một giai thoại dị thường. Hai mươi năm trước, mùa đông năm 1994, tại biệt thự Ve Chai sang trọng bậc nhất (ve chai mà sang trọng được cũng lạ :v), một vụ án mạng thảm khốc đã xảy ra. Bảy người có địa vị cao trong xã hội chết thảm, còn chủ biệt thự thì hoá điên, chạy năm cây số trong vòng năm phút. Điều này có ý nghĩa gì? Kỉ lục chạy 5000 mét nam lúc đó do vận động viên Bekele người Ethiopia xác lập tại Thế vận hội Olympic Hà Lan là mười hai phút ba mươi bảy giây ba mươi lăm. Vậy ra ông chủ này còn chạy nhanh hơn mức kỉ lục của loài người gần bảy phút. Làm sao có thể! Kẻ tâm thần phân liệt ấy đã viết ra câu chuyện cổ tích kia và treo cổ tự sát, chôn giấu thật sâu bí mật năm xưa.

Hai mươi năm sau, mùa hè năm 2014, con trai của người chủ quá cố từ nước ngoài trở về, mời các "nhân tài" đến để lật lại bản án năm xưa, giải oan cho cha của mình. Nhưng hung thủ vẫn còn rình rập xung quanh họ, vẫn có những người chết, án mạng liên hoàn kia chưa có dấu hiệu dừng lại. Lúc đầu tôi tưởng anh nam chính sẽ là người kể chuyện, hoặc tác giả kể ở ngôi thứ ba. Nhưng không ngờ, là một nhân vật khác kể chuyện. Nhân vật "tôi" - Hàn Tấn, 30 tuổi, bạn của nam chính. Vậy nam chính là ai? Chính là người làm sáng tỏ vụ án kinh thiên động địa ấy - Trần Tước, 27 tuổi, một nhà toán học.

Vụ án đã trôi qua 20 năm, làm sao có thể lật lại được? Vả lại, manh mối đã không còn rõ ràng như trước, cực kỳ mơ hồ. Trần Tước đã tìm ra đáp án cho câu hỏi tưởng chừng vĩnh viễn không có lời giải kia bằng cách nào? Các bạn hãy đọc và cảm nhận, chắc chắn các tình tiết li kì sẽ lôi cuốn bạn đọc một mạch đến cuối truyện mới thôi. Tôi mà huyên thuyên nữa chắc thành spoil quá. :> 

Tôi vô cùng nể phục Thời Thần, vì anh đã xây dựng nên một bố cục rất hợp lí cho truyện. Từ hiện thực quay ngược về quá khứ rồi lại trở ngược đến hiện tại, như một vòng tuần hoàn. Cả hai vụ án đi song song nhau và Trần Tước như một điểm kết, kéo hai mút đường thẳng giao nhau tại điểm kết ấy, giải quyết vụ án một cách hoàn hảo. Tôi không thể không công nhận tài năng của Trần Tước, cậu ta đã đem đến cho tôi những kiến thức mới lạ. Hoá ra dùng công thức toán học có thể phá án, toán học thực sự thú vị hơn qua cách nhìn mà Trần Tước hướng đến cho chúng ta. Mặc dù đôi khi tôi nhìn vào nó, tôi chẳng hiểu gì cả. :<

Cái kết của truyện khá bất ngờ, ừ thì truyện trinh thám nào chả bất ngờ? Tôi hơi thừa lời rồi hic. ; w ; Người không ai nghĩ là hung thủ lại có thể là hung thủ. Tôi tưởng rằng người đàn ông hiền lành ấy sẽ mãi hiền lành như vậy. Nhưng không, ông ta thật man rợ, giết gần mười mạng người, giết cả con trai ruột của mình. Tử hình với ông ta chưa phải là hình phạt đau khổ nhất, khi ông ta biết ông ta đã tự hạ sát con trai mình, đó mới là cái kết thống khổ nhất dành cho loại người như ông ta.

Đọc truyện này tôi không chê được chỗ nào cả, vì nó hoàn hảo tuyệt đối trong cách nhìn nhận của tôi. Đôi khi tôi hay bông đùa với bạn thân rằng, biết đâu Hàn Tấn và Trần Tước sẽ yêu nhau nhỉ? Cả hai đều không có bạn gái, sống cùng nhà, có một số điểm tương đồng và đặc biệt rất hay có những hành động "thân mật", ví dụ điển hình là trang cuối của truyện. :v Đấy chỉ là suy nghĩ của tôi. :> It just my opinion. 

