Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Cánh Đồng Bất Tận (Tái Bản 2017)

"Cánh đồng bất tận" bao gồm những truyện hay và mới nhất của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Đây là tác phẩm đang gây xôn xao trong đời sống văn học, bởi ở đó người ta tìm thấy sự dữ dội, khốc liệt của đời sống thôn dã qua cái nhìn của một cô gái. Bi kịch về nỗi mất mát, sự cô đơn được đẩy lên đến tận cùng, khiến người đọc có lúc cảm thấy nhói tim... NXB Trẻ trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Reviews 23

"Cánh đồng bất tận" - Nguyễn Ngọc Tư

Nguyễn Ngọc Tư_cái tên có lẽ nổi bật với nhiều tác phẩm đậm hơi thở của cảnh sắc con người Tây Nam như Không ai qua sông,Khói trời lộng lẫy,…Tôi thì khá kén chọn trong việc đọc những tác phẩm văn học Việt bởi không phải cuốn nào cũng thực sự mang lại giá trị sâu sắc.Thậm chí từng một lần trải mình trong bộ phim điện ảnh chuyển thể từ tác phẩm cô Tư nhưng đây mới là cuốn đầu tiên mình chính thức đọc và biết về phong cách viết của cô Tư.

(đọc tiếp...)

Bìa sách nhẹ nhàng yên bình đến kì lạ theo bóng dáng người con gái lồng lộng giữa gió đồng quê. “Cánh đồng bất tận” là hai trăm mười tám trang,mười bốn câu chuyện ngắn về những kiếp người tựa những đường thẳng chồng chéo giao nhau tại một điểm, rồi cứ thể tiếp bước chẳng hề cắt nhau lần nữa,những mảnh đời dạt dào khó khăn trở đi trở lại những cái buồn man mác không tên,giản đơn dung dị nhưng lại khắc khoải lòng người bao cay đắng.Ảm đạm,day dứt,ám ảnh…

Cái buồn mà cô Tư ẩn hiện trong những con người Nam Bộ chân chất thực thà : Là câu chuyện của người đàn ông dành cả đời mình để đi tìm đứa con với tiếng gọi mấy chục năm qua vẫn não lòng vang vọng : “Cải ơi!”.Hay câu chuyện của Huệ lấy chồng-câu chuyện “bi kịch” của tình yêu,về cái đêm cuối nức nở vỡ òa.Nói bi kịch cũng chẳng phải nữa bởi du di nó cũng đâu quá bi thảm,nó cứ lưng chừng giữa những cái buồn thoảng qua giữa những tâm tình chẳng rõ.Nó làm người ta tư lự,ngẫm nghĩ,buồn nhưng lại không thể khóc.Phải chăng đó cũng chính là cái hay của Nguyễn Ngọc Tư ? Có câu chuyện về người đàn bà dành cả thanh xuân cả cuộc đời để chờ người chồng thuộc về người khác.Mấy mươi năm sóng nước lênh đênh hàng đêm cô cứ lật đi lật lại tấm áo đã cũ sờn của anh mà tiếc thay hơi người đã bay về theo gió trời lạnh lẽo.

“Cánh đồng bất tận”-câu chuyện cuối cùng câu chuyện của một quãng đời rong ruổi trên sông nước của ba bố con nọ,đến một ngày trở thành bốn người và rồi đến một ngày chỉ còn lại hai, và theo đó là cả quá trình dần tìm lại cảm giác thuộc về một chốn nào đó với những con người – những đồng loại của mình, giữa nhân gian này. “Sống cuộc đời du mục, cũng đồng nghĩa với cuộc đời nay đây mai đó, không có căn nhà của mình, không có nơi nào quen thuộc cả, thậm chí hai chị em muốn nhìn một cái cây tự tay mình trồng cũng rất khó."Sống đời mục đồng, chúng tôi buộc mình đừng yêu thương, quyến luyến bất cứ ai, để khỏi ngậm ngùi, để lòng dửng dưng khi cuốn lều, nhổ sào đi sang cánh đồng khác, dòng kinh khác." "Họ có nhà để về, chúng tôi thì không. Họ sống giữa chòm xóm đông đúc, chúng tôi thì không. Họ ngủ với những giấc mơ đẹp, chúng tôi thì không. Nằm chèo queo, co rúm, chen chúc nhau trên sạp ghe, chúng tôi đánh mất thói quen chiêm bao".Cuối cùng kết đọng lại vẫn là cái hay đến hụt hẫng đến buồn thương day dứt.

