Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không
by Paul Kalanithi
43 reviews
Có 62 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không

Cuốn sách kết thúc dang dở, đầy day dứt như sự đứt đoạn của sự sống. Nếu như cái chết đã không cướp khỏi tay anh sự sống dâng trào thì một ngày nào đó người đàn ông này có thể sẽ trả lời cho tôi biết được câu hỏi: liệu văn học, sinh học, đạo đức và triết học giao nhau ở đâu? Mặc dù cách tự soi chiếu ý niệm của tôi và anh có đối lập nhau: một kẻ dựa trên sự đơn độc một người đặt nền tảng trên những mối quan hệ.

Từ nhỏ tôi đã nghĩ, bóng hồng đặc biệt hiện hữu quấn quýt với cơ thể người là bệnh tật chứ không phải là một ai đó như bao thần thoại truyền thuyết vẫn thêu dệt, nó thực sự như hai đầu sinh và tử của sợi chỉ đỏ bện xoắn lại với nhau thành một kết nối không ai có thể tách rời. Cứ lơ là chểnh mảng nghĩa vụ chăm chút cho sức khỏe, bóng hình ấy sẽ liên hồi khắc ghi lại những dấu vết trên thân xác mong manh vễ dỡ. Và cứ mỗi lần bệnh là con người lại có cơ hội hiểu thêm một chút về cơ thể và luyện tính kiên trì với chính mình: Nó bắt nguồn từ đâu, chấp nhận nó như thế nào?… Đôi khi tôi sẽ trả lời được vì sao nhưng đa phần tôi không thể trả lời cho những bối rối trăn trở đối với tấm thân hữu hình này. Câu trả lời thường được gợi mở khi tôi trình diện trước bác sĩ, nhưng giải quyết được hoàn toàn hay không lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Tôi từng nghĩ bác sĩ là người có thể tự mình chu toàn tốt nhất nghĩa vụ chăm sóc bản thân, mắc bệnh là ông ta có thể tự kê đơn thuốc và biết cách chữa trị thế nào cho cơ thể của chính ông, mà phải khỏe thì mới có khả năng chữa trị và được người bệnh tin cậy để ông chữa. Tôi chưa gặp bác sĩ nào mắc bệnh nan y thập tử nhất sinh. Những suy tư quá đỗi ngây thơ ấy vốn là một tấm thảm hồn nhiên trải rộng ra trước cánh cổng bệnh viện từ ngày tôi còn bé.Gặp gỡ bác sĩ Paul Kalanithi trong những giờ phút anh đã hoàn toàn rời xa thế giới mà tôi được thấy, tấm thảm tinh khôi ngây thơ ngày trước giờ đây đã nhuốm đầy dấu vết không thể nào tẩy xóa đi được nữa. Bác sĩ dù được ban cho những khả năng đặc biệt cứu chữa cho biết bao người rồi đến lúc cũng phải lực bất tòng tâm chịu cúi mình trước cơ thể hữu hạn của chính anh ta. Theo những trải nghiệm nỗi đau của một người bác sĩ hai lần trở thành bệnh nhân được anh chuyển dịch ra thành thứ ngôn ngữ không dễ có thể hiểu hay hình dung được, một lần nữa tôi giữ được sự nhất quán với niềm tin rằng: sức nặng của tâm hồn vô định có trọng lực hơn sức nặng của hình hài thể xác gấp nhiều lần. Và thân xác nhỏ bé chỉ cần một người gánh nhưng tâm hồn thì không chỉ có chính bản thể anh ta mà phải nhiều người mới có khả năng gánh được.

“Đôi khi sức nặng của cái chết trở nên thật rõ ràng như sờ thấy được. Nó ở trong không khí, sự căng thẳng và đau đớn. Đôi khi bạn hít thở mà không nhận ra. Nhưng khi khác, giống như những ngày trời nồm ẩm ướt, nó có sức nặng riêng đến nghẹt thở.” Cái cảm giác như ta hình dung ra đường biên của cái chết kề cận khiến người ta có thể hóa tàn tro. Chưa khi nào tôi có cảm giác mình chạm vào một lát cắt mỏng manh tiệm cận cái chết mạnh hơn như khi bị bệnh, nó ngấm ngầm gieo vào đầu tôi ý nghĩ, nếu  tôi thoát ra khỏi trạng thái “mọi người” – tìm lẽ sống trong mối quan hệ hôn nhân gắn kết với/vì một ai đó – liệu tôi có tìm ra cái ý nghĩa sự tồn tại của mình là gì trong lựa chọn đơn độc một mình trong chu trình thời gian sắp xếp của vũ trụ; Xem sự hữu hạn của mình sẽ đi được tới đâu trong hằng hà sa số những bất định rộng mở của cuộc đời. Và với giới hạn khả năng của tôi thì nó vẫn còn là những mối hoài nghi vướng vất nhưng tôi vẫn chưa cho phép nó có một cái hồi kết trong hiện tại.

