Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

 …

Trên đường đời tấp nập những bon chen, chắc hẳn rằng chúng ta đã lãng quên đi nhiều thứ lắm. Quên đi tiếng yêu thật lòng, quên nói lời cảm ơn, quên nói lời xin lỗi, quên san sẻ những niềm vui, quên sẻ chia những nỗi buồn, quên cười khi hạnh phúc, quên khóc khi tuyệt vọng, quên nắm tay khi cần, quên cái ôm chầm khi tha thứ, quên hỏi thăm người thân, quên mình vẫn còn trẻ, quên song thân đã thực sự già, quên người ta đang chờ đợi, quên lắng nghe lời khuyên bảo, quên khen ngợi một món ăn ngon...

Lãng quên không khiến bạn độc ác đi. Nó dường như là tất yếu của cuộc đời. Dĩ nhiên bạn không cần phải cảm thấy mặc cảm tội lỗi khi bỗng lãng quên đi một điều gì đó vì chẳng ai trách cứ bạn cả. Trên thực tế, bạn không thể nào nhớ hết được tất cả mọi thứ mà chúng ta đã vô tình trải qua hằng ngày. Chúng ta làm thế nào nghĩ về gia đình khi mà đang tập trung lo cho một dự án quan trọng. Chúng ta cũng chẳng thể nào có thời gian quan tâm một kẻ hành khất trên đường trong khi chính mình cũng đang bận rộn với cơm áo gạo tiền đấy thôi...

Nhưng đến một lúc nào đó, vô tình chúng ta bắt gặp lại một hình ảnh quen thuộc: một món đồ chơi trẻ con, một món ăn ấu thơ, một khung cảnh quá khứ, một bàn tay già yếu, một mái đầu bạc phơ thì chúng ta mới nhận ra rằng, chúng ta đã lãng quên đi nhiều thứ quan trọng lắm...

Tôi viết những dòng trên và những tản văn sau trang này nữa không có ý muốn khơi gợi lại những quá khứ đau buồn hay thể hiện sự hiểu biết nhiều về cuộc sống. Những dòng cảm xúc trong quyển sách nhỏ bé này cốt yếu chỉ là để lưu giữ lại những lãng quên, những hồi ức trong tôi như tự nhắc nhở mình rằng dù oằn vai vì những nặng trĩu quá khứ cũng xin hứa sẽ chỉ để xuống một lát cho đỡ mệt rồi lại tiếp tục mang theo cho phần đời còn lại. Vì đâu đó trên đường đời này, tôi không quên rằng mình đã đánh mất đi rất nhiều thứ mà chẳng thể nào quay đầu lại nhặt...

Reviews 2

Jun Phạm là một ca sĩ nam khá điển trai. Tôi bắt đầu để ý và yêu thích anh khi theo dõi phần tham gia của anh trong chương trình “Nhanh như chớp”. Hài hước, nhanh trí, lại có kiến thức khá rộng, đó là những nét đẹp tâm hồn tôi nhận ra ở chàng trai này.

Là một ca sĩ, diễn viên, nghề chính của anh không phải là một nhà văn vì vậy sách của anh không thể quá hay như những tác giả gạo cội. Nhưng tôi tin chắc, bạn sẽ thích giọng văn nhẹ nhàng, đời thường, tràn đầy cảm xúc của anh qua tác phẩm “Có ai giữ dùm những lãng quên”.

(đọc tiếp...)

Chủ đề cuốn sách không quá mới nhưng cũng chẳng cũ. Nó đủ khiến ta chạnh lòng suy nghĩ “Khi mất đi vật chất, bạn vẫn có thể kiếm lại được nếu như cần cù và kiên nhẫn. Nhưng khi mất đi kí ức, bạn sẽ chẳng bao giờ còn niềm tin và hy vọng, sẽ chẳng còn một thứ gì để vịn vào mà tiếp tục bước trên đường đời”.

Giữa cuộc sống bộn bề, đầy những lo toan, vất vả, có bao giờ bao mệt mỏi rồi nhớ về tuổi thơ, nhớ về những ngày đầy ắp những ước mơ, còn bé xíu và ngây ngô trước thế giới này? Hãy giữ kí ức nhưng vẫn sống hết mình trong hiện tại và hướng tới tương lai tốt đẹp.

Qua những niềm vui, nỗi buồn, những điều cần lưu giữ của Jun Phạm, biết đâu bạn bắt gặp mình ở đó?

Những kỉ vật lãng quên... những đêm giao thừa... những ước mơ tuổi nhỏ.. những nỗi nhớ nhung, vụn dại tuổi nhỏ... những bài toán về niềm vui, nỗi buồn... những ngày trung thu   thuở bé con...

Mình làm Stellar cũng được khoảng một năm và cực kỳ cực kỳ yêu thích Jun Phạm. Ban đầu thích anh vì anh đẹp trai, sau là vì anh hát hay, và bây giờ thì càng thích anh hơn nữa, bởi anh thích viết. 

Mình cũng giống như anh, mình yêu thích những gì thuộc về cảm tính, thuộc về cảm xúc trái tim. Có một đoạn trích ở phần mở đầu quyển sách mà mình rất thích, nó thế này:

(đọc tiếp...)

"Trên đường đời tấp nập những bon chen, chắc hẳn rằng chúng ta đã từng quên đi nhiều thứ. Quên đi tiếng yêu thật lòng, quên nói lời cảm ơn, quên nói lời xin lỗi, quên san sẻ những niềm vui, quên sẻ chia những nỗi buồn, quên cười khi hạnh phúc, quên khóc khi tuyệt vọng, quên cái nắm tay khi cần, quên cái ôm chầm khi tha thứ, quên hỏi thăm người thân, quên mình vẫn còn trẻ, quên song thân thật sự đã già, quên người ta đang chờ đợi, quên lắng nghe lời khuyên bảo, quên khen ngợi một món ăn ngon..."

Này bạn, bạn có đồng ý với tôi không, chúng ta thật sự, thật sự đã quên đi rất nhiều thứ, rất nhiều người, đó dường như là điều tất yếu của cuộc đời, trên thực tế, làm sao ta có thể nhớ nổi tất cả những gì ta đã trải qua. Và Jun Phạm đã chọn một cách lưu giữ lãng quên thật hay, anh viết lại. Viết lại những câu chuyện chính anh đã trải qua, chính anh đã chứng kiến từ lúc tấm bé đến lúc lớn lên, thành một người nghệ sĩ. Anh giữ ký ức mình qua câu chữ, để tự nhắc nhở mình rằng những trải nghiệm của mình thật quý báu và đáng trân trọng, đáng được nhớ về..

"Có ai giữ giùm những lãng quên?"

Thông tin chi tiết
Tác giả Jun Phạm
Nhà xuất bản Văn Hóa Văn Nghệ
Năm phát hành 08-2014
ISBN 8932000119586
Trọng lượng (gr) 400
Kích thước 13x20.5
Giá bìa 74,400 đ
Thể loại