Văn phong cô Tư để lại trong người đọc cái gì đó đẹp lắm.Cô không dùng chữ “yêu” mà chuộng chữ “thương” – thứ tình cảm đem lại cảm giác an yên không đòi hỏi sự đáp lại. Những câu chuyện mà tình thương tràn ngập hẳn nhiên dịu dàng.Chỉ có đôi khi dịu dàng quá, ta lại buồn đến thắt lòng.

CẢm thấy tiếc nuối khi mãi gần đây mới biết đến nữ nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Chỉ đọc một đoạn ngắn trong một tản văn vu vơ của chị mình đã “fall in love” rồi. Giọng văn rất đẹp, rất buồn cũng rất chân thành và bình dị. Văn và những câu chuyện của chị mang nét rất riêng rất khác biệt. Cảm giác đằng sau mỗi câu chuyện dù vui hay buồn đều là những trăn trở, những suy ngẫm rất đời rất giàu yêu thương của tác giả đối với mảnh đất miền Tây và với những con người nơi đây.

Cánh đồng bất tận- một tác phẩm gây nhiều tranh cãi nhưng sự thành công của tác phẩm là không thể phủ nhận. Riêng bản thân mình, mình thích câu chuyện này, thích nhân vật, thích không gian thích cả cái cách chị Tư dẫn dắt câu chuyện ấy.

(đọc tiếp...)

Mở đầu bởi hình ảnh một cô gái làm điếm bị đánh ghen một cách rất tàn bạo được nhân vật “tôi” cứu từ đó mở ra bi kịch của hàng loạt những phận người nơi sông nước. Ba con người trên một con thuyền nhỏ lênh đênh từ cánh đồng này sang cánh đồng khác- những cánh đồng không tên có khi chỉ đi qua một lần chẳng bao giờ quay lại. Cũng chẳng biết có thể gọi 3 người đó là một gia đình hay không nữa. Từ ngày ngôi nhà bị chính tay người cha đốt rụi thì họ đã rạn vỡ đến tận cùng rồi. Ba, con gái và con trai- họ đều mang một tâm hồn khiếm khuyết với những nỗi đau vĩnh viễn chẳng thể chữa lành. Mẹ của gia đình ấy bỏ đi theo trai để lại một người chồng đầy đau khổ và thù hận. Hai đứa trẻ cứ thế tự lớn lên trên con thuyền lênh đênh đênh sóng nước cùng người cha vô tình lạnh nhạt. Người cha ấy cũng bắt đầu đi reo rắc hàng loạt những đau thương cho nhiều gia đình khác dọc khắp vùng đất mà họ đã đi qua.

Không gian của chuyện rất đẹp. Con người (ngoài 3 nv chính) đều xuất hiện rất hiếm hoi chỉ để điểm xuyết cho những cánh đồng. Khung cảnh đều rất bình yên nhưng đằng sau đó là những sóng gió rất đời: Cơm, áo, gạo tiền và cả những đam mê nhục dục. Là câu chuyện của rất nhiều những gia đình tan vỡ theo những cách khác nhau. Câu chuyện như là bi kịch nối tiếp bi kịch. Cái khiến mình thấy ấm lòng là tình chị em giữa hai đứa trẻ, là sự lương thiện của con người dù có bị tổn thương làm chai sạn. Là tình yêu trong sáng và thuần khiết nhất.

Chị Tư dẫn dắt mạch chuyện vừa theo không gian vừa theo thời gian nhưng hình như cũng không phải thế. Nó không rõ ràng nhưng dễ dàng khiến người ta hiểu đồng cảm và đau lòng cho phân đời du mục của “gia đình” ấy. Mình không thể kể rõ cốt truyện bởi dường như cảm giác đó là một câu chuyện dài lắm. Bi kịch bắt đầu khi hai đứa trẻ ngồi ở khe chòi lúa và nhìn thấy mẹ mình cùng một người đàn ông khác đang xxx. Khi đó nó không hiểu sự không tình nguyện và chết lặng của mẹ mình. Nó đã nghĩ mẹ nó phản bội cha nó. Và kết thúc câu chuyện là cảnh đứa trẻ ấy lớn lên bị rape ngay trước mặt cha mình giữa cánh đồng tưởng chừng bất tận- như những đau khổ của thân phận con người cũng kéo dài bất tận vậy. Đấy là cảnh kết và không có phần sau đó- là kết thúc bi kịch cu hay là mở ra tiếp bi kịch của những phận đời mới.