Tôi trân trọng cách Paul đối mặt với cái chết trong hai vai trò vừa là bệnh nhân cũng vừa là bác sĩ của chính mình. Hiếm khi nào trong vai trò  bệnh nhân, đối tượng chịu tác động, tôi có thể cảm nhận được sự đối xử theo cách tôi cũng như mọi người hằng mong đợi: “Tất cả bệnh nhân đều trở thành chuyên gia đối với bệnh của họ” như tâm niệm bác sĩ Paul Kalanithi từng mặc định trong nghề nghiệp của anh. Và bác sĩ đôi khi không phải để chữa lành những khiếm khuyết của bệnh nhân nhưng để chỉ cho họ cách chấp nhận khả năng hữu hạn của chính họ.

Tiếc rằng tính cách hài hước trong anh, mà vợ anh có nhắc đến, như đã bị nhát cắt bệnh tật làm lu mờ hoàn toàn. Những câu chữ khiến tôi bị ngạt thở cùng những tiếc nấc nghẹn không thể kiềm chế vì sự vắng bóng tiếng cười dí dỏm trên những trang giấy này. Tôi đã thường dùng sự hài hước để chế nhạo, cười vào chính nỗi đau đớn như một cách hồi phục sự tỉnh thức của tâm trí, tìm nguồn năng lượng tích cực từ vũ trụ để truyền dẫn chút tinh thần bền bỉ nhẫn nại với chính mình. Và tôi hiểu một khi nỗi đau đã chuyển hóa hoàn toàn tiếng cười thì mọi chuyện sẽ trở nên như thế nào.** Ai có khả năng khiến tôi thoát ra khỏi sự điên khùng đầy phi lý của chính mình?



Review khác về sách này 42
REVIEW CUỐN :" KHI HƠI THỞ HÓA THINH KHÔNG"Sau khi đọc xong quyển sách này, mình không dám dùng những từ ngữ đao to búa lớn để viết về nó. Vì điều đấy sẽ rất vô duyên khi so sánh với cách hành văn ... chi tiết
Cũng dể hiểu vì sao khi quyển sách này được xuất bản lại trở thành hiện tượng. Một câu chuyện cảm động của một con người có thật. Đọc quyển này mình chợt thấy rằng cuộc sống thật vô thường. Thật sự... chi tiết
When breath becomes air (thích tựa gốc hơn tựa dịch dù tựa dịch cũng hay - không thể hiểu lý do ~.~)Mình có mua một bản tiếng Anh để tặng một anh bạn. Và giờ sau khi đọc xong thì lại hối hận vì khô... chi tiết
Khi hơi thở hóa thinh không - Một cuốn sách mà chỉ đến lần đọc thứ 4 tôi mới hiểu hết được nội dung :)) Khi sự sống và cái chết thật mong manh bạn sẽ cảm thấy thế nào? Tuyệt vọng ư? Hay sẽ sống phầ... chi tiết
Khi Hơi Thở Hóa Thinh KhôngReview của bạn Hà HiểnMỘT NIỀM THƯƠNG YÊU VÀ KÍNH TRỌNGGấp lại quyển sách với vô vàn suy nghĩ, nhưng đọng lại trong tâm thức chỉ hai từ: Thương yêu và kính trọng.Những tr... chi tiết
          Nói thật thì quá trình đọc quyển này là một chuỗi ngày ngao ngán. Có lẽ do không hiểu hết được tư tưởng của tác giả nên mình không thấy được cái hay mà mọi người ca tụng, một phần là do m... chi tiết
Đây là cuốn tự truyện kể về cuộc đời của bác sĩ phẫu thuật thần kinh - Paul (cũng là tác giả của chuyện). Ở những chương đầu, đa số nói về cuộc sống của Paul từ nhỏ cho đến khi là sinh viên Y khoa.... chi tiết
Ngày 9/3 vừa qua là vừa tròn 4 năm kể từ ngày bác sĩ Paul Kalanithi qua đời. Trong tôi bỗng dâng lên những nỗi niềm, những cảm xúc khi đọc cuốn sách " Khi hơi thở hoá thinh không " của anh - vị bác... chi tiết
 [Hãy để tôi sống đầy, vì mai này có thể tôi chẳng còn tồn tại](Ảnh st)Trong chúng ta liệu có ai từng nhận ra hay nghĩ đến sự tồn tại và sự sống của mình đang hiện hữu không? Một sự thật hiển nhiên... chi tiết
Khi hơi thở hóa thinh không là cuốn tự truyện của một bác sĩ trong quá trình phải đấu tranh với căn bệnh ung thư phổi quái ác. Tác giả chia sẽ những câu chuyện về ngành y từ lúc còn là sinh viên đế... chi tiết