Lolita (Tái Bản)

by Vladimir Nabokov
4.4 5 reviews
Có 12 người sở hữu quyển sách này

Giới thiệu sách

Được đóng góp bởi OBook Team
Lolita (Tái Bản 2017)
"Lolita, ánh sáng của đời tôi, ngọn lửa nơi hạ bộ của tôi. Tội lỗi của tôi, tâm hồn của tôi. Lo-lee-ta: đầu lưỡi lướt xuống ba bước nhỏ dọc vòm miệng, khẽ đập vào răng ba tiếng. Lo. Li. Ta.
Buổi sáng, em là Lo, ngắn gọn là Lo thôi, đứng thẳng cao một mét bốn mươi sáu, chân đi độc một chiếc tất. Mặc quần thụng trong nhà, em là Lola. Ở trường học, em là Dolly. Trên dòng kẻ bằng những dấu chấm, em là Dolores. Nhưng trong vòng tay tôi, bao giờ em cũng là Lolita.”
***
Lolita, hiện tượng bất thường bậc nhất của văn chương thế kỷ 20, được xuất bản lần đầu vào năm 1955 tại Paris, mặc dù viết bằng tiếng Mĩ. Cũng như mọi tác phẩm kỳ vĩ và có độ lệch chuẩn lớn, như tiểu thuyết của D. H. Lawrence hay của Anthony Burgess, khởi đầu của Lolita không hề suôn sẻ.
Giờ đây khi thực sự được đọc Lolita, ta hiểu tại sao Vladimir Nabokov nâng niu nó đến vậy. Thoạt tiên bị nhìn nhận một cách giản đơn quá mức, Lolita dần thoát khỏi cái định kiến coi nó là tác phẩm thuần túy gợi dục, bởi Lolita chứa đựng nhiều, rất nhiều hơn thế: nó tinh vi dò xét tâm lý con người (dù không cần viện tới tâm phân học, mà thậm chí Nabokov còn luôn luôn tìm cách bài xích Sigmund Freud), và nó còn là những nước cờ ngôn từ kiệt xuất của một trong những thiên tài văn chương lớn nhất.
Đến giờ, dù cho bao năm tháng đã qua đi, Lolita vẫn cứ là một hiện tượng bất thường, và cô bé Lolita, “ánh sáng của đời tôi, tội lỗi của tôi, tâm hồn của tôi” trong trí tưởng của Humbert Humbert, vẫn bất tử trong dáng đứng thẳng cao chưa đầy một mét rưỡi và toàn bộ đặc tính của một “tiểu nữ thần” vĩnh viễn bất kham.
Reviews 5
Nguyễn Quốc Tấn đã review sách này

Bài review của The Darkest

"Lolita, ánh sáng đời tôi, ngọn lửa hạ bộ tôi. Tội lỗi của tôi, tâm hồn của tôi. Lo-lee-ta: đầu lưỡi lướt xuống ba bước nhỏ dọc vòm miệng, đến bước thứ ba khẽ đập vào răng. Lo. Li. Ta.

(đọc tiếp...)

Buổi sáng, em là Lo, ngắn gọn là Lo thôi, đứng thẳng cao một mét bốn mươi sáu, chân đi độc một chiếc tất. Mặc quần thụng trong nhà, em là Lola. Ở trường học, em là Dolly. Trên dòng kẻ chấm, em là Dolores. Nhưng trong vòng tay tôi, bao giờ em cũng là Lolita."

Cho phép tôi được copy lại những dòng văn đầy mê hoặc, cuốn hút như một cái hố đen xuất hiện ở cuối bìa cuốn sách Lolita trước khi nói về sức hấp dẫn và ảnh hưởng sâu sắc của nó sau khi tôi đọc cuốn sách này.

Cuốn Lolita mà tôi đọc, được Nhã Nam tái bản vào năm 2016. Tôi cầm cuốn Lolita trên tay vào khoảng tháng 6/2017. Mất 6 tháng từ khi quyển sách ra đời, tức là nửa năm. Nhưng kiệt phẩm Lolita này, phải mất cỡ cả nửa thế kỉ để có thể được công nhận về giá trị của nó.

