Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Buồn Làm Sao Buông

Cuộc đời vốn nhiều nỗi buồn, hẳn vậy. Có điều, tôi lại dành khá nhiều nỗi buồn của những ngày còn trẻ cho duy nhất một điều - là Tình yêu. Nghe qua có vẻ vị kỷ, bởi ngoài kia còn biết bao điều đáng để chùng chân, nặng lòng và nghe nước mắt lưng tròng rơi, tại sao cứ phải cố chấp vì tình yêu đã cũ mà tự làm mòn xói đi cảm xúc của mình? Chắc bởi vì có những ký ức dù đã hao gầy cách mấy nhưng giống như không khí vậy, cứ phải nhắc đi nhắc lại, tựa hơi thở một phút phải đủ chừng ấy lần. Chỉ cần thiếu mất sẽ không thở được, thậm chí phải ngừng nhịp tim đi.

Thế nên, chừng nào còn thở là chừng ấy còn nhớ và buồn. Đều đặn. Bình lặng. Kiên tâm. Ký ức sở dĩ không thể mất mát là bởi chúng ta còn quá trẻ trước trăm năm, những ngày đã qua xem ra ít ỏi lắm nếu so với con đường còn dài trước mắt. Vì lẽ đó mà những lần đầu tiên chạm ngõ ký ức luôn để lại trong lòng những xốn xang, bần thần và khắc sâu hơn cả.

Cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, người thương đầu tiên... nghiễm nhiên trở thành không khí tiếp thở cho ta mỗi ngày. Dẫu rằng chuyện hai đứa mình ngày xưa ấy, nhắc lại bây giờ chỉ thấy toàn những đổi thay. Có buồn đến thế, có thở dài nhiêu khê, thì chuyện cũ - người xưa của khoảng thanh xuân đầu tiên sẽ luôn được trí nhớ gọi về. Vậy thì liệu bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như một người-chớm-già vị tha cho đôi sợi tóc bạc len lén mọc trên mái đầu xanh? Bởi trước khi kịp già, hẳn ai trong chúng ta cũng phải trải qua dăm ba ngày trẻ như thế, chỉ thấy bản thân một mình bầu bạn với nỗi buồn, nỗi cô đơn, nỗi cự tuyệt...

Tất cả đều bắt nguồn từ lúc người ấy bỏ đi, để lại riêng ta cùng với miên trường niềm thương thân vị kỷ. Xin hãy hiểu cho đỉnh điểm cao nhất của cô đơn không phải là một mình, mà là trong tim đã có sẵn một người nhưng bên cạnh thì trăm ngàn người không ai giống vậy. Chúng ta đều biết ơn đời sống đã thi ân quá nhiều cho phần số của mỗi người. Được sống, đã là một ơn may, nhưng đôi khi trong bản vẽ phước phận cũng chệch tay khiến đọng lại những vết lem tựa nước mắt rơi phải làm nhòe. Bởi thế, cuộc đời - về cơ bản - không hề buồn, nhưng từ khi người xuất hiện, nó mới buồn miên mải. Có điều thiên hạ cứ suốt ngày bảo “chán đời” xong vẫn phải sống tiếp đó thôi. Vậy thì mạnh miệng nói “chán người” cũng có buông bỏ được người đâu?

Câu hỏi ấy tôi đã từng tự hỏi trong suốt những ngày mà lòng còn hướng về riêng-duy-nhất-một người. Rồi chợt nhận ra, có những kỷ niệm xứng đáng cho chúng ta phải tranh đấu không ngừng với thời gian, với lòng người, với sân si thương giận... để nắm giữ nó đến trời cùng đất tận. Nhưng, trời cùng đất tận, rốt cục cũng không đáng sợ bằng một chữ - Quên. Thế nên, cũng phải đến một lúc nào đó, lòng bỗng thấy nhẹ tênh như nắng chiều la đà sắp rớt và thấy từ xa có bóng người khuất dần vào hoàng hôn chuyển tối. Tắt ngóm. Tắt lòng. Thế là cũng xong. Có những nỗi buồn ta quẩn quanh trong ấy, có những kỷ niệm dù thiết tha đến vậy hay có những con người ta đắm say cách mấy, cũng phải đến ngày học cách buông tay. Vì bạn biết đó, chúng ta chỉ có hai tay, nếu cứ dùng dằng níu kéo những điều đã mất thì còn sức lực nào nữa để nắm thật chặt thật chắc hạnh phúc?

