Bắt đầu từ tháng 2, mỗi review chính chủ đầu tiên của một quyển sách sẽ được nhân đôi số điểm nhận được.

Và OBook cũng sẽ tặng 100, 80, 60, 40 và 20 point cho top 5 Reviewers, những người có số điểm tích luỹ OBook cao nhất trong tháng 2 này.

Bạn có thể dùng OBook Point để đổi sách mới (chi tiết: http://obook.co/faq#faq-obook-point-la-gi)

Khói Trời Lộng Lẫy

by Nguyễn Ngọc Tư
4.5 2 reviews
Có 3 người sở hữu quyển sách này

Giới thiệu sách

Được đóng góp bởi OBook Team

Khói Trời Lộng Lẫy

Quá khứ là kỷ niệm ấm áp, còn tương lai là những khát khao. Giữa hai miền thời gian đó, những chuyến rong ruổi, dù ngắn, qua ngóc ngách của làng quê hiện tại, đã giúp nhà văn viết nên những chi tiết hiện thực gây nhói buốt. "Gáy người thì lạnh" giống như những lời trần tình (hay tự vấn) của tác giả, đồng thời cũng là chia sẻ đến những ai mong được kết nối với tự nhiên, thèm được thở "những thứ khí trời bên ngoài cánh cửa".

Reviews 2
Hana Hanhhan đã review sách này

Khói Trời Lộng Lẫy - Nguyễn Ngọc Tư

Tôi chưa từng đọc văn chị Tư, chỉ nghe bạn bè bảo “sẽ buồn ngây ngẩn đấy” nhưng không tin. Tôi cũng nghĩ sẽ không nhà văn trong nước nào làm mình buồn bã được, thế nhưng đọc sách chị tự dưng nước mắt cứ chảy ra hoài.

(đọc tiếp...)

Thật kỳ lạ là người ta có thể yêu mến văn chương của ai đó chỉ bởi một câu chuyện ngắn. Đúng hơn là một câu nói trong truyện. Khói Trời Lộng Lẫy làm được điều đó với tôi. Nguyễn Ngọc Tư làm được điều đó với tôi.

Chị dùng giọng văn nhẹ nhàng vẽ lên những con người Nam Bộ chân chất thật thà, vẽ lên cả cảnh sắc sông nước đẹp đến nao lòng và buồn càng nao lòng hơn.

Tập truyện ngắn này của chị gồm 9 câu chuyện. 9 số phận và cảnh đời khác biệt. Tôi khá thích cuốn sách nhưng không hoàn toàn thích tất cả những truyện trong đây. Bởi vài truyện có nét gì đó cũ quá và cũng drama quá, hệt như các phim Đài Loan bi tình vướng mắc mẹ tôi ưa xem. Có thể kể ra như Cảm Giác Trên Dây, Thềm Nắng Sau Lưng hay Khói Trời Lộng Lẫy

Cảm Giác Trên Dây là chuyện về một cô giáo bồi hồi trong mớ cảm xúc khác lạ khi được nghe tiếng yêu từ một đứa học sinh. Cốt truyện rất cũ, cảm xúc của nhân vật cũng không có gì đặc biệt, khá dễ đoán là đằng khác.

Thềm Nắng Sau Lưng lại nói về một thứ gọi là “dòng máu giang hồ” - thứ máu thôi thúc con người ta phiêu bạt. Ở đâu có người thương thì nơi ấy là nhà. Thật sự câu chuyện này có gì đó tựa như phong vị điện ảnh, nhưng là thứ điện ảnh đã cũ về những anh chàng phiêu bạt bốn phương. Không có gì nổi bật mà được kéo cảm xúc bởi chất văn của chính tác giả. Chất văn đẹp, hơi dấm dẳng rề rà, lại hơi cảm tính một cách rất riêng.