Nãy giờ tôi quên khuấy mất review một tí về hình thức sách. Nếu nói quyển này 95,000VNĐ mà mắc thì tôi kịch liệt phản đối, quá rẻ cho một tuyệt tác như này. Bìa truyện thì đẹp thôi rồi, giấy bên trong vẫn là loại trắng hơi ngả vàng để tránh chói mắt, trình bày bố cục hợp lí. Mặt sau của sách có giới thiệu khái quát về nội dung truyện và tôi ấn tượng nhất câu cuối cùng của phần giới thiệu ấy:

"Không phải truyện cổ tích nào cũng kết thúc có hậu. Không phải sự thật nào cũng khiến tất cả hài lòng."

Cảm ơn đã đọc qua bài review "dài dai dở" của tôi. Nếu các bạn có sở thích đọc truyện trinh thám, kinh dị có thể kết nối với tôi qua Facebook account: Thiên Hoằng nhé. <3

Một cuốn sách thích hợp đọc giải trí hơn là nghiên cứu.

Cổ tích không chỉ dùng để đọc, cổ tích còn dùng để phá án

(đọc tiếp...)

Câu trích dẫn gợi sự tò mò cho người đọc

Cổ tích của người điên là sự kết hợp giữa yếu tổ cổ tích và trinh thám. Mở đầu cuốn sách là câu chuyện cổ tích rất "lạ" về cuộc chiến giữa hai phe, một là Yêu tinh Râu Xanh, hai là liên minh Hoàng tử Ếch, Mèo Đi Hia, Nhím Hans, Lọ Lem và Khăn Đỏ.

Hai mươi năm trước, một vụ giết người trong phòng kín xảy ra, tất cả những người ở trong dinh thự đều bị giết, nghi phạm là chủ nhân ngôi biệt thự, người đã hoảng loạn bỏ chạy cách đấy 10 km giữa trời tuyết rơi. Ông bị đưa và trại tâm thần và ở trong đó ông đã viết câu chuyện cổ tích này

Hai mươi năm sau, từ những dấu vết của câu chuyện cổ tích, hậu duệ đã mời một người bạn tài giỏi đến để tìm ra hung thủ thật sự. Nhưng chỉ qua một đêm, hậu duệ này cũng bỏ mạng trong phòng kín một cách bị ẩn, bỏ lại các vị khách được mời đến còn đang sững sờ và hoảng loạn.

Nội dung câu chuyện không mới mẻ, giết người trong phòng kín là một motif quen thuộc trong các cuốn trinh thám. Điều gây tò mò là cách để chủ nhân căn biệt thự xuất hiện cách đó 10km thì không được nhắc đến cụ thể và giải quyết chưa thuyết phục.

Suy luận trong cuốn sách dựa theo logic, có một vài tình tiết và suy luận khá dễ đoán, nhưng kết quả rất bất ngờ.

Bìa sách của IPM rất đẹp, huyền bí. Các nhân vật được vẽ trên bìa vừa quen thuộc vừa mới lạ và nét mặt hoảng loạn đúng chất của trinh thám. Cuốn sách không dày nhưng đọc rất cuốn hút.

Tác giả: Thời Thần. Dịch giả: Thủy Phương

Thể loại: Trinh thám cổ điển TQ

(đọc tiếp...)

.

Cách đây hai năm, hình như Biển biết đến “Cổ tích của người điên” là nhờ đọc review của admin Trăng của Hội Yêu Sách thì phải. Khi đó Biển đọc online trên wattpad, rồi sau thời gian dài tăm tia thì đã rước được em sách giấy về nhân dịp Hội sách online 10/2020 với giá giảm 60% và freeship, quyết định đọc lần 2 để viết cho câu truyện mình yêu thích một bài review “tử tế”. Dường như sách đối với Biển cũng có thiện duyên và nghiệt duyên, cuốn nào có thiện duyên thì nhất định một lúc nào đó cũng sẽ sở hữu được.

