TRẠI HOA VÀNG

by Nguyễn Nhật Ánh
4.0 4 reviews
Có 9 người sở hữu quyển sách này

Giới thiệu sách

Được đóng góp bởi OBook Team

Hẳn bạn đọc ở lứa tuổi học trò đã từng quen thuộc với tác giả Nguyễn Nhật Ánh với những truyện ngắn và truyện dài đậm chất học trò như: Trại hoa vàng, Chú bé rắc rối, Phòng trọ ba người, Bồ câu không đưa thư, Những chàng trai xấu tính, Cô gái đến từ hôm qua, Trước vòng chung kết, Hạ đỏ, Hoa hồng xứ khác, Buổi chiều Windows, Ut Quyên và tôi... Với lối viết dung dị và cách chọn đề tài gần gũi với lứa tuổi học trò, như quan hệ thầy trò, trường lớp, bạn bè, gia đình... nên những truyện của ông chiếm được cảm tình của rất nhiều bạn đọc nhỏ tuổi. Họ hào hứng và nóng lóng đón đọc các trang viết của ông. Chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu với bạn đọc các tác phẩm của ông. 

 

trân trọng giới thiệu.

Reviews 4
Lê Hiển My đã review sách này

Có thể nói, trong các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh thuộc series 80-90, cuốn sách làm tôi cảm thấy dễ chịu nhất là cuốn “Trại Hoa Vàng”. Tại sao ư? Đơn giản là xuyên suốt cuốn truyện là một mối tình đầu rất đẹp ở lứa tuổi học trò giữa hai nhân vật chính trong truyện – Chuẩn và Cẩm Phô. Còn gì nữa? Vâng, điều khiến tôi đỡ phải suy nghĩ day dứt nhất khi đọc xong chính là kết truyện khá có hậu, không phải chịu đựng nhiều cảm giác “bể kèo” như mọi khi.

Trong truyện có khá nhiều tình huống khá ấn tượng khác, hài hước có, buồn có, đầy ắp những giá trị có. Ví dụ như cảnh Chuẩn đi học phải mặc quần thừa áo vá của mẹ, vì lưng quần phải nới rộng nên lộ nguyên cái tam giác “Béc-Mu-Đa” bằng vải khác màu trên mông, tuy đã được che đậy nhưng cũng bị nhóm nữ quái 10A2 chọc ghẹo, để rồi về nhà khóc lóc và bị mắng cho 1 trận: “Tại mày mà ra cả, còn khóc nỗi gì ! – Nghe xong, ba tôi hừ mũi – Quần của mẹ mày sửa lại cho mày mặc có gì là xấu ! Có phải đồ ăn cắp ăn trộm đâu mà lấy tay che!”

(đọc tiếp...)

Trại hoa vàng với tôi hội tụ rất nhiều niềm vui về tình bạn với những Phú Ghẻ, Cường sát cánh những lúc ôn thi vào trường “top” Trần Cao Vân, về tình yêu thuở học trò với Cẩm Phô con gái “đại gia thuốc tây” Hồng Phát, tình hàng xóm với cô bé Thảo sát bên nhà hay qua nhà tặng ổi, tình anh em với con nhỏ Châu hay thắc mắc. Ngoài ra, truyện còn có những tình cảm và mối quan hệ không biết gọi tên như thế nào, đặc biệt là mối quan hệ từ thù sang bạn của đám Liên Móm lớp 10 A2 và Chuẩn, tất cả gợi lên trên tâm trí chung ta một ký ức thời còn đi học thất sống động, chan chứa biết bao vui cười, giận hờn, và cả những nỗi buồn của con nhà nghèo.

