Reviews 2

#Review #Cái_chết_của_chim_ưng_biển

#Tào_Văn_Hiên #Kim_Đồng

(đọc tiếp...)

Những câu chuyện của Tào Văn Hiên viết cho thiếu nhi không hẳn là những câu chuyện vui mà còn mang những nỗi buồn man mác, chứa đựng quan niệm, cái nhìn của tác giả về thế giới trẻ thơ.

Cuốn Cái chết của chim ưng biển gồm hai truyện ngắn: Chiếc giỏ không và Cái chết của chim ưng biển. Hai câu chuyện đều chứa đựng tình cảm gắn bó, mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên, tình bạn giữa con người và động vật.

Chiếc giỏ không là tình bạn giữa cậu bé Hàn Mạch và chú trâu trắng. Hàn Mạch và chú trâu trắng như cặp bạn thân khi gắn bó với nhau từ nhỏ. Hàn Mạch lớn lên thì trâu trắng già đi. Thế nhưng sự việc bất ngờ đã xảy ra khi chú trâu trắng lại nuốt mất số tiền bán ngũ cốc của cả làng một cách li kì. Trước tình thế bất ngờ này, nên xử lý chú trâu trắng này ra sao đây. Đôi khi, chỉ vì những nguyên tắc lợi ích của người lớn lại lạnh lùng phá vỡ mảnh đất nguyên sơ và thánh thiện của trẻ nhỏ.

Cái chết của chim ưng biển lại là câu chuyện về cuộc tiễn đưa chú chim ưng biển tên Thuỷ Thủ Đen của ông lão đánh cá và cậu bé ngốc. Sự chia ly đầy tiếc nuối nhưng không thể tránh khỏi theo quy luật của cuộc sống thể hiện sự tin tưởng, tình bạn, tình yêu, sự hoà hợp của tâm hồn. Mối liên kết giữa con người với thiên nhiên và động vật.

Vẫn lối kể chuyện nhẹ nhàng, với những câu chữ đẹp đẽ, đầy tình cảm. Vẫn là những bức tranh minh hoạ được in màu rất đẹp. 

Cuốn sách gồm 2 truyện ngắn" Chiếc giỏ không" và "Cái chết của chim ưng biển". Cả hai truyện đều viết về sự gắn bó giữa con người và loài vật, đặc biệt là trẻ em.

Tào Văn Hiên vẫn chọn lối viết tình cảm, nhẹ nhàng dễ đi vào lòng người. Cả chú trâu trắng trong “Chiếc giỏ không” và chú chim Thủy Thủ Đen trong “Cái chết của chim ưng biển” đều có cuộc sống gắn bó với con người trong một tình cảm thủy chung như nhất. Nhưng câu chuyện được lấy làm tiêu đề của cuốn sách ấn tượng hơn hẳn. “Cái chết của chim ưng biển” kể lại hành trình của cậu bé Ngốc và ông lão đánh cá cùng nhau đưa tiễn Thủy Thủ Đen (vốn là loài chim ưng được ông lão nuôi để bắt cá) trong những ngày cuối cùng của cuộc đời nó.

(đọc tiếp...)

Những ngày tháng lênh đênh trên chiếc thuyền con ở mặt hồ đó thật bình yên, hạnh phúc. Bằng sự lương thiện và kinh nghiệm của mình, ông lão đã rất bình tĩnh khi đối diện với cái chết của chú chim ưng và của cả bản thân mình. Chính ông đã truyền lửa cho cậu bé Ngốc, để cậu tiếp tục hành trình sống dù không còn cả ông và Thủy Thủ Đen bên cạnh nữa.

“Chiếc giỏ không” khiến tôi liên tưởng đến câu chuyện “Con tàu trắng” của Aitmatov, tuy nhiên cốt truyện của Tào Văn Hiên có phần gượng gạo. Hành động vô lý của chú trâu trắng (nhai mất số tiền bố Hạt Mạch giữ của cả làng) khiến tôi cứ nghĩ phải có một sự giải thích thỏa đáng ở phần sau của truyện. Nhưng kết truyện lại chỉ là sự đau đớn tột cùng của Hạt Mạch khi người lớn giết chết chú trâu. Có lẽ mong muốn của tác giả là đẩy bi kịch trong tình cảm của cậu bé Hạt Mạch và chú trâu lên đỉnh điểm chia xa ư? Tôi cũng không dám chắc. Đây có lẽ là câu chuyện tôi không thích nhất của Tào Văn Hiên kể từ khi đọc ông. 

Thông tin chi tiết
Tác giả Tào Văn Hiên
Năm phát hành 11-2019