Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Bích Tiểu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ là một tiểu thuyết được viết trong thời gian khá dài, khoảng thời gian viết tiểu thuyết này, lúc nào tôi cũng cảm thấy ấm lòng, cũng giống như tính cách dịu dàng của tôi thường ngày vậy. Không chỉ bởi vì tính cách của nhân vật nữ chính Ninh Thanh Vũ rất dịu dàng mà còn vì tình cảm giữa nàng với các nhân vật xung quanh lúc nào cũng dịu dàng như nước, ngọt ngào tựa thơ.

Ngay tiêu đề tiểu thuyết Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ đã hàm chứa tên của năm nhân vật chính: Trang Bích Lam, Đường Thiên Tiêu, Đường Thiên Trọng (trùng âm với Trùng), Ninh Thanh Vũ, Nam Nhã Ý. Trang Bích Lam thì không cần phải nói quá nhiều, con người dịu dàng, nho nhã như chàng, đã chiếm trọn cả thời thơ ấu yên bình, tươi đẹp của Ninh Thanh Vũ, cũng chiếm hết toàn bộ tâm tư trong suốt ba năm trời nàng ở trong cung cấm. Đường Thiên Tiêu tuổi trẻ tài cao, tuy thân là thiên tử, nhưng cũng vô cùng nho nhã, dịu dàng, tình nguyện bảo vệ, bao bọc cho Ninh Thanh Vũ trong phạm vi cho phép của bản thân.

Đường Thiên Trọng không dịu dàng. Đúng vậy, từ trước đến nay Đường Thiên Trọng chưa bao giờ là người dịu dàng, ngài lạnh lùng, độc ác và quyết đoán. Thế nhưng tình yêu si mê, cuồng nhiệt của ngài đã khiến mọi người quên đi hết mọi khuyết điểm ở ngài. Tất cả chỉ vì tình cảm thuần khiết và trái tim ấm áp của ngài. Vào khoảnh khắc Đường Thiên Trọng thà bỏ thiên hạ chứ quyết không bỏ Ninh Thanh Vũ, ai có thể nói ngài không phải là người dịu dàng?

“Nếu như ông trời chiều lòng, bạc đầu sinh tử kết uyên ương. Nếu ông trời không cho, thì còn có một hồ sen thanh tao, thơm ngát”. Vì Trang Bích Lam, Ninh Thanh Vũ chấp nhận che giấu dung mạo suốt ba năm trời, khốn khổ chờ đợi, đổi lại chẳng phải được mãi mãi bên nhau mà là phân li thêm một lần nữa.

Xa cách về thể xác và tâm hồn khiến cho giấc mộng năm xưa càng ngày càng bay xa, mờ khuất. Vào lúc Ninh Thanh Vũ gặp được Đường Thiên Trọng, chẳng thể biết được, hai người họ rốt cuộc ai là kiếp nạn của ai? Nhưng tôi lại càng muốn cho họ trở thành vận may trong cuộc đời của đối phương.

Xin đừng trách tôi thiên vị. Đàn ông bá đạo, lạnh lùng lại mang trong mình một tình yêu chung thủy, trước sau như một, ai có thể mãi mãi chống chọi lại sức hút không gì sánh được này chứ?

Tôi thích Trang Bích Lam nhưng tôi lại càng yêu Đường Thiên Trọng. Tôi thừa nhận bản thân đã cố ý tạo nên bi kịch ở đây, khi cho một người đàn ông dịu dàng, chính trực, trọng tình trọng nghĩa như Trang Bích Lam bại trận trước một người đàn ông bá đạo, lạnh lùng mà si tình tuyệt đối như Đường Thiên Trọng.

Tác phẩm này là một tiểu thuyết về tình yêu, thế nhưng tôi hy vọng có thể khắc họa được những con người với tính cách khác nhau thì sẽ đem đến cho họ vận mệnh khác nhau. Nếu như Ninh Thanh Vũ quật cường, cố chấp hơn chút nữa thì có lẽ câu chuyện này lại càng không thể có được một đoạn kết mỹ mãn như vậy.