Tôi sẽ không tóm tắt lại câu chuyện, thể lệ cuộc thi nói rằng chỉ được viết dưới 700 chữ, tức là cỡ 35 dòng khi tôi viết ở đây, và tôi vừa tiêu tốn mất 3 dòng quý giá đáng lẽ để lột tả cảm xúc của mình khi đọc cái tuyệt tác Lolita, nhưng cũng không sao cả. Bởi vì tôi chưa từng nghĩ ra một từ ngữ nào có đủ sức mạnh (dù nó có mạnh như nguyên tố phóng xạ Urani đi nữa) để diễn tả cái cảm giác đau đáu, đôi lúc cảm thấy mình từng nông cạn quá mức cho phép, đôi lúc bất ngờ như có gầu nước lạnh hất vào mặt trong ngày đông giá rét, khiến cho nội tâm tôi còn run lẩy bẩy sau những chấn động mà tác giả đem lại trong tiềm thức tôi. Quá đỗi khâm phục tính thần tài trong ông - VladimirNabokov - thiên sứ văn học vĩ đại trong lòng đọc giả của Lolita.

Lolita - "Sự cuồng nhiệt của tình yêu hay là vỏ bọc trá hình cho sự khiêu dâm đầy bẩn thỉu?". Quay trở lại với kiệt tác kinh điển Lolita. "Những tội phạm tình dục thèm khát quan hệ thể xác với một bé gái theo cách nào đó, rạo rực đến độ sướng rên lên, nhưng không nhất thiết là giao hợp, đa phần là những kẻ vô hại, bất túc, thụ động, rụt rè, những người dưng chỉ cần xin cộng đồng cho họ được phép theo đuổi cách hành xử gọi là biến thái nhưng hồ như vô hại của họ, được phép duy trì những hành vi tình dục trái thói mà không bị xã hội trấn áp."

Về bề nổi, Lolita nhận được nhiều định kiến trái chiều: bé Lo của ông Humbert, được ông tôn thờ, yêu sâu đắm khi chỉ mới 12 tuổi. "Một tác phẩm kỳ lạ, một câu chuyện nói về triệu chứng “ấu dâm” của người đàn ông trung niên có học thức?" Ông Humbert đã chết ở tuổi 14 khi tiểu nữ thần Annabel không còn, ông hồi sinh lại ở tuổi 14 (thực ra là 35) khi ông tìm thấy một Annabel khác, Dolores Haze. Humbert si tình cô tiển nữ thần Dolly, cô bé hồng thắm, nắng rớt trên môi em, ngân nga ca khúc Carmen-barmen... Ôi! Tiểu nữ thần thực thụ mà ông ám ảnh, ông tôn thờ sâu sắc...

Đọc Lolita không đơn thuần là đọc quyển sách, đây là sự trải nghiệm của tôi. Bằng ngôn từ khó hiểu đến kiệt xuất mà mê hoặc như hương hoa ấy đặt vào nhân vật được dò xét tinh vi về nội tâm, tâm lí. Trả lời câu hỏi ở đầu đoạn 6: Nó chẳng là hẳn cái gì trong 2 thứ đó cả, nó cũng chẳng là cả hai.

"Dĩ nhiên rồi, cục cưng nóng bỏng lông tơ của tôi." - Lola...]

Nếu đọc đến đây, các cậu đã yêu quý mình lắm rồi ^^ xin cảm ơn ạ <3

The Darkest
Mọt đã review sách này

Warning: Có Spoil

Lolita (Vladimir Nabokov) - sự cuồng nhiệt của tình yêu hay là vỏ bọc trá hình cho sự khiêu dâm đầy bẩn thỉu?

(đọc tiếp...)

"Tôi không thể giết em vì tôi yêu em. Đó là thứ tình yêu từ cái nhìn đầu tiên cho đến phút cuối giao mắt nhau, thứ tình yêu mãi mãi vĩnh cửu".