Phải học cách buông bỏ nỗi buồn để đôi tay thảnh thơi mà nâng chiều niềm vui sắp tới...

Bởi buồn hay vui, buông hay giữ, đều do ở lòng mình!

Reviews 4

"Buồn Làm Sao Buông" - là một nghịch lý cay đắng

Đầu tiên, đây là một cuốn tản văn nhưng mình thấy khá hơi là những cuốn khác chỉ biết xoáy sâu vào những bi lụy không lối thoát. Điểm cộng cho cuốn này là bìa rất đẹp, nhìn mà ưng luôn. Tựa thì vẫn "quái" như phong cách của Anh Khang. Tản văn vì là diễn tả những cảm xúc thế nên mình thấy giọng văn của Anh Khang rất hợp, kể một cách êm dịu, hài hòa, giàu hình ảnh. 

(đọc tiếp...)

"Bầu trời nhiều sao sáng đêm nay, nhiều như những gì ta đã mất"

Có vẻ với nỗi buồn của Anh Khang, cũng phải là nỗi buồn rất đẹp. "Buồn Làm Sao Buông" được chia làm hai phần: phần “Buồn” và phần “Buông”. Một nghịch lý giống y như tựa đề đã nói, người ta càng buồn vì tình yêu thì người ta lại càng khó buông. Có lẽ vì chưa chiếm hữu được cái thực sự muốn, thế nên người ta không muốn bỏ nó một cách dễ dàng. Hoặc giả, nỗi buồn trong tình yêu cũng là cái gì đó khiến người ta thích thú. Vì yêu là trải nhiệm những cung bậc cảm xúc, mà "nỗi buồn" sẽ là thứ cảm xúc khó có thể quên trong tiềm thức mỗi chúng ta. 

Nhưng nỗi buồn thực sự trong "Buồn Làm Sao Buông" lại là nỗi buồn không đành buông bỏ, buồn nhưng không đành lãng quên. Vì dẫu sao trong nỗi buồn ấy cũng bắt nguồn từ những kỉ niệm đẹp trong quá khứ, cũng bắt nguồn từ những ước mơ hi vọng chưa thành.

Tuy nhiên dù sao "Buồn Làm Sao Buông" vẫn chỉ là cuốn tản văn dành cho những con người thất tình, hoặc là giết thời gian để chìm đắm vào nỗi buồn, với sự quả quyết trong tình yêu muốn buông bỏ

Ai Từng Trẻ Cũng Từng Buồn Như Thế

Tôi rất ít đọc những cuốn sách của tác giả trẻ, vì tuổi tôi cũng không còn nhỏ để dành thời gian nghiền ngẫm những chuyện tình của tuổi mới lớn hay dòng văn học mạng của giới trẻ bây giờ. Nhưng Anh Khang đã làm tôi thay đổi hoàn toàn quan niệm đó.

(đọc tiếp...)

Đọc "Buồn làm sao buông", tôi không thể ngờ tác giả này còn trẻ mà đã có những sự thấu đời, thấu tình rất sâu sắc. Có những chiêm nghiệm mà chính bản thân tôi đi qua nhiều cuộc tình, trải qua nhiều vấp ngã mới nhận ra thì Anh Khang lại cảm nhận từ sớm và viết ra được suôn sẻ qua ngôn từ. Hoặc những triết lý về mối quan hệ giữa người với người cũng được cậu trai này nhìn nhận thấm thía, nhiều khi chỉ nhờ một cơn mưa, như câu "có những thứ sinh ra chỉ để bốc hơi và tan mất, sau một lần chạm được đến nhau".

Điều quan trọng nhất (và khiến tôi cảm thấy thú vị nhất) là Anh Khang đã làm được 1 điều tưởng chừng dễ nhưng ít nhà văn nào làm được. Đó là tóm gọn lại trong sách tất cả nỗi buồn mà bất kỳ người trẻ nào cũng từng trải qua. Vì lẽ đó mà "Buồn làm sao buông" vừa có thể làm cẩm nang cho các bạn trẻ bây giờ soi mình vào mà học cách bước qua buồn bã, cũng như vừa là một cuốn album kỷ niệm cho những người già như tôi nhớ lại một thời đã qua. Vì ai cũng từng có 1 thời trẻ như thế!