Trong cuộc đời, có nhiều khi chúng ta phải biết thỏa hiệp và Ninh Thanh Vũ đã biết thỏa hiệp sau sự kiên trì vô vọng của bản thân. Hành động thỏa hiệp này không phải là nhượng bộ mà là sự dịu dàng đầy uyển chuyển, để cho chúng ta nhìn rõ hơn con đường phải đi phía trước, để tìm phương hướng thích hợp để bản thân có thể sinh tồn và được sống một cách hạnh phúc nhất, tốt đẹp nhất.

Ninh Thanh Vũ rất thông minh, mối tình si nửa đời trước không cầu được, nàng biết cách buông tay, từ bỏ đúng lúc. “Trà ngon mới pha, phải uống ngay khi còn nóng thì mới ngon, nếu như để lâu quá không uống thì cho dù đó là lá trà thượng hạng tới đâu, nước pha trà có thanh khiết tới đâu cũng chẳng còn ngon miệng như lúc ban đầu nữa. Thà rằng miễn cưỡng tìm kiếm hương thơm, mùi vị ban đầu trong chén trà đắng miệng, nguội tanh, chi bằng hãy pha một bình trà mới lại hơn”.

Đọc tới đây, liệu có ai đã từng khâm phục suy nghĩ sáng suốt nhấc lên được, đặt xuống được của nàng hay chưa?

Tất cả mọi người đều nguyền rủa Đường Thiên Trọng sẽ thất bại, sẽ chết đi, ngay chính bản thân Ninh Thanh Vũ cũng cho rằng ngài có khả năng sẽ thất bại, sẽ chết đi, có điều nàng cũng có chủ kiến riêng của bản thân: “Ngài không phải là người đàn ông tốt, thậm chí không phải người tốt. Thế nhưng ngài sẽ là người cha tốt cho các con muội và cũng là người chồng tốt của muội”.

Là một người phụ nữ, có lẽ trong tiềm thức mỗi người đều hy vọng trên thế gian này có một người đàn ông si tình, chung thủy tuyệt đối với mình như vậy.

Nếu đã yêu nhau thì phải ở bên cạnh nhau, cho dù là cùng nhau đi xuống suối vàng cũng cam nguyện. Thuần khiết đến mức từ bỏ tất cả mọi thứ, cũng chỉ vì muốn được bên nhau mãi mãi, đời đời kiếp kiếp không cách xa.

Cho nên, Ninh Thanh Vũ đành chấp nhận số phận, nghe theo ý trời, chấp nhận mối tình si của Đường Thiên Trọng, để rồi bất ngờ nhận được niềm hạnh phúc mà bao nhiêu năm nay thầm mơ không được.

Ninh Thanh Vũ tuyệt đối không phải là người phụ nữ tài giỏi nhất trong số tất cả những nhân vật chính mà tôi đã từng khắc họa, cũng không phải thông minh tuyệt đỉnh, thậm chí nếu như dùng ánh mắt hiện đại để nhìn nhận tính cách dịu dàng và chấp nhận số phận của nàng thì lại thấy nàng thật là yếu đuối, bạc nhược. Có điều Ninh Thanh Vũ quả thực là nhân vật nữ chính may mắn nhất cũng như hạnh phúc nhất trong số các tác phẩm tôi đã viết. Nói ngay như Vân Bích Lạc trong Đế Cơ hay Dung Thư Nhi trong Phồn Hoa Lạc Định, nếu như hai nhân vật nữ chính này biết thỏa hiệp với số mệnh thì trên con đường đi tìm hạnh phúc của bản thân, họ đã không phải gặp quá nhiều trắc trở, nạn kiếp khốn khổ. Hay như A Mặc trong Cung Khuyết Lệ lại càng cố chấp đối đầu với số mệnh, quyết không chịu khuất phục, không chấp nhận bị người khác khống chế, chỉ một lòng muốn bản thân có thể điều khiển mọi thứ, sau cùng bị vận mệnh thâm sâu khó đoán trêu ngươi, giày vò đến mức cùng cực. Thông minh tính hết lẽ đời, phận mình ngược lại tính rồi cứ sai.

Phụ nữ không phải là kẻ yếu, nhưng cũng không cần mạnh mẽ quá.

Nếu như nước chảy đá mòn, có thể lấy nhu khắc cương thì tội gì phải mang trên người quá nhiều áo giáp nặng nề để chống chọi lại với mọi gai góc của cuộc đời?

Nếu như chấp nhận số phận mà có thể hạnh phúc, vậy sao lại không chấp nhận số phận lấy một lần?