Tuy kết truyện khá có hậu, tuy nhiên cuối truyện vẫn còn có một người buồn và khiến đọc giả phải suy nghĩ đôi chút, đó là cuối cùng, Chuẩn vẫn không tặng hoa hồng cho bé Thảo, cuối cùng cành hồng vẫn dành cho Cẩm Phô. Chuyện cũng dễ hiểu nhưng vẫn tạo ra một sự suy tư trong lòng người đọc.

một chuyện tình đẹp như thơ. Lối viết văn tự nhiên, trong trẻo, hồn nhiên, mang tinh thần giải trí cao. Ai trong chúng ta đều mong mỏi mợt mối tình học trò đầy ngọt ngào, cùng phấn đấu vì nhau, vì tương lai như thế. Bên cạnh đó, chất lượng sách, thời lượng giao sách cũng rất tốt. Mình rất hài lòng.

Hãy đọc nó nhé!

Trần Lan Hương đã review sách này

Tôi yêu cái trại hoa vàng rượm dưới ánh nắng mặt trời của cậu bé mới lơn. Ở cậu, có những câu chuyện thật đáng yêu. Tác giả lại một lần nữa kể lại thời ấu thơ thật đẹp đẽ với biết bao tình yêu thương. 

Tôi bật cười với những tình huống éo le rồi bỗng chốc cảm thông và dường như thiết tha được chia sẻ với cậu. Tình yêu trong cậu lơn dần theo những ngày tháng học trò và cũng đẹp hơn bao giờ hết. Tôi nhìn thấy trong cậu cái tuổi trẻ của mình và có lẽ như bao người khác. Những yếu tố hài hước lại một lần nữa làm đà cho những nỗi buồn nhẹ nhàng nhưng đầy tha thiết.

(đọc tiếp...)

 Tôi là một người dễ tính, nhưng lại không thích cái kết của nó, toàn bộ tác phẩm rất hay, tôi tin chắc chắn là vậy nhưng cái kết làm tôi hơi hụt hẫng như khi đưa bạn lên cây và ném bạn xuống đất một cách nhẹ nhàng nhưng khá tàn nhẫn. Nhưng dù sao thì, đúng ở một góc độ nào đó, tôi nhận ra cuộc sống chẳng bao giờ màu hồng và nó bao giờ cũng thế.

Lee Ji-eun đã review sách này

Có thể nói, trong các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh thuộc series 80-90, cuốn sách làm tôi cảm thấy dễ chịu nhất là cuốn “Trại Hoa Vàng”. Tại sao ư? Đơn giản là xuyên suốt cuốn truyện là một mối tình đầu rất đẹp ở lứa tuổi học trò giữa hai nhân vật chính trong truyện – Chuẩn và Cẩm Phô. Còn gì nữa? Vâng, điều khiến tôi đỡ phải suy nghĩ day dứt nhất khi đọc xong chính là kết truyện khá có hậu, không phải chịu đựng nhiều cảm giác “bể kèo” như mọi khi.

Trong truyện có khá nhiều tình huống khá ấn tượng khác, hài hước có, buồn có, đầy ắp những giá trị có. Ví dụ như cảnh Chuẩn đi học phải mặc quần thừa áo vá của mẹ, vì lưng quần phải nới rộng nên lộ nguyên cái tam giác “Béc-Mu-Đa” bằng vải khác màu trên mông, tuy đã được che đậy nhưng cũng bị nhóm nữ quái 10A2 chọc ghẹo, để rồi về nhà khóc lóc và bị mắng cho 1 trận: “Tại mày mà ra cả, còn khóc nỗi gì ! – Nghe xong, ba tôi hừ mũi – Quần của mẹ mày sửa lại cho mày mặc có gì là xấu ! Có phải đồ ăn cắp ăn trộm đâu mà lấy tay che!”

(đọc tiếp...)