Humbert, một giáo sư phong độ và văn minh, một người đàn ông đã có gia đình, vì ám ảnh cái chết người thương thuở nhỏ của mình, say mê một thứ tình yêu quái đản, điên cuồng và có phần bệnh hoạn đồi với những bé gái dậy thì. Bị chìm đắm với vẻ đẹp say lòng người và thân hình mới nhú mơn mởn của Dolores Haze - Lolita, ông bằng lòng kết hôn với mẹ của Lo để có cơ hội được bên cạnh và gần gũi cô. Càng ngày niềm khát khao với Lo càng lớn, ông viết lên cảm xúc say dại của mình với Lo, bị vợ phát hiện, bà ta phát cuồng, trong cơn hoảng loạng thì đụng phải tai nạn xe và chết. Humbert tuyệt nhiên trở thành người chăm sóc và bảo hộ cho Lo, trên chuyến hành trình dài ngày, cả 2 ân ái nhau trong nhiều nhà nghỉ và khách sạn dọc đường, và rồi một ngày, Lo rời bỏ ông để đến với một người đàn ông lớn tuổi là nhà biên kịch nổi tiếng mà không biết người này là trực tiếp liên quan đến thể loại phim child porn.

Tìm kiếm trong điên dại, hơn 3 năm sau, ông tìm được Lo xuống sắc đang mang bầu cùng với 1 chàng trai khác, ông dành tất cả tiền tiết kiệm của mình đưa cho Lo xoay sở và cầu xin cô nàng trở về cùng mình nhưng thất bại. Căm phẫn, điên tiết và đầy hận thù, ông 1 mình trở về tìm lại người biên kịch đã dụ dỗ Lo năm xưa, bắn chết ông này bằng nhiều phát và sau đó, ông vào tù và chết. Cùng năm, vào Giáng Sinh, Lo cũng chết khi đang sinh nở.

Lolita nhân được rất nhiều phản hồi trái chiều vì nó đề cập đến vấn đề ấu dâm vì trong nguyên tác, Dolores Haze (Lolita) chỉ mới có 12 tuổi, phim năm 1997 thì là 14. Tác phẩm nhận được nhiều lời khen từ các nhà phê bình nhưng đồng thời cũng bị cấm lưu hành ở nhiều nơi.

Một mặt, thứ mà người xem cảm nhận được xuyên suốt tác phẩm chính là sự cuồng nhiệt trong tình yêu. Vì Humbert không chỉ muốn chiếm lấy thân xác của Lo, ông yêu thương và chu cấp cho cô bé một cách rất chu đáo và đầy đủ.

Nhưng nhớ rằng, truyện lolita được kế dưới ngôi của Humbert, ông đã điều khiển được cách người đọc nhìn nhận được vấn đề thông qua cách nhìn của ông ta. Suốt 400 trang sách, Dolores hiện ra ở lứa tuổi dậy thì, hành xử lỗ mãng, ngang ngược, ương bướng và có quan niệm sống lệch lạc cùng với bà mẹ cư xử bạo lực và cố chấp. Còn humbert, ông ta ám ảnh Dolores, ông kết hôn với mẹ cô bé mà chẳng hề yêu bà ta, trở thành cha dượng của nó và vác nó đi một quãng đường dài ra khỏi nhà nó, ông ta luôn có cái nhìn đầy nhục dục khi nhìn Dolores, mặc dù dưới giọng kể của ông, Dolores là đứa con gái có phần hư đốn và tự nguyện gạ gẫm quan hệ tình dục với ông, nhưng sâu sắc hơn, ông ấy đã thèm khát và quan hệ với một đứa trẻ 12 tuổi, và cũng chính ông ta, Dolores đã phải đụng độ với một ông làm child porn, cuộc đời con bé kết thúc trên bàn sinh nở với một cuộc sống nghèo nàn khốn cùng ngay trước đó. Một kẻ bệnh hoạn, rác rưởi, tình yêu của gã chân thành, nồng nhiệt.

