Vụ Án
by Franz Kafka
4 reviews
Có 5 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Vụ Án

review bởi http://innerwhite.com/blog/category/phan-hoi/page/4

Đã nghe nói về Franz Kafka, nhưng quyển đầu tiên mình đọc là Hóa thân, sau đó đến Nghệ sĩ nhịn đói, rồi mới tới Vụ án. Cũng may mắn, trình tự này giống như đọc Trại súc vật trước khi đọc 1984, chứ nếu đâm bổ vào đọc Vụ án ngay thì chắc bị sốc :)

Mình rất thích các nhà tư tưởng viết tiểu thuyết, vì đọc những tác phẩm ấy cảm giác sướng không chịu được. Những cuốn mình đã nói dằng dai nhai đi nhai lại miết là Một mảnh trò đời, Người xa lạ, 1984 và giờ là Vụ án. Bài viết này cũng muốn chia sẻ một ít so sánh giữa Vụ án và hai quyển Người xa lạ, 1984.

Vụ án và Người xa lạ cùng nêu bật lên phạm trù phi lý trong cuộc sống và nỗi cô đơn bất lực của con người. Trong Người xa lạ, cái vô lý khởi đầu bằng việc nhân vật giết người, phần còn lại chủ yếu miêu tả nội tâm nhân vật. Còn trong Vụ án, cái phi lý được đẩy lên đến đỉnh điểm, trở thành nội dung chính của câu chuyện mở đầu bằng một câu khắc khoải: “Chắc hẳn là người ta đã vu oan cho Joseph K., bởi vì chẳng làm điều gì nên tội, thế mà một buổi sáng kia anh bị bắt.” Không dừng ở đó, cuối truyện K. còn bị kết án tử mà không biết cả tội danh của mình, không thấy mặt mũi của tòa án lẫn ông thẩm phán đã xét xử anh. Câu chuyện mở đầu vô lý, những con người K. gặp nói năng đều vô lý, những tòa án vô lý trên nóc chung cư, diễn biến vô lý của vụ án nhẽ ra đã khiến câu chuyện trở nên phi lý không chịu đựng nổi, nhưng ngược lại, nhân vật chính của câu chuyện lại suy nghĩ logic và hành động hết sức tỉnh táo (anh là nhân viên cấp cao của một ngân hàng) khiến cho kết cấu câu chuyện lại có phần thông minh, thú vị, khiến cuộc đối đầu giữa nhân vật chính và tòa án trở nên thực tế, chính là cái thực tế vùng vẫy của con người trong xã hội phi lý, khác với sự vùng vẫy mờ mịt, có chút nào đấy nửa vời giữa ranh giới muốn sống và muốn chết trong Người xa lạ. Cái phi lý trong Vụ án lại còn được “biện hộ” đầy sống động qua rất nhiều trường đoạn phân tích của những nhân vật phụ xuất hiện trong cuộc đời K. như ông luật sư, gã họa sĩ hay nhà linh mục. Tất cả họ dường như có đầy đủ lý do và kinh nghiệm để tồn tại trong xã hội hết sức bất an này, trừ nhân vật chính. Rất lấp lửng, rất vô lý, không thể tìm hiểu, không có cơ hội chất vấn, không có sự giúp đỡ (mọi sự đề nghị giúp đỡ trong truyện đều là ảo), thế mà lại buộc phải xem như là một sự hiển nhiên. Nhân vật đã chết trong sự vùng vẫy bất lưjc và nỗi cô đơn khủng khiếp không gì sánh được trong cuộc đời. Cả cách chết cũng vô lý nốt.

