Giới thiệu sách
Được đóng góp bởi OBook Team

Bí  Ẩn Về Con Chó Lúc Nửa Đêm (Tái Bản)

Nếu bạn thuộc tất cả những số nguyên tố cho tới 7057, biết tên tất cả các nước cùng thủ đô của chúng và giết thời giờ bằng

cách giải phương trình bậc hai không cần giấy bút, rất có thể người ta sẽ gọi bạn là thần đồng. Nhưng nếu bạn không hiểu

nổi xúc cảm của người khác mà chỉ thân thiết với động vật, chỉ thấy an toàn khi đi trên một đường nhất định, và hễ bối rối

thì chuối đầu xuống đất mà rên rỉ hay đập phá đồ đạc, như Chritopher John Francis Boone, thì chắc chắn người ta sẽ nhìn bạn

bằng con mắt khác biệt. Nhất là khi người ta bắt gặp bạn, lúc nửa đêm, ôm con chó bị giết chết trong sân nhà hàng xóm...

Câu chuyện khó tin về cuộc điều tra của Christopher về cái chết bí ẩn của con chó hàng xóm đã trở thành một trong những

cuốn tiểu thuyết lôi cuốn, khác thường và được biết đến nhiều nhất trong những năm gần đây.

Trích đoạn

"7 phút sau nửa đêm. Con chó nằm giữa bãi cỏ trước nhà bà Shears. Mắt nó nhắm. Trông như nó đang chạy nghiêng một bên, kiểu

như mấy con chó chạy khi chúng tưởng mình đang đuổi theo một con mèo lúc nằm mơ. Nhưng con chó không chạy hay đang ngủ. Con

chó đã chết. Một cái bồ cào cắm vào mình nó. Răng cái bồ cào chắc phải đâm xuyên qua con chó và ghìm vào đất vì cái chĩa

không đổ xuống. Tôi chắc rằng con chó có thể đã chết vì cái bồ cào vì tôi không nghĩ có ai lại đâm cái bồ cào làm vườn vào

một con chó sau khi nó đã chết vì một lý do nào đó, như ung thư chẳng hạn, hay vì tai nạn xe cộ. Nhưng tôi không dám chắc

về việc này.

Tôi đi qua cổng nhà bà Shears, đóng cổng lại sau lưng. Tôi bước trên bãi cỏ của bà và quỳ bên cạnh con chó. Tôi đặt tay

lên mõm con chó. Nó vẫn còn ấm.

Con chó tên là Wellington. Nó là con chó của bà Shears, bà là bạn của chúng tôi. Bà sống đối diện bên kia đường, chệch về

phía trái hai căn.

Wellington là một con chó xù. Không phải là loại chó xù nhỏ tỉa lông kiểu cách mà là chó xù lớn. Lông nó quăn màu đỏ, nhưng

khi đến gần ta có thể thấy bên dưới bộ lông có làn da màu vàng rất nhạt, như da gà.

Tôi vừa vuốt ve Wellington vừa tự hỏi ai đã giết nó, và tại sao...".

Reviews 8

Mình không thích môn Toán nhưng quyển sách này thì môn Toán hiện diện ở khắp nơi. Vì một lẽ - Christopher, cậu bé dẫn chuyện cho đọc giả - thích môn Toán. Thế là ở những đoạn có các bài toán xuất hiện, mình đành lặng lẽ lướt qua.....

Song mình vẫn khá thích câu chuyện này bởi giọng kể, góc nhìn và tư duy của Christopher - khá đặc biệt và lôi cuốn mình.

(đọc tiếp...)

Có thể trong tương lai mình sẽ còn đọc lại nó, dĩ nhiên là vẫn phải bỏ qua mấy bài toán trong đó....

 Một quyển sách viết về trẻ em mắc chứng tự kỷ, tác giả đã từng có kinh nghiệm làm việc với những người mắc chứng này nên có lẽ những gì ông viết phần nào thể hiện được lối suy nghĩ của họ. Từ sự kiện một chú chó bị giết vào lúc nửa đêm, tác giả kể một câu chuyện về cuộc sống thường ngày của cậu bé Christopher cùng với những suy nghĩ và hành động mà cậu cho rằng rất là bình thường, nhưng lại khác thường với nhiều người khác. Cậu không hiểu các ẩn dụ, các câu hỏi tu từ, đọc cảm xúc của người khác,... nhưng cậu lại nhớ được các số nguyên số, giải phương trình bậc hai trong đầu và thậm chí thi toán dành cho sinh viên Đại học. Hành trình đi tìm bí ẩn về chú chó mang lại nhiều trải nghiệm mới cho cậu, qua đó gián tiếp kể lại câu chuyện của những người lớn xung quanh – những câu chuyện buồn về gia đình có con mắc chứng tự kỷ. Sách được viết theo suy nghĩ của Christopher nên cách hành văn hơi khó hiểu, đặc biệt là có rất nhiều chữ "và" khi cậu không biết diễn đạt ý và cách ngắt câu, nhưng chính điều đó lại tạo điểm nhấn cho câu chuyện, cảm giác như các ý tưởng trong đầu được viết liền một mạch mà không cần quan tâm mọi thứ xung quanh. 