Mời bạn đón đọc.

Reviews 1

Truyện BÍCH TIÊU CỬU TRÙNG XUÂN Ý VŨ này tôi đọc cũng lâu lắm rồi. Qua lời ca ngợi của nhỏ em, nó nói hay lắm, hay lắm nếu tôi không đọc là một tổn thất lớn lao. Nghe vậy nên tôi cũng phải tranh thủ mà đọc để mình không bị tổn thất vì đã bỏ lỡ một cuốn sách cực phẩm. Nhưng khi đọc rồi tôi thấy không hay như lời nó nói nên cũng viết một bày cảm nhận để bày tỏ quan điểm của mình cho nó xem.

Theo cảm nhận riêng của cá nhân tôi thì bộ truyện này chỉ dừng ở mức tạm được. Nói chung, nhìn tổng thể thì cũng khá, tác giả viết có đầu tư, không phóng đại theo lối mòn của các bộ truyện cổ trang khác. Nhưng về tính logic của câu truyện này thì mình thấy có điểm tương phản, trong cái logic có không logic, ví dụ như tâm lý của Thanh Vũ là 1 điển hình. Để rõ hơn mình sẽ đi vào từng nhân vật cụ thể.

(đọc tiếp...)

Trước hết mình sẽ chọn nhân vật Đường Thiên Tiêu mở màng. Theo mình đoán, ai đọc bộ truyện này xong, đa phần sẽ thích Trang Bích Lam sau đó là Đường Thiên Trọng. Mình cũng không ngoại lệ, nhân vật nam mà mình thích nhất vẫn là Trang Bích Lam, chàng là ước mơ của các cô gái, là thái sơn mà họ có thể yên tâm dựa vào. Ngoài ra, mình còn thích nhân vật Đường Thiên Tiêu không thua kém gì Trang Bích Lam. Mình thấy nhân vật này thật đáng thương. Ai cũng cho rằng ngài máu lạnh vô tình vì hoàng vị mà bất chấp thủ đoạn nhưng có mấy ai chịu suy nghĩ cho ngài.

Vì sao ngày phải làm như vậy?

Thật tâm ngài có muốn làm hay không?

Khi ngày còn bé đã bị vứt lên ngôi vua để làm 1 vị hoàng đế hữu danh vô thực, muốn sống yên ổn thì phải nhìn sắc mặt của người khác. Muốn tìm 1 người bạn chân thành cũng không có, muốn sống với người mình yêu cũng không dễ.

Có người sẽ cho rằng những lời lẽ trên chỉ là ngụy biện cho sự ích kỷ xấu xa của bậc đế vương. Trang Bích Lam cũng đã từng mắng Đường Thiên Tiêu như thế: “Nếu như có cơ hội, ta nhất định sẽ lấy thủ cấp Đường Thiên Tiêu. Chỉ mình hắn chịu áp bức, ép buộc thì được gọi là nhục nhã sao? Chỉ có riêng mình hắn không chịu nổi khi phải sống mà nhìn vào sắc mặt người khác hay sao? Con dân trong toàn thiên hạ này đều thuộc về hắn, chỉ có thể chết vì hắn chứ không được chết vì người khác hay sao? Cũng không biết vắt tay lên trán mà suy nghĩ, nếu như không có Nhiếp chính vương và Khang hầu thì hắn có ngày hôm nay hay sao? Vong ân phụ nghĩa, bạc tình bạc nghĩa, ngoài hắn ra thì còn ai bỉ ổi hơn? Có tư cách gì mà đi chỉ trích, chê bai người khác?”

Theo quan điểm cá nhân của mình, những lời lẽ của Bích Lam không sai nhưng cũng chưa hẳn đúng. Đối với 1 thần tử phải nhìn sắc mặt của quân vương là chuyện thường tình, nhưng quân vương mà phải nhìn sắc mặt của thần tử thì đó là một nỗi đau, 1 nỗi nhục.

Nếu bản thân tôi ở trong hoàn cảnh đó, chính là 1 sĩ nhục quá lớn, thà là tôi sẽ không có gì, chứ mang danh nghĩa có tiếng mà không có miếng thì tôi không cam tâm.

Nên Đường Thiên Tiêu cũng vậy. Vì thế, tôi cảm thông cho ngài.