Mặc dù tác phẩm đã gây nên nhiều tranh cãi chưa hồi kết, song nhưng trạng thái tâm lý nhân vật chính mà tác giả xoáy sâu vào cũng đủ đọng lại trong lòng người đọc đầy yêu thương, pha lẫn chút hờn giận. Giá trị nhân văn mà tác phẩm mang lại về các mối quan hệ trong gia đình, tình yêu, tuổi trẻ, tệ nạn, dục vọng, niềm khao khát, sự tội lỗi của con người dưới giọng văn đầy chau chuốt, tỉ mỉ, có phần khó hiểu, khó cảm thụ, ngẫm nghĩ, cảm thông cũng đủ làm cho người đọc phải rùng mình hay thậm chí là nỗi ám ảnh dai dẳng,

Liệu bạn có đủ kiên nhẫn để nghiền ngẫm nó?

Còn yếu tố nào đã bị bỏ xót về tác phẩm kinh điển này?

Sau khi đọc xong, bạn nghĩ rằng nó có phải là một tác phẩm khiêu dâm?

Trần Thu Thảo (https://www.facebook.com/groups/nhanambookclub/permalink/192621384650057/)
Lien Nguyen đã review sách này

Tôi bắt đầu đọc Lolita vào một chiều mưa tầm tã, ở một quán cà phê mà tôi vẫn hay tìm tới. Ngồi xéo trước mặt tôi là một anh chàng (chắc nhỏ tuổi hơn 😂) với đôi tai beat quàng quanh cổ.

Tôi kết thúc cuốn sách này cũng vào một chiều mùa mưa trên đất Sài Gòn. Một ngày tôi không còn gặp anh chàng quen thuộc kia dù rằng vừa tuần trước tôi còn thấy anh ta ngồi vào chính chiếc ghế đó. Một ngày mà tôi đi gặp gỡ hai người xa lạ và nói về những vấn đề tôi chưa từng nghĩ sẽ nói với ai đó khi lần đầu tiên gặp họ.

(đọc tiếp...)

Tôi đọc được khá nhiều ý kiến bình luận về cuốn sách này trước khi bắt đầu nghiền ngẫm nó. Nào là trần trụi, đầy dâm dục hay nặng nề hơn là kinh tởm, tục tĩu.

Và Tôi. Tôi đã chìm đắm trong thế giới ngôn từ và ẩn ý của Nabokov. Tôi ngấu nghiến tìm hiểu từng chi tiết từng câu từ mà tôi không rõ.

Và Tôi đã lạc trong Humbertland đó.

Tôi tin là chẳng con người bình thường nào ủng hộ ấu dâm hay muốn tha thứ cho những người mang tội ấu dâm. Kể cả tôi. Nhưng tôi tin người đọc sẽ hiểu được (hiểu thì khó, cảm nhận sẽ đúng hơn) tình cảm của H.H dành cho tiểu nữ thần của mình. Một thứ tình cảm mà Charlotte hay Rita và ngay cả việc trả thù cũng không thể xóa bỏ hay xoa dịu nỗi đau của Humbert khi Dolly bỏ đi.

Tôi thích cách hành văn hoa mỹ nhưng dài dòng này. Thích cách H.H miêu tả từng đặc điểm của Dolores từ xa đến gần, từ lớn đến nhỏ. Thích cách chuyển biến tâm trạng của Lolita qua ngôi kể thứ nhất của người cha dượng Humbert góa vợ.

Lolita ơi, tôi sẽ trở lại tìm em một ngày gần thôi.

Sài Gòn sẽ vẫn còn mưa thôi

Và tất nhiên hai khúc đầu bài chẳng liên quan gì tới phần review ngắn cũn ở dưới đâu :)))

Ngọc Hà Lăng đã review sách này

Bài dự thi của mình trong cuộc thi Book of the year do Nhã Nam tổ chức năm 2018

["Lolita, ánh sáng đời tôi, ngọn lửa hạ bộ tôi. Tội lỗi của tôi, tâm hồn của tôi. Lo-lee-ta: đầu lưỡi lướt xuống ba bước nhỏ dọc vòm miệng, đến bước thứ ba khẽ đập vào răng. Lo. Li. Ta.