Đây là một tác phẩm táo bạo khi tác giả khai thác đề tài theo hướng trần trụi và bản năng con người n nhất. Ở đó không có lý trí, không có luật pháp chỉ có những ham muốn, những tổn thương.

Thực sự đọc xong mình rất đau. Cũng chẳng vì gì cả !!!!

Bài review này không rõ ràng cũng không sâu sắc. Đọc tác phẩm sẽ cảm nhận rõ cái loại đau khổ bình yên. Sẽ hiểu vì sao gây tranh cãi và hiểu cái tiêu để đẹp nhưng bất tận ấy.

Tựa sách: Cánh đồng bất tận

Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư

(đọc tiếp...)

Quyển sách đạt:

.Giải thưởng Hội Nhà Văn Việt Nam 2006

.Giải thưởng Văn Học ASEAN 2008

.Giải thưởng LiBeraturpreis 2018

Đến cả khi đọc đến những dòng văn cuối, tôi vẫn không thôi mong mỏi điều gì đó. Một điều gì có thể lấp đầy niềm khắc khoải trong tâm hồn tôi. Tôi đã rung động từ những giây phút đầu tôi đến với thế giới của cô Tư. Từ "Cải ơi" đến "Cánh đồng bất tận".

Bởi lẽ phong cách cô Tư quá dỗi ấn tượng, tôi không biết phải mô tả như thế nào cho đúng. Nhưng tôi nghĩ giọng văn cô Tư thật, bình dị và man mác buồn. Nỗi buồn thương mà không ai chán ghét nổi.

Thật đến trần trụi nhưng khác nhà văn Nam Cao, cô Tư viết một cách nhẹ nhàng hơn. Thay vào một sự thật bẽ bàng thì đây sẽ là sự thật xót tim. Vì thương quá!!!

Thương gì đâu những con người tâm hồn thiện lương, trái tim chẳng còn vẹn nguyên thì đã sao, cuối cùng tình yêu vẫn tồn tại đấy thôi. Chỉ tiếc rằng, đặt sai người, lầm chỗ, trật thời điểm. Thương nhau mà không đến được với nhau, hẳn là chưa đủ tình, hẳn là vì số phận trái ngang, hẳn vì nghèo, hẳn vì đời lênh đênh nay đây mai đó, hẳn vì cái kiếp bạc bẽo để người ta sống mà không được trọn vẹn...

Bình dị trong ngôn từ. Bên cạnh, những cái tên quá xá thân thuộc: "Ông Chín Vũ, Ông Năm Nhỏ, Sáu Đèo, Cô Đào Hồng,..." và cả những từ lóng địa phương cũng được sử dụng tự nhiên, bối cảnh có sông có đất, có cánh đồng bạt ngàn cùng những cơn gió, cứ như chẳng phải là chuyện xảy ra đâu xa, mà ngay đây, cạnh nhà mình, ở quê mình, trong kí ức mình, đọc mà cứ như đang nghe kể chuyện vậy.

Nỗi buồn mà cô Tư đem đến ấy. Nó là sự tổng hợp của nhiều yếu tố lắm. Từ những mảnh đời bi kịch như cuộc đời người chăn vịt, suốt đời lang thang khắp nơi, không nhà, không vợ, không còn tình yêu của con(cánh đồng bất tận).  Cô Hảo cứ mãi chờ một người còn thương người khác (hiu hiu gió bấc). Hai người yêu nhau rất lâu rồi phải lấy người khác. Đến cô vợ yêu chồng, chồng lại mải miết thả tâm tư vào sông nước tìm hình bóng cũ,...Những tình yêu thuần thiết, nồng nhiệt, đắm say đến nỗi chỉ khiến nước mắt chực trào ra. Đều là những câu chuyện dang dở chưa đến đâu, những cái kết chưa trọn vẹn khiến ta thao thức đi tìm một câu trả lời để thoả lòng. Ấy vậy là vậy, cô Tư bao giờ cũng để lại nỗi buồn le lói thế đấy, đầy tiếc nuối và không hoàn hảo. 

05-03-20

Cánh đồng bất tận

Nguyễn Ngọc Tư

(đọc tiếp...)

Nguyễn Ngọc Tư là một nhà văn có một chất giọng riêng. Nhà văn cũng như ca sĩ, chỉ cần anh cất giọng lên là biết ngay. Ngay những tác phẩm đầu tiên của chị đọc đã thấy một giọng văn đặc biệt, hay, đẫm chất Nam Bộ.