Trại hoa vàng với tôi hội tụ rất nhiều niềm vui về tình bạn với những Phú Ghẻ, Cường sát cánh những lúc ôn thi vào trường “top” Trần Cao Vân, về tình yêu thuở học trò với Cẩm Phô con gái “đại gia thuốc tây” Hồng Phát, tình hàng xóm với cô bé Thảo sát bên nhà hay qua nhà tặng ổi, tình anh em với con nhỏ Châu hay thắc mắc. Ngoài ra, truyện còn có những tình cảm và mối quan hệ không biết gọi tên như thế nào, đặc biệt là mối quan hệ từ thù sang bạn của đám Liên Móm lớp 10 A2 và Chuẩn, tất cả gợi lên trên tâm trí chung ta một ký ức thời còn đi học thất sống động, chan chứa biết bao vui cười, giận hờn, và cả những nỗi buồn của con nhà nghèo.

Tuy kết truyện khá có hậu, tuy nhiên cuối truyện vẫn còn có một người buồn và khiến đọc giả phải suy nghĩ đôi chút, đó là cuối cùng, Chuẩn vẫn không tặng hoa hồng cho bé Thảo, cuối cùng cành hồng vẫn dành cho Cẩm Phô. Chuyện cũng dễ hiểu nhưng vẫn tạo ra một sự suy tư trong lòng người đọc.

Sưu tầm
Din Din đã review sách này

Hmm... chả hiểu sao đọc xong cuốn này mình không có nhiều nỗi buồn man mác lắm. Dù ở cuối truyện, cũng có một hình ảnh đáng tiếc thế nào ấy chứ...? Chắc có lẽ vì từ đầu đến gần đuôi, tác phẩm này có hơi hài hước, và tác giả dồn vào miêu tả chuyện tình đẹp của ông Béc mu đa và bà Cẩm Phô quá nhiều...

Mình không thích cặp này. Chả hiểu sao... Mình thích bé Thảo hàng xóm hơn. Ừ, mình thích ông Chuẩn kia có thích đâu.

(đọc tiếp...)

Truyện hài hước thật, nhưng nó mình cảm thấy bồn chồn sao ấy. Nhất là cái chi tiết Chuẩn phải mặc quần thừa áo vá của mẹ, vải màu khác làm hiện một cái tam giác ngay giữa mông. Đỉnh của nó như muốn nói "Lối ra ở đây nè!". Và được ba biện minh rất truất'ss : "Quần của mẹ mày sửa lại cho mày mặc có gì là xấu ! Có phải đồ ăn cắp ăn trộm đâu mà lấy tay che?"

Truyện làm mình cảm thấy tủi thân vì không có kỉ niệm ôn vào cấp 3, vào trường top của tỉnh như Trần Cao Vân. Cái hình ảnh Chuẩn, Cường, và Phú ghẻ ôn thi làm mình nôn nao quá.

Rồi quay lại cái tình cảm đẹp đẻ trong sáng tuổi học trò của Chuẩn và Cẩm Phô. Chuẩn dành tặng những bông hoa đẹp nhất cho Cẩm Phô. Bé Thảo gắn bó bao lâu với Chuẩn và vườn hoa, nhưng bao giờ cũng chỉ được Chuẩn đưa cho mấy bông hóa xấu xấu. TÌnh cảm học trò đâu phải lúc nào cũng tươi đẹp hoàn toàn, ở một góc độ khác, nó làm đau lòng nhiều người. Và thực sự, tình cảm dù cố gắng bao lâu cũng không thể tự sinh ra, quan trọng là một ngày nào đó người nào đúng duyên thì sẽ tới.

Lối viết của bác Ánh vẫn nhẹ nhàng, vẫn trong sáng và vui tươi như ngày nào...

Thông tin chi tiết

Tác giả Nguyễn Nhật Ánh
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Trẻ
Năm xuất bản 11-2013
Công ty phát hành NXB Trẻ
ISBN 8934974122777
Khối lượng (gram) 260 gr
Kích thước 12x20 cm
Số trang 280
Giá bìa 66,000 đ
Hash tags #Sách_văn_học #Tiểu_thuyết #Truyện_dài