(đọc tiếp...)

Buổi sáng, em là Lo, ngắn gọn là Lo thôi, đứng thẳng cao một mét bốn mươi sáu, chân đi độc một chiếc tất. Mặc quần thụng trong nhà, em là Lola. Ở trường học, em là Dolly. Trên dòng kẻ chấm, em là Dolores. Nhưng trong vòng tay tôi, bao giờ em cũng là Lolita."

Cho phép tôi được copy lại những dòng văn đầy mê hoặc, cuốn hút như một cái hố đen xuất hiện ở cuối bìa cuốn sách Lolita trước khi nói về sức hấp dẫn và ảnh hưởng sâu sắc của nó sau khi tôi đọc cuốn sách này.

Cuốn Lolita mà tôi đọc, được Nhã Nam tái bản vào năm 2016. Tôi cầm cuốn Lolita trên tay vào khoảng tháng 6/2017. Mất 6 tháng từ khi quyển sách ra đời, tức là nửa năm. Nhưng kiệt phẩm Lolita này, phải mất cỡ cả nửa thế kỉ để có thể được công nhận về giá trị của nó.

Tôi sẽ không tóm tắt lại câu chuyện, thể lệ cuộc thi nói rằng chỉ được viết dưới 700 chữ, tức là cỡ 35 dòng khi tôi viết ở đây, và tôi vừa tiêu tốn mất 3 dòng quý giá đáng lẽ để lột tả cảm xúc của mình khi đọc cái tuyệt tác Lolita, nhưng cũng không sao cả. Bởi vì tôi chưa từng nghĩ ra một từ ngữ nào có đủ sức mạnh (dù nó có mạnh như nguyên tố phóng xạ Urani đi nữa) để diễn tả cái cảm giác đau đáu, đôi lúc cảm thấy mình từng nông cạn quá mức cho phép, đôi lúc bất ngờ như có gầu nước lạnh hất vào mặt trong ngày đông giá rét, khiến cho nội tâm tôi còn run lẩy bẩy sau những chấn động mà tác giả đem lại trong tiềm thức tôi. Quá đỗi khâm phục tính thần tài trong ông - VladimirNabokov - thiên sứ văn học vĩ đại trong lòng đọc giả của Lolita.

Lolita - "Sự cuồng nhiệt của tình yêu hay là vỏ bọc trá hình cho sự khiêu dâm đầy bẩn thỉu?". Quay trở lại với kiệt tác kinh điển Lolita. "Những tội phạm tình dục thèm khát quan hệ thể xác với một bé gái theo cách nào đó, rạo rực đến độ sướng rên lên, nhưng không nhất thiết là giao hợp, đa phần là những kẻ vô hại, bất túc, thụ động, rụt rè, những người dưng chỉ cần xin cộng đồng cho họ được phép theo đuổi cách hành xử gọi là biến thái nhưng hồ như vô hại của họ, được phép duy trì những hành vi tình dục trái thói mà không bị xã hội trấn áp."

Về bề nổi, Lolita nhận được nhiều định kiến trái chiều: bé Lo của ông Humbert, được ông tôn thờ, yêu sâu đắm khi chỉ mới 12 tuổi. "Một tác phẩm kỳ lạ, một câu chuyện nói về triệu chứng “ấu dâm” của người đàn ông trung niên có học thức?" Ông Humbert đã chết ở tuổi 14 khi tiểu nữ thần Annabel không còn, ông hồi sinh lại ở tuổi 14 (thực ra là 35) khi ông tìm thấy một Annabel khác, Dolores Haze. Humbert si tình cô tiển nữ thần Dolly, cô bé hồng thắm, nắng rớt trên môi em, ngân nga ca khúc Carmen-barmen... Ôi! Tiểu nữ thần thực thụ mà ông ám ảnh, ông tôn thờ sâu sắc...