Còn Khói Trời Lộng Lẫy, truyện dài nhất cũng là truyện được lấy tên cho chính tập truyện này, theo tôi, điều đẹp nhất mới nhất, gợi cảm xúc nhất lại là cái tên, cũng là kết thúc cho câu chuyện. Bởi đọc truyện tôi đã giật mình ngỡ mình đang cùng mẹ xem một bộ phim của nhiều năm trước. Có đẹp có buồn nhưng quá sức khó tả. Tôi không chê mà tôi tiếc vì thứ cảm giác nôn nao muốn biết tận cùng lúc mới đọc vài dòng dần tan biến khi câu chuyện vén màn. Càng về sau cảm xúc rộn rã trong tôi càng lắng lại. Rồi cạn hẳn.

Tập truyện này ngoài ba truyện khiến tôi thấy tiếc thì cũng có ba truyện không gợi cho tôi nhiều xúc cảm. Và cũng lạ lùng, như để cân bằng lại có ba truyện khiến tôi phải khóc.

Đó là Nước Như Nước Mắt. Câu chuyện về mối quan hệ dây dưa không biết gọi sao cho đúng giữa một người đàn ông đã có vợ con và một người đàn bà mới chịu cảnh mất chồng. Điều khiến tôi yêu câu chuyện về họ chỉ là một câu nói. Một câu anh chàng lầm lì không ít lần nói trong bảy năm trời: Em đi cùng tôi nhé. Không biết sao nước mắt tôi cứ chảy ra khi đọc đến câu này dù cốt truyện không quá đặc sắc và kết thúc thuộc dạng không "đủ” so với tất cả.

Truyện thứ hai là Mộ Gió, câu chuyện về cô chị đáng thương bị gia đình trừng phạt và cũng tự trừng phạt mình mấy chục năm trời. Vì đã đánh mất cậu em duy nhất của mình. Chị lặng lẽ cô đơn kiểm điểm cả đời bởi một lỗi lầm không hẳn là do chị, thậm chí đó còn không thể gọi là lỗi được. Cuối cùng ngôi mộ kia sẽ là của ai?

Câu chuyện cuối cùng cũng là truyện tôi thích nhất. Thật chưa thấy ai ác miệng như ông nhân vật chính. Ấy rồi lỡ ác cả đời cuối cùng mới nhận ra đâu là thương đâu chỉ là thoáng qua. Liệu có muộn không? Liệu có còn kịp? Người ta sẽ chẳng bỏ rơi ông đâu vì người ta thương ông trong khi ông luôn cay nghiệt đay đi đay lại: Cô không phải người tôi thương. Vậy nhưng mấy chục năm trời tủi khổ ai sẽ là người vỗ về bù đắp. Giá như ông chưa từng níu giữ những cảm giác thoáng qua mà nhìn lại người bên cạnh chỉ một lần, một lần không định kiến.

Chưa bao giờ tôi viết về một tập truyện ngắn mà lại viết quá nhiều như thế này. Nhưng cứ thấy thiếu thiếu nếu bỏ qua dù chỉ một chút thôi. Thậm chí tôi đã để cảm xúc lắng lại một thời gian sau khi đọc, dù dường như mọi thứ vẫn cứ quá nhiều như thế. Biết sao được đây, bởi đâu có dễ tìm được một nhà văn, một câu chuyện khiến bản thân phải "yêu” như vậy nhỉ!

Lê Hiển My đã review sách này

Nghe tiếng mưa khi mưa hãy còn xiêu xiêu ngoài sông, rồi mưa băng qua bờ lá có căn chòi hoang ở phía Nam cồn, ào vào bãi đất xơ rơ những thân lau sậy cháy, giờ thì mưa đã dội trên mái nhà, trượt theo những đuôi lá mục mưa thả mình vào đất. Khe vách rách rã chẻ mỏng những ngọn gió ướt, chém ngọt qua người, lạnh rởn lỗ chân lông.