Đúng với tựa sách, “Cổ tích của người điên” bắt đầu bằng một câu chuyện cổ tích chia thành nhiều phần nhỏ, nội dung đơn giản đến mức trẻ con đọc cũng chán (chắc vậy), gồm các nhân vật quen thuộc trong những truyện cổ phương Tây như Bạch Tuyết, Lọ Lem, Khăn đỏ, Hoàng tử Ếch, Mèo đi hia… Hết phần cổ tích đến phần đời thực, nhân vật chính Hàn Tấn cùng người bạn Trần Tước tình cờ tham gia điều tra vụ sát hại sáu người ở dinh thự Vỏ Chai. Vụ án đã xảy ra cách 20 năm nhưng phía cảnh sát vẫn chưa thể đưa ra kết luận rõ ràng để chốt lại vụ án. Người bị cho là hung thủ đã hóa điên – chính là tác giả tập truyện “cổ tích của người điên”. Cùng với Hàn Tấn và Trần Tước, có những người khác cũng được con trai của “hung thủ” mời đến để phá vụ án năm xưa, minh oan cho cha cậu ta. Tình cờ, số người hiện tại ở dinh thự Vỏ Chai cũng bằng số người 20 năm trước, và những vụ giết người lại tiếp tục xảy ra.

Biển nhớ loáng thoáng rằng cuốn sách này bị chê nhiều: trinh thám suy luận nhưng tình tiết khiên cưỡng, thủ đoạn gây án phi thực tế, tác giả lại còn mượn lời nhân vật của mình để ‘lăng mạ’ Sherlock Holmes… nên Biển muốn đọc lần 2 để xem mình có thấy nó hay như khi đọc lần 1 không, kết quả là Biển vẫn thấy nó hay, thậm chí còn hay hơn đọc lần 1. Theo Biển thì tác giả Thời Thần là một người đọc truyện trinh thám rất nhiều, nghiên cứu kỹ lưỡng những kiến thức chuyên môn cần đưa vào sách và kết hợp với khả năng viết lách thuần thục của mình để xây dựng nên một câu chuyện rất ổn. Thật sự là có một đoạn chê Sherlock Holmes, Biển không biết gì về hóa học để đánh giá được là Thời Thần viết đúng hay viết hàm hồ, nhưng đọc thì thấy cũng khá có sức thuyết phục:

“Sherlock Holmes không phải nhà hóa học ưu tú, thậm chí không xứng làm nhà hóa học. Trong truyện ‘Những cây dẻ đỏ’, Holmes đã nhầm axeton với xeton. Trong ‘Chiếc nhẫn tình cờ’, Holmes lại lầm lẫn về tỷ lệ máu trong nước; trong ‘Một vụ mất tích kỳ lạ’, ông ta gọi cả bari disulfide và bari sulfate là bari bisulfate; trong ‘Ngón tay cái của viên kỹ sư’, ông ta nhầm hợp chất không có thủy ngân là hợp kim thủy ngân… Những sai lầm ngớ ngẩn này nhan nhản trong ‘Sherlock Holmes toàn tập’, sao anh có thể gọi ông ta là một nhà hóa học được nhỉ? Theo tôi thấy, Holmes chỉ là một kẻ nghiệp dư thích hóa học mà thôi”.

Tuy “Cổ tích của người điên” là một cuốn trinh thám tương đối nhỏ mỏng nhưng qua nội dung dày đặc và được trau chuốt, Biển cho rằng tác giả đã hình thành ý tưởng sáng tạo tốt, ghi chú kỹ, viết kỹ, tự duyệt lại tác phẩm của mình kỹ lưỡng trước khi gửi bản thảo, và tất nhiên thành phẩm cuối cùng cũng được biên tập kỹ (đang nói về nguyên tác tiếng Hoa). Một nhóm người tình cờ bị kẹt lại ở một kiến trúc cách biệt, thời tiết xấu, đường dây điện thoại bị cắt, xe bị chọc thủng lốp nên không thể liên lạc với bên ngoài – motip này rất quen thuộc với Biển qua series Quán của tác giả Yukito Ayatsuji. Tuy trong truyện này tác giả Thời Thần thẳng thừng chê bai Sherlock Holmes nhưng Biển cho rằng chuyện ‘chê’ này nhằm mục đích mượn lời nhân vật của mình để bắt lỗi tác phẩm của Conan Doyle, chứ thật ra tác giả không căm ghét hay cố tình dìm hàng Holmes. Thậm chí tác giả còn học hỏi theo cách viết của Conan Doyle, bằng chứng là toàn bộ “Cổ tích của người điên” được viết qua lời kể của Hàn Tấn về quá trình phá án của Trần Tước, mà Hàn Tấn giống như bác sĩ Waston còn Trần Tước lại giống Holmes.