Đọc Lolita không đơn thuần là đọc quyển sách, đây là sự trải nghiệm của tôi. Bằng ngôn từ khó hiểu đến kiệt xuất mà mê hoặc như hương hoa ấy đặt vào nhân vật được dò xét tinh vi về nội tâm, tâm lí. Trả lời câu hỏi ở đầu đoạn 6: Nó chẳng là hẳn cái gì trong 2 thứ đó cả, nó cũng chẳng là cả hai.

"Dĩ nhiên rồi, cục cưng nóng bỏng lông tơ của tôi." - Lola...]

Nguyễn Ngọc Tâm Như đã review sách này

"Lolita, ánh sáng của đời tôi, ngọn lửa nơi hạ bộ của tôi. Tội lỗi của tôi, tâm hồn của tôi. Lo-lee-ta: đầu lưỡi lướt xuống ba bước nhỏ dọc vòm miệng, đến bước thứ ba khẽ đập vào răng. Lo. Li. Ta. 

Buổi sáng, em là Lo, ngắn gọn là Lo thôi, đứng thẳng cao một mét bốn mươi sáu, chân đi độc một chiếc tất. Mặc quần dài trong nhà, em là Lola. Ở trường học, em là Dolly. Trên dòng kẻ chấm, em là Dolores. Nhưng trong vòng tay tôi, bao giờ em cũng là Lolita."

(đọc tiếp...)

Đập vào mắt tôi là những dòng chữ ấy. Có gì đó huyền bí lắm, vừa rất trong sáng nhưng đồng thời cũng rất tội lỗi. Tựa như chính câu chuyện này. 

Không nói về giọng văn và lối tu từ của tác giả thì từ cốt truyện đã đủ khiến người đọc phát điên lên rồi. Cái chất liệu tình dục ấy vốn không quá xa lạ nhưng khi đặt trong cuốn sách này tôi như bị mê hoặc. Chẳng biết sao nhưng tôi cảm thấy sâu thẳm trong con người dơ bẩn của Humbert thì vẫn còn một sự ngây thơ đọng lại ở trái tim tội nghiệp. Ít nhất thì sự cưỡng ép ông dành cho Lolita là thứ phụ liệu của tình yêu. Humbert phá hủy cuộc đời Dolly, phá hủy mọi thứ nhưng có một thứ ông không bao giờ phá hủy được trái tim cô. Bởi cô có yêu ông đâu. Cái cô cần ở ông là sự mù quáng vì nó đã đẩy lối cho ông phải chịu thua cô mãi mãi.

Có lẽ điều đau khổ nhất mà Humbert nhận được là cảm giác Lolita ở cạnh mình nhưng chưa bao giờ hoàn toàn thuộc về ông. Tâm hồn vì sự mù quáng và ích kỷ ấy mà mục rửa mất rồi. Đến mức căm hận Lo rời đi theo người cô yêu cuồng nhiệt. Nhưng cuối cùng thì Humbert đã biết rằng cho dù trải qua bao nhiêu chuyện thì Lo tiểu nữ thần ấy sẽ mãi không phản bội ông. Bởi ông là gì của cô mà có thể bị phản bội cơ chứ? Luôn luôn là con số 0. Và cách duy nhất để giải thoát là để hình bóng Lolita mãi mãi bất tử trong tâm hồn ngài Humbert. 

Đừng mong chờ cái mùi hương nồng đậm của xạ hương nhơi nhớp, vì chẳng có gì ở đây ngoài sự kêu gào của tâm trí của người đàn ông lỡ yêu phải cô bé với tính cách rất đàn bà. 

Thông tin chi tiết

Tác giả Vladimir Nabokov
Nhà xuất bản NXB Hội Nhà Văn
Năm xuất bản 01-2017
Công ty phát hành Fahasa
ISBN 2514497692009
Khối lượng (gram) 430
Kích thước 15 x 24
Số trang 431
Giá bìa 115,000 đ
Hash tags #Sách_văn_học #Sách_Sách_văn_học_trong_nước #Sách_phê_bình_văn_học #Tiểu_thuyết