Tôi lụi hụi ngồi dậy đắp mền cho thằng Phiên. Tấm mền ngắn ngủn, mong ấm cổ thì hở chân, che kín đôi chân thì phong phanh vai trần. Lại chạm tay vào nó như thường chạm khẽ trong đêm. Có lúc thằng nhỏ hơi mỉm cười, có lúc nó càu nhàu rồi lăn sát vách mùng, có khi nó quạu quọ gạt tay tôi ra. Nó phản ứng kiểu nào tôi cũng vui bởi ý nghĩ, nó còn ở bên tôi.

(đọc tiếp...)

Nhưng khuya nay, khi tay tôi vờn trên cái mũi lấm tấm mụn của Phiên, khi cái đầu gối xương xẩu của nó co lại thúc vào sườn tôi đau nhói, vẫn cảm giác thằng nhỏ đang rời đi xa lắm rồi. Nó đi trên chiếc xáng cơm cùng những gã đàn ông lạ. Chiều qua, chiếc xáng đã nhổ neo rời khỏi cồn. Nhưng mưa mùa triền miên cù...

Có thể nói quyển sách là tập hợp những mẫu truyện về số phận của những người phụ nữ. Đọc truyện mà cảm thấy buồn ghê gớm, nhất là câu truyện cuối “Khói trời lộng lẫy”. Cứ ngỡ cái tên sẽ là cái kết đẹp như câu truyện đầu tiên, nhưng không câu truyên cuối sẽ khiến người đọc ám ảnh, tự hỏi tại sao nhân vật chính lại quyết định như vậy. Khi đọc lúc đầu tôi không hiểu hoàn toàn câu chuyện, vì chuyện đan xen giữa quá khứ và hiện tại, đọc đến gần cuối mới “À, thì ra là vậy”. Theo ý kiến cá nhân, tôi thích quyển này hơn “Cánh đồng bất tận” vì sau khi đọc xong nó vẫn ám ảnh tới bây giờ.

Lần đầu tiếp xúc văn cô Tư, thấy mê rồi đó, con chữ cứ là nuột nà, đọc vào chảy tòn tọt vô miệng như ăn tàu hũ nóng, hì hụp xì xụp, sướng ấm cả người, thích nhứt là lâu lâu gặp từ là lạ, như ăn được trân châu lần đầu, không ngờ trước, không hiểu gì, chỉ đoán đại, dzậy mà ngon. (Tàu hủ chợ gần nhà mình là dzậy, bỏ cả trân châu vào nữa ^^ lần đầu ăn, bất ngờ mà khoái gì đâu)

Những câu chữ của Nguyễn Ngọc Tư lúc nào cũng mang một vẻ đượm buồn man mác, nó dung dị, giản đơn nhưng cuốn người đọc dõi mắt theo đến khi kết thúc. Nó hợp với những người hay ngâm nghê, thích moi móc từng từ từng ý ra suy xét như mình. Thật chậm rãi, chậm rãi, đọc đi đọc lại mới thấm được hết cái chất rất đời, rất hiện thực trong tác phẩm này. Trên đời nào có phải cái gì cũng được như ý muốn, nhất là tình yêu, có duyên không phận cũng đành rẽ ngang. Cái hủ tục trọng nam khinh nữ ấy giày xéo cuộc đời Di với bao vết cắt ngang dọc, với người cha ham chơi, kể cả khi ở bên cạnh mà cũng như xa xôi tận miền đất nào đó của Bằng. Mọi chuyện sẽ đi đến đâu đây, kết thúc có thể là buồn, cũng có thể là vui đối với những nhân vật nhưng phải chắc chắn rằng nó rất thật, đừng có mộng mơ mà ao ước anh Viện trưởng sẽ bỏ tất hoài bão của mình để đến với Di, Sáo và anh Giang với cái câu nói ám ảnh ” Đi với tôi nghen?” chắc gì có thể sống sót hay như cuộc đời Phiên sau khi biết được sự thật.

Thông tin chi tiết

Tác giả Nguyễn Ngọc Tư
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Trẻ
Năm xuất bản 01-2017
Công ty phát hành NXB Trẻ
ISBN 8934974147268
Kích thước 13 x 20 cm
Số trang 144
Giá bìa 50,000 đ
Hash tags #Sách_văn_học