Thêm một điều thú vị: Hàn Tấn là giáo viên Lịch Sử, mới vào đầu truyện đã viết cả một đoạn thấm thía về nghề dạy học, tuy độc giả sẽ rất thích thú nhưng viết như vậy hơi giống vạch áo cho người xem lưng:

“Giáo viên là tập thể chuyên môn thiếu hợp tác nhất trần đời, mà cơ chế cạnh tranh lại là ngòi nổ khiến mối quan hệ giữa người với người trong cộng đồng ấy căng như dây đàn. Là một tập thể, song tình trạng đấu đá cả ngấm ngầm lẫn công khai giữa các giáo viên chính là khối u ác tính của hệ thống giáo dục, trong khi kinh nghiệm và tri thức lại không hề tăng lên. Cuối cùng chỉ học sinh là chịu thiệt nhiều nhất”.

Những đoạn suy luận trong truyện tuy không có gì cao siêu nhưng đôi lúc phức tạp đến mức khiến Biển đờ đẫn và tất nhiên là đọc lướt :D Trong cả hai lần đọc, Biển đều đồng ý với lời chê rằng ‘thủ pháp gây án phi thực tế’, nhưng mình chưa từng ở vào hoàn cảnh của hung thủ thì không thể biết được mình sẽ gây ra những gì… Còn động cơ gây án thì không thể nằm ngoài hai chữ “Tình – Tiền”, bởi mới thấy nếu học được cách buông bỏ thì nhân sinh sẽ nhẹ nhõm hơn biết bao nhiêu.

“Cổ tích của người điên” được dịch rất tốt, hoàn toàn không phải “bê nguyên xi” bản convert từ phần mềm, biên tập tiếng Việt kỹ lưỡng, chữ in to rõ, trình bày đẹp, giá hơi cao. Bìa cuốn này chắc sẽ khiến nhiều độc giả người lớn không thèm liếc mắt, cũng như 1367 hay Ratman. Cá nhân Biển cũng thấy bìa hơi trẻ con, nhưng nó hợp với tựa truyện, và Biển cũng chưa nghĩ ra cách thiết kế bìa nào hay ho hơn. Tóm lại là sau thời gian cũng hơi dài chờ đợi để mua sách giấy và đọc lần 2 thì Biển thấy hoàn toàn mãn nguyện.

(Sea, 29-10-2020)

Mình bị thu hút bởi tên truyện và thiết kế bìa rất bắt mắt.

"Cổ tích của người điên", mình đã liên tưởng đến một câu truyện trinh thám có phần rùng rợn nhưng vẫn đẹp như một câu chuyện cổ tích. Nhưng có lẽ là kỳ vọng của mình cho cuốn này quá nhiều nên hơi thất vọng khi nội dung của nó không hay như mình tưởng tượng. Ngay chương mở đầu về câu truyện cổ tích, mình thấy hay thực sự và rất thích cách thể hiện của tác giả, nhưng khi phần chính của câu chuyện bắt đầu thì lại kém hay hơn hẳn, tất cả những khúc mắc xoay quanh vụ giết người 20 năm trước và 20 năm sau dường như không thực sự kỳ bí như cái mà tác giả muốn thể hiện. Thậm chí bây giờ mình vẫn không hiểu giữa Hàn Tấn (người kể) và Trần Tước (người phá án) ai mới là nhân vật trọng tâm nhất của câu chuyện =)))

(đọc tiếp...)

Nói chung cuốn này đọc giải trí thì ổn, chứ đối với cuồng thể loại trinh thám và mong muốn một câu chuyện thật sự đầy khúc mắc và gay cấn hơn nữa thì có lẽ nó sẽ không thể nào thỏa mãn được đọc giả.

Thông tin chi tiết
Tác giả Thời Thần
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Văn Học
Năm phát hành 08-2017
Công ty phát hành IPM
ISBN 2513536990694
Kích thước 13.5 x 20.5 cm
Số trang 332
Giá bìa 95,000 đ
Thể loại