Nam Nhã ý trách ngài vô tình nhưng tôi lại không nghĩ như vậy. Con người có nhiều cung bậc tình cảm, có thể tình cảm từ nhỏ tới lớn giữa hai người là sự ngộ nhận của tình yêu, cũng có thể chỉ là cảm mến....Nếu có trách chỉ trách nàng đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào ngài ấy. Nàng vẽ ra cho mình 1 thiên đường rồi đắm chìm trong đó, muốn nhân vật chính của mình phải hành sự như ý nghĩ của nàng đến khi "giấc mộng uyên Ương" không như mình mong đợi thì hụt hẫng, trái tim nguội lạnh, oán trách. Đúng là có 1 phần lỗi ở nơi Đường Thiên Tiêu nhưng không phải tất cả vì chính Nhã Ý muốn được gả đi thay cho Thanh Vũ, nếu nàng không muốn thì chưa chắc Thiên Tiêu đã gả. Với lại, Thiên Tiêu hiểu rất rõ Thiên Trọng, biết Thiên Trọng chỉ một lòng hướng về Thanh Vũ nên dù có gả Nhã Ý đi cũng không tổn hại nàng. Nếu có chăng chỉ là tiếp tục cô độc và chờ đợi. Nhưng ngài sai lầm ở 1 chỗ, con người chứ không phải gỗ đá, thời gian, không gian, thất vọng...sẽ giết chết tình yêu, dù tình yêu đó có lớn cỡ nào đi chăng nữa, dù sau này, ngài có bù đắp cỡ nào cũng không thể quay lại như thuở ban đầu.

Nhã ý yêu ngài nhưng không bao dung cho ngài. Nếu 1 người thật sự yêu ai đó, sẽ đứng trên lập trường của người đó mà suy nghĩ chứ không phải so sánh giữa người đó và những người khác rồi đặt câu hỏi: "tại sao người ta như vậy mà người mình yêu lại như vầy?" Vì mỗi người có số phận khác, hoàn cảnh khác nhau nên không ai giống ai, Và cũng đừng nên hy vọng hay mong ước họ giống như ai đó mà mình muốn họ như thế.

Thanh Vũ thì oán trách Thiên Tiêu nhưng nàng cũng chưa bao giờ nghĩ vì sao Thiên Tiêu trở nên như thế. Nếu Ngài không làm vậy, liệu Thiên Trọng có buông tha cho ngài, cho Mẫu thân ngài....ngài chỉ bảo vệ bản thân mình thôi. Nếu Thiên Trọng không có ý đồ xấu thì ngài đâu trở nên như thế. Ngài là người hiền lành, chính trực,.... nhưng thân bất vô kỷ nên mới thành ra như thế. Ngài là người có trách nhiệm với bản thân, với gia tộc, với trăm họ nên mới biến thành cái bộ dạng nhẫn tâm, tàn độc.

Nếu ngài thật sự vô tình, thì ngài đã xuống tay với Thanh Vũ, với Thiên Trọng, với Bích Lam và cả Nhã Ý nhưng ngày đã không làm, Thử đổi lại là Thiên Trọng thì kết cuộc như thế nào?

Thật ra, ở lập trường là 1 quân vương ngài đã quá coi trọng Thanh Vũ, điều được thể hiện ở sự tôn trọng nàng không xâm phạm nàng như thế đã đáng tuyên dương rồi. Và trước mỗi quyết định của ngài, ngài cũng hỏi ý kiến của nàng nhưng chỉ là nàng quá cứng đầu, đối địch với ngài, chọc tức ngài, nàng có thể âm thầm lặng lẽ mà làm đừng biểu hiện thái độ với ngài thì tốt hơn phải không?

Một đặc điểm nữa mà tôi thích ở ngài là dám làm dám nhận, Chuyện ác mà mình gây ra không đỗ cho ai, can đảm thừa nhận, xem như là chuyện thường tình, đó mới là bậc quân vương đúng nghĩa.

Thông tin chi tiết
Tác giả Tịch Nguyệt Giảo Giảo
Nhà xuất bản Văn Học
ISBN 8936055590178
Trọng lượng (gr) 700
Kích thước 20.5x14.5
Số trang 534
Giá bìa 119,000 đ
Thể loại