Trong khi Vụ án giống với Người xa lạ ở phạm trù phi lý của triết học, thì tác phẩm này lại giống với 1984 ở cảm giác cô đơn bất lực của con người trong xã hội, mà cụ thể là thể chế, là tòa án, là luật pháp. Những thể chế đó trong các tác phẩm đều đồ sộ, mà những cá nhân trong 1984 (nhân vật hiểu lờ mờ đầy sợ hãi) và Vụ án (nhân vật hầu như không hiểu gì) bị đè nén đến cùng cực và cuối cùng là bị bức tử. Trong cả hai tác phẩm, nhân vật chính đều phản kháng, nhưng độc giả thấy rõ sự vô ích và bất lực qua từng chương, đoán được cả kết thúc, nhưng lại không thể không bàng hoàng bởi tính chất của nó. Thể chế, tòa án, luật pháp, những thứ đại diện cho xã hội văn minh đó tồn tại như những rào cản, nhưng nó quá khó để vượt rào, để đạp đổ, để sống ngoài vòng. Nó vô hình nhưng có những con mắt xuất hiện ở khắp mọi nơi. Nó có thể bị chúng ta thường xuyên xem nhẹ :) cho đến lúc đột nhiên bị kết án :))). Nó sẽ quăng qua quật lại, đập tan nát xác tín của những kẻ theo chủ nghĩa Hiện sinh (như mình) khiến cả bọn đột ngột mất hết niềm tin về cá nhân cốt lõi. Nó sẽ khiến Nietzsche phải đội mồ sống dậy, một lần nữa tay cầm “chiếc búa tạ đập nát cõi người” :))))))))) Đùa một chút, chứ thật ra không khí trong cả hai truyện này đều nặng nề và không lối thoát. Mọi nỗ lực đều chỉ đưa đến tuyệt vọng. Cá nhân bị dìm xuống đáy, bất chấp bản thân anh ta là một tiểu vũ trụ. Những vấn đề lớn đặt ra trong từng câu chuyện khiến người đọc không tránh khỏi phải nhìn lại chính mình và cuộc sống của mình, cũng như việc phải nhìn xa hơn vào cộng đồng, vào lề luật, vào môi trường xung quanh. Hơn nữa, còn khiến người đọc ý thức được giới hạn của sức mạnh ý chí, của tinh thần, của lý tưởng tự thân, và nhất là sự mỏng manh của thân xác. Nietzsche đề cao thân xác, Sartre đề cao hiện hữu, rằng thân xác là bình chứa cốt yếu của tư tưởng, để rồi trong 1984, tư tưởng chết trước, và trong Vụ án, thân xác chết trước. Còn gì nữa đâu.

1984 viết chính trị, Người xa lạ viết về triết học, Vụ án thì ở đâu đó giữa cả hai :) nhưng nhìn chung đều có cái kết giống nhau bi kịch, các nhân vật chính đều bị tòa án buộc tội và đều phải chết. Dù ít lạc quan vào cuộc sống, các tác phẩm này đều rất đáng đọc bởi đều thuộc hàng kinh điển, là các tác phẩm nổi tiếng thế giới và đã trở thành cảm hứng cho rất nhiều nhà văn hậu hiện đại. Cá nhân mình thấy những quyển này đều có tầm vóc tư tưởng, rất hay, đọc sướng tê. Nếu bạn đã đọc một trong ba quyển và đồng cảm, đến gặp mình, chúng ta sẽ ôm hôn :)))))))


http://innerwhite.com/blog/category/phan-hoi/page/4


Review khác về sách này 3
VỤ ÁN – KAFKAFranz Kafka là một nhà văn Czech vĩ đại, với ảnh hưởng to lớn đã truyền cảm hứng cho hàng loạt các nhà văn của thế kỉ XX. Kafka không xuất bản nhiều lúc đương thời, dầu một vài tập tru... chi tiết
Mọi thứ diễn ra như một giấc mơ kì lạ nhưng lại cực kì logic và chân thật. Sự bí ẩn, huyền hoặc của toad án, các viên chức, luật sư, bị cáo và những người phụ nữ tầm thương nhưng cực kì quyền lực. ... chi tiết
Kafka là một tượng đài văn học của thế kỷ 20. Tên của ông thậm chí đã trở thành một tính từ để chỉ những điều kỳ quái. Tôi rất ngại mỗi khi viết về những thứ người ta đã viết quá nhiều. Kafka thì n... chi tiết