Tôi đọc Cánh đồng bất tận của chị đã khá lâu rồi, từ khi mới xuất bản, rồi sau đó tôi không lần nào đọc lại nữa, bởi nó quá đau xót, con người ta đối xử với nhau tàn độc quá, cái nghèo bám lấy những nhân vật chính mãi không buông tha, cứ nối tiếp, không lối thoát …

Câu chuyện mở đầu bằng một cuộc đánh ghen độc ác và kết thúc bởi cái chết của cô con gái tên Hai. Cả mở đầu và kết thúc đều rất ám ảnh bởi sự tàn nhẫn. Cái sự nghèo, sự khổ, sự ngu muội đã khiến con người ta đối xử với nhau không còn tình người. Đọc cả câu chuyện là một sự nặng nề. Hai đứa nhỏ than mình nghèo sao nghèo dữ, nghèo đến mức hổng có ông nội để mà thương. Đọc đến đây trái tim tôi rớt 1 nhịp. Mẹ bỏ đi, hai đứa tự mình bươn chải, tự mình học mọi điều (kể cả kinh nghiệm bị rắn cắn), còn người cha, sau sự ra đi của vợ, ông như mất phương hướng, đổ lên đầu 2 con sự cay nghiệt, đòn roi…

Nhưng xen lẫn trong câu chuyện vẫn có những sự tốt bụng của người đàn ông vác Điền chạy mấy cánh đồng đến nhà thầy chữa rắn cắn, sự ngây thơ và rộng lòng của Hai, Điền làm tâm hồn ta dịu lại …

Đọc văn của Nguyễn Ngọc Tư hay, nhưng không bao giờ là dễ đọc. Nó buồn , ám ảnh, nhưng vẫn luôn có những điểm sáng lấp lánh …

"CÁNH ĐỒNG BẤT TẬN" - THẾ GIAN NÀY SAO CÓ NHỮNG NỖI SẦU THƯƠNG LẶNG LẼ ĐẾN THẾ!

Đến tận lúc gấp lại trang giấy cuối, trong tôi vẫn còn khắc khoải, mong chờ một điều gì...một điều gì đó mà chính tôi cũng chưa rõ. Tôi có thể cảm nhận được vị đắng nghẹn trong cổ họng. Thương cho những số phận leo lắt mai đây mai đó, cho những cuộc tình dang dở chẳng đi đến đâu, mình thương người ta đó, mà cuối cùng chắc duyên nợ không đủ nên đành dứt đi. Đó là những cảm nhận của tôi khi đọc "Cánh đồng bất tận" của Nguyễn Ngọc Tư.

(đọc tiếp...)

"Cánh đồng bất tận" là một tuyển tập truyện ngắn, những câu chuyện có dung lượng vừa, đủ để cho ta ngẫm, đủ để thể hiện bao ý nghĩa ẩn dấu đằng sau những mảnh đời đó. Những nhân vật của cô Tư đều là những con người rất bình dị, ngọt ngào, duyên dáng nhưng lại lụi tàn, khổ sở vì chính hoàn cảnh của mình. Gắn với những nhân vật đó là một miền sông nước, nơi có ghe, có thuyền, có cánh đồng bát ngát vô cùng vô tận. Có lẽ vì cô Tư sinh ra trên mảnh đất nơi cùng cực của Việt Nam - Cà Mau sóng nước quanh năm, nên trong những câu chuyện của cô, cô thấu hiểu về cái cơ cực, nhưng trong đó là cái thú, sự gắn bó bền chặt không thể tách rời được con sông. Nó như in sâu vào hồn người nơi đó rồi cũng nên. Đặc biệt, cô có nỗi ám ảnh về gió chướng rất sâu sắc? Câu chuyện nào cũng mở đầu bằng những cơn gió và kết thúc cũng bằng chính nó. Dường như, nó cũng là điềm báo cho những cái kết của truyện, sau tất cả đều không viên mãn, bỏ lửng với nỗi niềm đau đáu, như làn gió chướng vậy, hiu hiu buồn gì mà buồn héo hắt vậy!

Đã lâu lắm rồi tôi mới đọc một tác phẩm văn học của Việt Nam. Và "Cánh đồng bất tận" đã không làm tôi thất vọng, chắc chắn tôi sẽ đọc lại một lần...hai lần, hoặc có khi cả n lần cũng nên. Một tác phẩm không thể bỏ qua các bạn nhé!

Thông tin chi tiết
Tác giả Nguyễn Ngọc Tư
Nhà xuất bản NXB Trẻ
Năm phát hành 11-2018
ISBN 8934974151081
Trọng lượng (gr) 350
Kích thước 13 x 20
Số trang 220
Giá bìa 70,000 đ
Thể loại