Cuộc sống vốn có nhiều nỗi buồn. Hẳn vậy. Có những nỗi buồn kéo dài; cũng có những nỗi buồn thoáng qua. Có những nỗi buồn thật đau; cũng có những nỗi buồn thật đẹp. Và khi thả mình vào những tản văn miên man đầy xúc cảm; những dòng chữ; câu văn nhẹ nhàng và sâu lắng trong cuốn sách “Buồn làm sao buông” của Anh Khang ta lại được cùng nhau sống lại với những nỗi buồn trong tình yêu thật đẹp.

“Cuộc đời vốn nhiều nỗi buồn, hẳn vậy. Có điều, tôi lại dành khá nhiều nỗi buồn của những ngày còn trẻ cho duy nhất một điều – là Tình yêu. Nghe qua có vẻ vị kỷ, bởi ngoài kia còn biết bao điều đáng để chùng chân, nặng lòng và nghe nước mắt lưng tròng rơi, tại sao cứ phải cố chấp vì tình yêu đã cũ mà tự làm mòn xói đi cảm xúc của mình? Chắc bởi vì có những ký ức dù đã hao gầy cách mấy nhưng giống như không khí vậy, cứ phải nhắc đi nhắc lại, tựa hơi thở một phút phải đủ chừng ấy lần. Chỉ cần thiếu mất sẽ không thở được, thậm chí phải ngừng nhịp tim đi. Thế nên, chừng nào còn thở là chừng ấy còn nhớ và buồn. Đều đặn. Bình lặng. Kiên tâm.”

(đọc tiếp...)

Anh Khang viết về nỗi buồn nhưng lại không buồn. Những cảm xúc được đúc kết trong từng câu chữ, từng trang sách đầy nghệ thuật. Nó đọng lại trong ta là sự đồng cảm, hoài niệm, có chút day dứt, nuối tiếc nhưng vẫn làm ta mỉm cười bởi bắt gặp đâu đó hình ảnh mình trong từng trang sách. Những nỗi buồn, những kí ức dù có đẹp đến mấy cũng chỉ là quá khứ. Hãy sắp xếp chúng lại để hướng đến tương lai. Bởi suy cho cùng buồn hay vui, buông hay giữ, đều do ở lòng mình!

Có ai sống trên cuộc đời này mà chưa bao giờ biết tới nỗi buồn. Nhưng hầu hết bản thân tôi và chắc hẳn nhiều người trong số chúng ta dành nỗi buồn đó cho những ngày còn trẻ, những tháng ngày tươi đẹp nhất của cuộc đời mỗi người.

Buồn Làm Sao Buông nghe cái tên thôi cũng khiến người ta thốt lên rằng " Ôi, sao mà bi đát ". Tuổi trẻ mà ai chẳng có thất bại và đương nhiên cũng sẻ có đổ vỡ trong tình yêu. Nhưng liệu có những ai đủ mạnh mẽ để buông bỏ thứ tình cảm chớm nở rồi chợt tắt này, thứ tình cảm mà khiến bạn nhớ nhất trong tháng ngày tuổi trẻ này. Buồn mà làm sao mà buông được.

(đọc tiếp...)

Người ta không thích mình vậy cứ để họ làm nhũng gì họ thích, yêu những người họ muốn còn mình thì vẫn ở đây ôm trong mình cả một bầu trời thương nhớ, một khoảng trời đau buồn.

Bằng một giọng văn nhẹ nhàng mà lôi cuốn bạn đọc bằng những câu chuyện bi thương. Tác giả Anh Khang đã khiến bạn đọc trẻ phải ngưỡng mộ với giọng văn và cách làm thu hút bạn đọc.

Cuốn sách của sự đau thương. Sau tất cả thì kết quả cuối cùng vẫn là không thuộc về nhau, cuối cùng người vẫn bước đi và để lại cho tôi hàng triệu nỗi buồn và chẳng bao giờ chịu tâm sự với ai. Để lại cho tôi một cuộc sống mệt mỏi bởi vì buồn thì tôi cũng chẳng thể nào buông được, chẳng thể nào quên người mà bước tiếp trên cuộc đời còn nhiều thứ phải làm này nữa.

Thông tin chi tiết
Tác giả Anh Khang
Nhà xuất bản Văn Hoá Văn Nghệ
Năm phát hành 03-2014
Công ty phát hành Fahasa
ISBN 2513515679527
Trọng lượng (gr) 200
Kích thước 12 x 20
Số trang 216
Giá bìa 52,000 đ
Thể loại