Đây là cuốn sách mình được giới thiệu từ một người bạn rất đặc biệt của mình. Và thật sự với mình Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm là một câu chuyện hấp dẫn và mang nhiều ý nghĩa.

Thông qua lời kể của một cậu nhóc tự kỷ, cuộc hành trình đi tìm kiếm bí ẩn đằng sau cái chết của con chó nhà hàng xóm được hiện lên một cách đơn giản, mộc mạc đôi khi khô khóc vì với cái nhìn của một đứa trẻ tự kỷ mọi thứ có thể chỉ có thể đúng sai, rõ ràng, cậu không hiểu được những khái niệm trừu tượng phức tạp như tình cảm con người.

(đọc tiếp...)

Tác giả đã tài tình khiến người đọc vừa có cái nhìn mới mẻ về người tự kỷ, vừa nhận ra những giá trị của tình cảm gia đình và giáo dục trẻ thơ. Trong suốt cuốn sách có nhiều tình tiết khiến chúng ta cảm thấy thật điên rồ và cứng nhắc nhưng đó là các mà người tự kỷ nhìn nhận mọi thứ xung quanh. Về cốt truyện dù có vẻ đơn giản dễ đoán nhưng câu chuyện lại đủ sức hấp dẫn để ta lần mò theo cậu nhóc nhỏ để đi tìm sự thật. Bản thân mình thì hơi shock với lời giải thật sự của những bí mật, đời sống gia đình quả thật quá phức tạp với mình.

Đây là cuốn sách đáng đọc mặc dù có thể bạn sẽ không thấy nó quá xuất sắc như những ca ngời trên các trang web hoặc review sách khác. Hãy mở lòng mình để thử đóng vai một cậu nhóc tử kỷ luôn có thể chóng mặt vì những thứ phức tạp khó hiểu và mơ hồ.

Đây là một cuốn tiểu thuyết vô cùng đặc biệt, viết theo ngôi kể thứ nhất, dưới góc nhìn của cậu bé Christopher - một cậu bé mắc chứng tự kỷ. Đã nghe về tự kỷ từ lâu, nhưng tôi chưa bao giờ tiếp xúc với ai mắc hội chứng này, và cuốn sách này phần nào đã giúp tôi có một chuyến “du hành vào tâm trí” của một cậu bé tự kỷ. Vì cuốn tiểu thuyết này là của Christopher, nên cậu viết nó theo những quy tắc của cậu. Đánh số chương bằng số nguyên tố. Có rất nhiều kiến thức về toán học, vật lý học đi kèm. Không có những tình tiết ẩn dụ, hư cấu. Và dùng rất nhiều từ “và”.

Cuốn tiểu thuyết mở ra vào nửa đêm, khi Christopher phát hiện ra con chó nhà bà Shears hàng xóm bị giết bởi một chiếc bồ cào, và cậu trở thành nghi phạm trong sự vụ đó. Bị bắt về đồn cảnh sát vì tội chống đối (do đơn giản là cậu không thích ai đụng vào người mình), sau đó được thả ra, và cậu quyết định tự mình điều tra xem ai đã giết con chó. Từ đây, một bí mật khác vô tình được mở ra, và dẫn đến những rắc rối về sau.

(đọc tiếp...)

Christopher là một cậu bé rất đặc biệt, và tôi thực sự cảm phục sự kiên nhẫn của bố cậu bé (với mẹ cậu thì tôi không cảm phục cho lắm, bạn có thể đọc truyện để hiểu tại sao) và cô Siobhan – cô giáo hướng dẫn của cậu. Trước tiên phải nói đến bố (và mẹ) cậu. Christopher hầu như không có cảm xúc, và cũng không thể phân biệt được cảm xúc trên khuôn mặt người khác. Cậu không thích ôm, không thích đụng chạm cơ thể, thậm chí ngay cả với người thân trong nhà. Khi bố cậu thông báo mẹ phải nằm viện, cậu chỉ muốn vào thăm bởi vì cậu “thích bệnh viện, các bộ đồng phục và máy móc”. Thậm chí ngay cả khi bố thông báo mẹ cậu qua đời vì bệnh tim, câu hỏi đầu tiên mà cậu hỏi đó là “Đau tim loại nào?” vì có hai loại đau tim chính. Và đó là tất cả những gì cậu muốn biết. Còn gì đau đớn hơn cho một ông bố bà mẹ, khi đứa con không hề có bất cứ cảm xúc nào với mình, và khi mình qua đời, đó là câu duy nhất nó có thể hỏi?

Thứ hai phải kể đến là cô Siobhan (người giúp cậu hoàn thanh cuốn tiểu thuyết). Người giáo viên này làm một nhiệm vụ rất đặc biệt, đó là giúp cậu phần nào “hòa nhập” với thế giới xung quanh. Những điều cơ bản mà chúng ta xem như bản năng, cậu phải học như một công thức. Gương mặt nào biểu hiện vui, gương mặt nào biểu hiện người ta đang bực, tất cả những thứ đại loại như thế đều do cô dạy cho cậu. Nhưng tình cảm hay cảm xúc lại là thứ không thể học được, cũng thật xót xa thay.

Chính vì không có cảm xúc, Christopher suy nghĩ hết sức logic và hợp lý, nhưng thế giới này thật ra đâu có hợp lý đến như vậy. Cậu “thuộc tất cả những số nguyên tố cho tới 7057, biết tên tất cả các nước cùng thủ đô của chúng và giết thời giờ bằng cách giải phương trình bậc hai không cần giấy bút”, nhưng lại không hiểu nổi cảm xúc của người khác. Cậu không nói dối không phải vì cậu “tốt”, mà bởi vì “Nói dối là khi ta bảo điều gì đó đã xảy ra nhưng nó đã không xảy ra. Nhưng ở một thời điểm nhất định và một địa điểm nhất định thì chỉ có một điều xảy ra thôi. Và có vô số điều không xảy ra ở thời điểm đó và nơi đó. Và nếu tôi đã nghĩ về một điều đã không xảy ra thì tôi bắt đầu nghĩ về tất cả những điều khác đã không xảy ra”. Thật vô cùng logic phải không. Tất cả những suy nghĩ của Christopher trong cuốn sách này đều logic như thế đấy, nó hết sức hợp lý và bạn cũng không thể cãi lại được. Nhưng tôi thích nhất câu này của Christopher: “Tôi nghĩ các số nguyên tố giống như đời sống. Chúng rất logic nhưng ta có thể không bao giờ tìm ra được các quy luật, cho dù ta dùng toàn bộ thời gian của mình để nghĩ về chúng đi nữa.”. Và đó là lý do cậu chẳng bao giờ có thể hiểu được thế giới này, cũng như thế giới này thật khó khăn để hiểu được những gì diễn ra trong trí não cậu. Gấp cuốn sách này lại, cảm xúc lớn nhất của tôi chính là sự trân trọng dành cho những bậc phụ huynh có con mắc phải hội chứng tự kỷ. Nuôi dạy một đứa trẻ mà không thể biết rằng có bao giờ đứa trẻ đó có thể yêu thương hay có cảm xúc với mình hay không, đó thực sự là một sự cố gắng phi thường, và tôi cảm phục điều đó.

Giọng văn cuốn sách không hoa mỹ, không hài hước, không có nhiều đoạn gay cấn hấp dẫn, đôi lúc lại rắc rối và chèn vào nhiều kiến thức của Christopher, và có thể đến hết truyện bạn cũng không thể hiểu nổi nhân vật chính. Nhưng nó là một cuốn sách đáng đọc, nếu bạn muốn tìm hiểu thế giới của một câu bé mắc chứng tự kỷ, và nếu bạn cảm thấy trong một số trường hợp, cái logic của cậu cũng thật là hay hay.

Thế giới tâm tư tình cảm của người mắc chứng tự kỷ, đặc biệt là trẻ em, không dễ dàng được bày tỏ, ghi lại và thấu hiểu. Cuốn sách viết về một cậu bé như thế, Christopher Boone, trên hành trình khám phá bí mật của một vụ án mạng và cuộc phiêu lưu cô độc sau đó của mình, vốn đã có nhiều khó khăn nghi ngại trong giao tiếp, trong thế giới lạ lẫm đầy những điều nghi ngại. Cốt truyện thật ra không có gì ly kì hồi hộp nhưng vẫn khá hấp dẫn, cái khác lạ nằm trong cách hành văn của tác giả, để cho phù hợp với người kể chuyện, tác giả đã sử dụng những cấu trúc câu đặc biệt, ánh lên một vẻ hài hước trong những tình tiết xung quanh Christopher và cách cậu bé nhìn thế giới. Cậu bé này có thể khiến người đọc ban đầu thấy lạ lẫm khó hiểu, sau đó là thấy dễ thương và cảm phục.

Về thủ pháp, cuốn sách có khá nhiều điểm đặc sắc. Mỗi chương của cuốn sách không được đánh số thứ tự 1, 2, 3... như bình thường mà được nhảy cách theo các số nguyên tố, vì nhân vật chính thích chuỗi những con số đó. Cũng vì Christopher thích toán mà sách có nhắc đến nhiều kiến thức toán, có cả một bài toán nho nhỏ ở cuối sách cũng như lời giải thích cho một lập luận nổi tiếng có thể xem như là một nghịch lý đã lừa được đại đa số người bình thường, dù cái có vẻ logic thì lại không đúng mà đáp án tưởng như sai lầm lại chính xác về mặt toán học, có lẽ cũng là một ẩn ý của tác giả như chuyện con chó, mới nhìn thì kỳ lạ nhưng đi sâu vào tìm hiểu thì mọi chuyện đều có nguyên do logic của nó.

Thông tin chi tiết
Tác giả Mark Haddon
Dịch giả Phạm Văn
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Văn Học
Năm phát hành 04-2018
Công ty phát hành Nhã Nam
ISBN 5229534831439
Kích thước 13 x 20.5 cm
Giá bìa 64,000 đ
Thể loại